Đức Jesus, giám đốc điều hành Reviewed by Momizat on .   viện thần học liên phái vibi-vibiwebsite.com giới thiệu sách : ĐỨC GIÊSU, GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH (Jesus, CEO: Using Ancient Wisdom for Visionary Leadership)   viện thần học liên phái vibi-vibiwebsite.com giới thiệu sách : ĐỨC GIÊSU, GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH (Jesus, CEO: Using Ancient Wisdom for Visionary Leadership) Rating: 0
You Are Here: Home » Mục Vụ » Bài viết phân tích » Đức Jesus, giám đốc điều hành

Đức Jesus, giám đốc điều hành




 

viện thần học liên phái vibi-vibiwebsite.com giới thiệu sách :


ĐỨC GIÊSU, GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH

(Jesus, CEO: Using Ancient Wisdom for Visionary Leadership)
Laurie Beth Jones

Trần Hữu Thuần (dịch)

Dẫn nhập

Có lẽ quí vị đã nghe nói về phong cách điều hành Alpha—phong cách dựa trên việc sử dụng nam tính, quyền lực của uy quyền.

Có lẽ quí vị cũng đã nghe nói về phong cách điều hành Beta—phong cách dựa trên việc sử dụng nữ tính, phối hợp của uy quyền.

Trong cuốn sách này, tôi sẽ giới thiệu những gì tôi gọi là phong cách điều hành Omega—phong cách đưa vào và tăng thêm cả hai phong cách trên.

Đức Giêsu, Giám đốc Điều hành: Sử dụng uyên bác xưa cũ vào thuật lãnh đạo viễn ảnh(Jesus, CEO: Using Ancient Wisdom for Visionary Leadership) dựa vào ba tiền đề đơn giản:

1.        Một con người đã huấn luyện mười hai hiện thân con người tiếp tục ảnh hưởng nhiều đến thế giới đến nổi chính thời gian bây giờ được ghi nhận như là trước (B.C.) hoặc sau (A.D.) sự hiện hữu của Người.

Ý niệm về Đức Giêsu như là Giám đốc Điều hành (CEO—Chief Executive Officer) đến với tôi hai mươi năm trước đây khi tôi đang sống trên núi. Lúc đó nó đánh động tôi rằng Đức Giêsu có nhiều giá trị nữ tính trong việc điều hành và rằng cách xử lí của Người với ban tham mưu (staff) của Người thường nghịch với các phong cách và kĩ thuật điều hành tôi đã vừa chứng kiến vừa kinh nghiệm. Khi tôi bắt đầu đại lí quảng cáo của chính tôi mười năm sau đó và bắt đầu tiếp xúc với doanh nghiệp trên nhiều tầm mức khác nhau, tôi choáng váng tìm thấy vô số người “không gia đình” trong các xí nghiệp. Tôi cũng thường nhìn thấy năng lực và thông tuệ con người vô giá chưa khai thác và chưa được sử dụng đúng mức. Tôi nhìn thấy nhiều ví dụ về lạm dụng, lơ là, và bạo lực của công ty. Tôi quyết định viết cuốn sách này để giúp xoay chuyển tình thế và trao quyền cho con người ở một tầng lớp về quyền lãnh đạo để nhìn thấy lại sự tuyệt vời thần thiêng trong chính họ và trong những ai họ phục vụ.

Tôi cũng đã tìm thấy bối rối rằng hầu hết tất cả các sách về thuật lãnh đạo và điều hành đều được đàn ông viết ra. Thế nhưng đàn bà là phần lớn mạnh nhanh nhất trong các người làm chủ doanh nghiệp tại đất nước này. Báo USA Today gần đây đã báo cáo rằng mau chóng đàn bà sẽ thuê mướn nhiều người hơn tất cả các công ty của Fortune 500 gộp lại. Tương tự, gần 80 phần trăm của tất cả doanh nghiệp tại Hoa kì thuê mướn hai mươi người hoặc ít hơn. Rõ ràng, các nhóm nhỏ những người được hướng dẫn bởi các nhà lãnh đạo và điều hành làm nên sức mạnh và hi vọng, của đất nước này. Với thế giới doanh nghiệp đang thay đổi rất nhanh chóng và quyết liệt, hình như với tôi rằng chúng ta cần các mô hình gương mẫu sáng tạo và đổi mới bây giờ hơn bao giờ hết. Tôi tin rằng thế giới đang rất cần các nhà lãnh đạo mà mục tiêu là xây dựng, không phải phá bỏ, là nuôi dưỡng, không phải bóc lột; là nâng đỡ và gia tăng, hơn là chi phối. Đức Giêsu như là một nhà lãnh đạo đánh động tôi như là người cao quí nhất trong tất cả họ.

Tôi tin phong cách điều hành “Omega” của Đức Giêsu đưa vào và siêu việt tốt nhất các phong cách lãnh đạo Alpha (nam tính) và Beta (nữ tính), bởi vì bằng cách kiềm chế năng lực tâm linh, từng người trong chúng ta, nữ và nam, có thể trở thành các nhà lãnh đạo được trao quyền mà ngàn năm kế tiếp sẽ đòi buộc.

Với những ai đang tìm kiếm các hướng dẫn làm sao để kiếm tiền nhanh hoặc có được việc sửa chữa cách điều hành mau chóng, cuốn sách này có ít hoặc chẳng có liên quan gì. Tôi đang tìm kiếm những người sẵn lòng gieo trồng cánh đồng dẫn đến thu hoạch và những người nhận ra rằng nơi làm việc, nơi phần lớn chúng ta trải qua phần lớn nhất của cuộc sống chúng ta, quả thực là phần đất rất thánh thiện và trù phú.

2.        Con người này làm việc với nhân viên hoàn toàn là con người và không phải thần thiêng … một ban tham mưu bất chấp thất học, bối cảnh đáng thắc mắc, cảm xúc cáu kỉnh, và có lúc vụng về, tiếp tục hoàn tất các nhiệm vụ Người huấn luyện cho họ làm. Họ đã làm điều này chỉ với một lí do chính—lại được cùng ở với Người.

3.        Phong cách lãnh đạo của Người nhằm để cho bất cứ ai trong chúng ta đưa vào sử dụng.

Tác giả Trần Hữu Thuần (nguyên tác: Laurie Beth Jones)

TIẾN TRÌNH TUYỂN CHỌN

(The Selection Process)

Trong tính loài người của quí vị, quí vị có thể hi vọng ban tham mưu mới của quí vị sẽ có các quyền lực của thiên thần, nhưng điều thứ nhất người ta chỉ ra cho quí vị có mùi không phải ánh lân tinh thiên đường mà giống như bùn sình và cá chết.

Điều thứ hai được rút ra không phải từ các phòng học của một trường đại học mà từ việc thu thuế nhân danh chính quyền mà mọi người thù ghét. Tiến trình tuyển chọn tiếp tục….

Ban tham mưu và người theo quí vị được hái xuống từ cây cối, lối đi phía sau, và dưới bến cảng[i].

Và khi quí vị nhìn đến ít người được quí vị chọn, quí vị nhận ra rằng nhóm người này sẽ sống lâu hơn quí vị và phải thực hiện nhiệm vụ quí vị không thể hoàn thành mà không có họ: thay đổi thế giới. Quí vị có ba năm để huấn luyện họ. Quí vị làm những gì?

Đây là câu hỏi đã đối mặt Đức Giêsu, nhà lãnh đạo trẻ, như nhiều người trong chúng ta, phải tùy thuộc vào người khác để hoàn tất một mục tiêu.

Trong việc nghiên cứu các kĩ thuật lãnh đạo của Đức Giêsu, tôi bắt đầu nhận ra rằng Người, nhà lãnh đạo Omega nguyên thủy, đã có ba chủng loại sức mạnh:

·         sức mạnh tự chủ

·         sức mạnh hành động

·         sức mạnh tương quan

Hiện thời quí vị có thể chỉ mạnh mẽ một hoặc hai trong các lãnh vực này. Thế nhưng sự thành công trong điều hành đòi buộc kết hợp hoàn toàn. Ví dụ, một y sĩ có tự chủ và tài năng hành động, nhưng thiếu tài năng tương quan, sẽ bị hạn chế trong sự nghiệp của mình. Tương tự, tất cả chúng ta đều quá quen thuộc với sự suy sụp của các nhà lãnh đạo chính trị có tương quan và tài năng hành động, nhưng thiếu sức mạnh trong lãnh vực tự chủ. Mục tiêu của cuốn sách này là để nâng cao tầm mức hiểu biết của quí vị trong từng chủng loại và để giúp quí vị trong tiến trình làm chủ chúng tất cả.

_______________________________________________________________

Ghi chú trong sách là của tác giả, trừ phi ghi rõ là của người dịch (nd)

[i] Mc. 1, 16; 3, 14-18.

Tác giả  Trần Hữu Thuần

SỨC MẠNH TỰ CHỦ

(Strength of Self-Mastery)

Trên tất cả những gì khác, tiếp tục trông chừng con tim quí vị, vì nằm trong đó là ngồn mạch của sự sống.

Châm ngôn 4, 23

Người nói “Tôi là”

(He Said “I Am”)

Nếu Đức Giêsu không lập tức biết Người là ai thì như thế nào? Hoặc tài năng của Người là những gì? Nếu nó chỉ trở nên rõ ràng với Người dần dần, như nó trở nên cho từng người trong chúng ta thì sao? Có thể Mẹ Người kể lại các câu chuyện về các biến cố khác thường vây quanh việc Người sinh ra. Có thể Bà đặt ba chiếc hộp mà ba người đàn ông uyên bác đã đem đến cho Người trên một cái kệ trong phòng Người, và về đêm cậu trai trẻ tuổi lấy chúng xuống, ôm lấy chúng và phân vân.

Hoặc có lẽ Người lập tức biết Người có một ơn gọi đặc biệt và chỉ đang chờ đợi đến lúc uy quyền của Người có thể được giải thoát. Phương cách nào, tôi tin Đức Giêsu phải đi vào hoang địa để tìm ra Người là ai—rằng một kinh nghiệm hoang địa là một thành phần của việc định hình và số phận của Người như cũng là của quí vị và của tôi.

Tôi có lần đã dính líu đến một cuộc họp với các người khai thác địa ốc tập trung lại để thảo luận một mạo hiểm kinh doanh liên hiệp có thể được. Mỗi người khai thác có một lí lịch tóm tắt ấn tượng liên quan đến nhiệm vụ phải hoàn thành. Trước sự kinh ngạc của chúng tôi, người tổ chức của nhóm đứng lên và bắt đầu mô tả chi tiết một trong các thất bại to lớn nhất của ông ấy. Ông nói về làm sao lòng háo hức làm ra tiền cho các nhà đầu tư của ông đã gây ra cho ông bỏ qua một số chi tiết quan trọng về xu hướng ý kiến công chúng. Ông nói, “Tôi bây giờ cẩn thận hơn nhiều để có được tất cả các sự kiện trước khi hành động theo các ý niệm của tôi.” Người cạnh ông, với một khuôn mặt hơi đỏ, thú nhận rằng có lúc ông cũng đã không phải là một thiên tài. Sự thực, ông đã có lần mua một mảnh đất lớn để khai thác, ông hoàn toàn không biết đến, nằm trên đá cứng.

Thành viên trẻ tuổi nhất của nhóm ngần ngại nói ra khi đến lượt ông ấy chia sẻ lỗi lầm của mình. Ông có phần lúng ta lúng túng rồi nói, “Vâng, mọi người biết tôi đã có nhiều thành công.” Người lãnh đạo nhẹ nhàng trách ông, “Xem nào, Charlie. Đặt cục đá của ông lên bàn đi. Nếu ông đã không kinh nghiệm thất bại, ông không thể trở nên thành phần của nhóm này.”

Những gì người lãnh đạo thực sự nói đến là “Nếu ông đã không được thử lửa, ông không biết ông là ai.

Và nếu ông không biết ông là ai, ông không thể trở nên người lãnh đạo.”

Trong hoang địa, Đức Giêsu đã được đưa cho các chọn lựa rõ rệt, mỗi chọn lựa liên hệ đến các tài năng đặc biệt của Người. Khi Ma quỉ nói, “Hãy thờ phượng tôi và ông sẽ làm chủ thế giới,” Đức Giêsu nói, “Không.” Ma quỉ nói, “Thế thì tự thỏa mãn cơn đói của ông đi, và biến các viên đá này thành bánh.” Lần nữa, Đức Giêsu nói, “Không.”

“Tự phóng mình xuống khỏi tháp đền thờ và thử quyền lực của ông để vọt lại vào sự sống đời đời.” Đức Giêsu nhìn Satan vào mặt và nói, “Không.” Và cuối cùng, sau bốn mươi ngày chịu thử thách và tinh luyện trong lò sa mạc, một người xuất hiện rất rõ ràng về mình là ai và những gì người ấy được mời gọi để thực hiện[i]. Đức Giêsu gặp cám dỗ để sử dụng tài năng của Người cho bản thân, và Người đã vượt thắng chúng.

Chẳng phải trùng hợp mà chỉ sau kinh nghiệm hoang địa mà Đức Giêsu bắt đầu sử dụng các từ ngữ “Tôi là” (I am) khi mô tả chính Người[ii].

Trong Cựu Ước, khi người Do thái hỏi Thiên Chúa về một cách tự mô tả, câu trả lời duy nhất họ nhận được là “TA  LÀ rằng TA LÀ” (I AM  that I AM[iii]). Sự đơn giản của mệnh đề này nhấn mạnh đến quyền lực của Người với họ. Các từ ngữ TA LÀ do đó phản ánh toàn bộ quyền lực sáng tạo trong Vũ trụ.

CÂU HỎI

Những gì kinh nghiệm hoang địa đã giúp quí vị nhìn thấy tài năng của quí vị rõ ràng hơn?

CÂU HỎI

Liệt kê chi tiết chính các “Tôi là” của quí vị

CÂU HỎI

Viết ra ba bức tranh từ ngữ tích cực và quyền lực về chính quí vị. Vẽ chúng ra. Ví dụ: “Tôi là một chiếc cầu.”

Các phát biểu “Ta Là” của Người là những gì Người đã trở thành

(His “I Am” Statements Are What He Became)

Đức Giêsu đã không nhìn lại các biến cố của cuộc đời Người và nói, “Hừm … Tôi phải đã là Con trai của Thiên Chúa.” Người tự tuyên bố là Con trai của Thiên Chúa[iv], rồi bằng chứng theo sau.

Đức Giêsu thường xuyên nhìn thấy trước thành công của các nỗ lực của Người. “Tôi tuyên bố một chuyện và nó được thực hiện cho Tôi. Lời nói của Tôi hoàn thành những gì mà Tôi gửi nó đi để thực hiện[v].”

Chắc hẵn nhiều người sẽ mô tả Đức Giêsu như là một trong các hiện thân khiêm nhượng nhất đã từng bước đi trên quả đất. Thế nhưng xét những gì Người đã nói về chính Người trong Kinh thánh. Tuyệt đối mọi điều Người nói về chính Người đều tích cực.

“Tôi luôn luôn làm những gì vui lòng Thiên Chúa….[vi]” “Thiên Chúa luôn luôn đáp lại lời cầu nguyện của Tôi[vii].” Điều này có tự cao tự đại không? Hoặc nó làm sáng tỏ tính sáng tạo và tự nhận biết? Nếu quí vị nhìn vào Cựu Ước, quí vị sẽ đọc thấy một số trong các câu đẹp đẽ nhất về sau được Đức Giêsu trích dẫn nói về chính Người. Ví dụ, phát biểu nhiệm vụ của Người liên quan đến việc đem tin tốt lành đến cho người khác được lấy ra từ tiên tri Isaia. Người tiếp thu vẻ đẹp và tuyên bố nó như là của chính Người.

Có một câu châm ngôn nói “Lời chúc dữ của một người sẽ rơi xuống và tự chúng vây bọc chung quanh người đó như một tấm áo choàng[viii].” Một hình ảnh gợi hình mãnh lực đến chừng nào. Nếu mọi lời chúng ta nói rơi xuống và tự nó vây bọc chung quanh chúng ta như một chiếc áo thì như thế nào? Loại tủ áo nào chúng ta sẽ có?

Lời nói có uy lực. Và Đức Giêsu luôn luôn nói những lời yêu thương, uy lực, và tự tin về chính Người.

Thực hấp dẫn lắng nghe lời tự nói về mình của các siêu lực sĩ. Có lần tôi đã đọc một bài báo trong đó một trong các người nữ đánh tennis hay nhất của mọi thời duyệt lại một trận đấu mà bà thua cuộc. Mọi lời phát biểu bà đưa ra về chính bà vẫn còn tích cực. Người thành công nói tốt về chính họ cho chính họ. Chẳng nơi đâu trong Phúc âm Đức Giêsu tự hạ nhục Người. Đức Giêsu tràn đầy tự nhận biết và tự yêu thương.

Các lời phát biểu “Tôi là” của Người là những gì Người đã trở thành.

CÂU HỎI

Quí vị tự cho quí vị là ai trên căn bản hằng ngày?

CÂU HỎI

Nếu mỗi lời nói quí vị nói về chính quí vị rơi xuống và tự nó vây bọc chung quanh quí vị như một chiếc áo, “tủ áo” tự nói về mình của quí vị sẽ trông giống những gì?

CÂU HỎI

Các lời lẽ tốt lành, thanh khiết, và đẹp đẽ nào quí vị nuôi dưỡng tâm trí quí vị mọi ngày?

Người giữ dây liên lạc thường xuyên với cấp trên của Người

(He Kept in Constant Contact with His Boss)

Từng người trong chúng ta phải chịu trách nhiệm với một ai đó. Bất cứ học sinh lớp sáu nào quen thuộc với chuỗi lương thực sẽ cho quí vị biết thậm chí vua rừng xanh rốt cùng trở nên lương thực cho sâu bọ bé nhỏ. Chẳng ai trong chúng ta không có một ai đó rốt cùng “ăn chúng ta làm cơm tối.” Sự thực, khi một người bắt đầu tư duy chẳng chịu trách nhiệm với một ai cả, vấn đề thực sự bắt đầu.

Đức Giêsu biết cấp trên của Người là ai, và Người giữ liên lạc với Người đó hàng ngày.

Ed Kock, một trong các thị trưởng được tái cử nhiều nhất của Thành phố New York, thường đi quanh phố hỏi người ông gặp “Tôi làm việc thế nào?” Quần chúng yêu thương ông về điều đó, và nhiều người xem sự cởi mở của ông là một trong các chìa khóa cho sự nổi tiếng của ông.

Al Neuharth, người sáng lập nhật báo USA Today, lái xe vòng quanh đất nước hỏi xem “loại nhật báo nào họ thích đọc. Người đàn ông này, lãnh lương hàng năm trên một triệu đôla, xem các cấp trên của ông là những người bỏ 25 xu vào máy bán lẻ nhật báo.” Ông dùng thời gian để giữ tiếp cận với những người ông phục vụ.

Một ví dụ về các hậu quả của việc không giữ liên lạc xẩy ra khi ban quản trị một hiệp hội y khoa quốc gia quyết định cử hành ngày kỉ niệm của tổ chức. Họ yêu cầu tất cả các thành viên tặng 30 phần trăm thời gian của họ cho ngày hội kỉ niệm. Hơn một giám đốc tiểu bang cho các đại diện của văn phòng quốc gia (nơi đẻ ra kế hoạch này) biết kế hoạch này hết sức không thông thường với các văn phòng tiểu bang. Các đại diện, những người thường được thuê mướn chỉ vì khả năng của họ thưa vâng với giám đốc điều hành, không bao giờ đề cập đến sự khác thường của kế hoạch cho ban quản trị, khi nó chính là kế hoạch ấp ủ của giám đốc. Khi một người mới đến cố gắng đưa nó ra trong một buổi họp ban quản trị, giám đốc nhìn bà với một cái nhìn làm bà mau chóng câm họng lại.

Ban quản trị tổ chức lễ mừng khai mạc vĩ đại của mình, báo chí và các thành viên nội các chính phủ chìa khóa được mời đến, nhưng chỉ có mười một người đến dự. Chín người là thành viên ban quản trị. Thành viên của nhóm đã chi gần 60,000 đôla để quảng bá cho biến cố của họ nhưng thất bại trong việc mua cục bông gòn giá hai xu để chùi lỗ tai của họ trước khi phát khởi nó. Thành viên ban quản trị quên truyền thông với (các) người cấp trên của họ, là thành viên của hiệp hội mà họ đại diện. Họ cai trị qua gương phản chiếu, không phải qua cửa sổ.

Đức Giêsu gặp gỡ cấp trên của Người hàng ngày, thường trải qua hàng giờ. Chẳng có gì có thể làm gián đoạn thời gian đã định trước, để dành lại, và được tôn trọng.

Như là một nhà lãnh đạo, thực quan trọng sống còn rằng quí vị giữ liên lạc với cấp trên của quí vị trên căn bản đều đặn, bất khả xâm phạm. Cơ may là cấp trên của quí vị có thể cung cấp một cái nhìn khoáng đãng sẽ làm cho đường đi của quí vị rõ ràng hơn.

Đức Giêsu thường xuyên giữ liên lạc với cấp trên của Người.

CÂU HỎI

Quí vị có biết cấp trên của quí vị đích thực là ai không?

CÂU HỎI

Vẽ một bức hình về “chuỗi lương thực” của quí vị.

CÂU HỎI

Quí vị truyền thông với cấp trên của quí vị đều đặn đến chừng nào?

Người kết chặt với sứ mệnh của Người

(He Stuck to His Mission)

Đức Giêsu biết phát biểu sứ mệnh của Người, và Người đã không đi lạc khỏi nó. Người tuyên bố rằng sứ mệnh của Người, theo bản chất, là dạy dỗ người ta về một phương cách sống tốt hơn. Người tự xem như là một thầy dạy và một người chữa lành.

Một câu tục ngữ ngày xưa nói “Nếu quí vị muốn đánh bại họ, làm cho họ chia trí.” Trong hoang địa, Đức Giêsu được đưa cho nhiều “cơ hội doanh nghiệp” không liên hệ đến sứ mệnh của Người.

Từng cơ hội trong các cơ hội này đều liên hệ đến các tài năng mà Đức Giêsu có, và sử dụng, dưới một số hình thái này hình thái khác trong thời kì giữ chức vụ. Nhưng Người đề kháng chúng bởi vì chúng không phù hợp với phát biểu sứ mệnh của Người.

Ngưng lại một chốc và xem xét các điều Đức Giêsu đã không làm. Ở đây là một ai đó được phú cho quyền lực không giới hạn đến từ trên cao. Người có thể đã làm bất cứ điều gì theo nghĩa đen. Thế nhưng Người đã không xây cất một đền thờ hoặc một nhà nguyện. Người đã không viết hoặc phân phối sách. Người thậm chí đã không chữa lành tất cả người bệnh hoạn trên thế giới. Người đã không đi vào nghĩa trang và cho mọi người trỗi dậy từ người chết. Người đã không xây dựng tiệm buôn bán. Sứ mệnh của Người rất rõ rệt.

Đức Giêsu kết chặt với sứ mệnh của Người.

CÂU HỎI

Sứ mệnh của quí vị là gì? Quí vị có thể định nghĩa nó trong một hai câu không?

CÂU HỎI

Liệu cảm xúc có khuấy động bên trong quí vị gợi ý rằng quí vị có thể đóng góp một phương cách sống tốt đẹp hơn cho người khác không?

CÂU HỎI

Quí vị có thể liệt kê các cơ hội hiện thời trên đường đi của quí vị có thể thực sự là chia trí không? Chúng là gì?

Người có các ổn định nội tại

(He Had Internal Anchors)

Đức Giêsu nói, “Tại sao quí vị tìm kiếm sự chấp thuận của con người mà không tìm kiếm sự chấp thuận đến từ Thiên Chúa duy nhất?[ix]” Người là một nhà lãnh đạo hữu hiệu bởi vì Người có các ổn định nội tại. Người không nhận lấy sự chấp thuận đến từ các cơ chế ngoại tại. Hành động của Người không dựa trên những gì Phêrô, Gioan, và Giacôbê suy nghĩ. Người không rối loạn khi Gioan Thanh tẩy bắt đầu nghi ngờ Người. Người bất chấp liệu Caesar mỉm cười hay nhíu mày nhăn mặt.

Quí vị có bao giờ kinh nghiệm bong bóng phấn khởi đó khi cuối cùng đạt đến một quyết định mà quí vị biết là đúng không? Người ta có nhiều tên gọi khác nhau cho nó—cảm xúc trung tâm, tình trạng phấn khích, trong tình trạng ân sủng. Những ai đã kinh nghiệm cảm xúc này nói chẳng có điều gì so sánh được với nó. Một người đàn bà nói nó giống như ở ngoài biển khơi và chỉ nghe sự yên lặng, cho dẫu thậm chí bà có thể nhìn thấy người ta vẫy tay trên bờ. Đây là cách bà mô tả nó: “Chẳng gì quan trọng với tôi nhiều như điểm hiện thân tĩnh lặng đó. Mọi sự gì khác hình như đều vô nghĩa … gần giống như nó chỉ là một buổi trình diễn con rối.” Bà nói bà chẳng bao giờ cảm thấy gần gủi với Thiên Chúa hơn thế, thậm chí cho dẫu quyết định bà đưa ra làm nhiều người chung quanh bà giận hờn.

Người lãnh đạo Omega có một xương sống như một cây thép khi đi đến chỗ làm điều đúng. Quí vị có thể phải tìm kiếm nó, nhưng khi quí vị đánh nốt “Đô” hài thanh—nốt nhạc phù hợp toàn bích với linh hồn quí vị—quí vị, Thiên Chúa, và định mệnh sẽ trở nên một âm thanh hài hòa. Và người khác sẽ dừng lại, vễnh tai lên, và bắt đầu tập trung chung quanh.

Đức Giêsu có ổn định nội tại.

Người canh giữ năng lượng của Người

(He Guarded His Energy)

Nếu quí vị có quyền lực làm bất cứ điều gì, làm sao quí vị sẽ quyết định những gì phải làm? Điều này hình như có thể giống như một vấn đề thứ yếu, nhưng, nói ví dụ, hãy nhìn đến những người thừa hưởng nhiều tiền bạc. Nhiều người trong họ tìm cách làm cho nó biến mất có phần nhanh chóng. Tương tự, người có thời gian tự do không giới hạn thường tự thấy liên quan đến các hoạt động làm băng hoại sức khỏe hoặc sự bình an của tâm trí họ. Có quá nhiều đôi khi phần lớn có thể cũng là một gánh nặng như có quá ít.

Đức Giêsu có năng lượng khác thường, và Người biết cách định hướng nó. Người rõ ràng về sứ mệnh của Người cho đến nổi Người đã tránh nhiều rò rỉ năng lượng thực sự hoặc có thể. Ví dụ, thậm chí cho dẫu Người là một thầy dạy, Người từ khước dấn thân vào các tranh luận vô nghĩa với những người muốn không phải để học biết mà để lập luận. Thậm chí vào cuộc xử Người, Người đã không phí thì giờ hoặc năng lượng vào những gì Người biết sẽ là việc biện hộ vô nghĩa.

Cho dẫu Người là một người tuyển mộ kém cõi, Người không bao giờ phí phạm năng lượng năn nỉ hoặc lôi kéo người khác đi theo Người. Sự thực, Người huấn luyện ban tham mưu của Người “chùi bụi khỏi bàn chân họ[x]” và tiếp tục di chuyển nếu người ta đề kháng với các ý niệm của Người. Người cũng nói đừng “ném ngọc trai của quí vị trước con lợn[xi],” một hình ảnh rất gợi hình về sự quan trọng trong việc nhận biết nơi đâu và với ai để chia sẻ kho tàng năng lượng của quí vị.

Đức Giêsu biết rõ năng lượng của người cho đến nỗi có lần khi một người đàn bà vươn ra nắm áo Người giữa đám đông, Người quay quanh và hỏi, “Ai động chạm đến Tôi?[xii]” Thành viên tham mưu kinh ngạc, bởi vì Người bị đẩy rồi xô rồi chen chúc bởi nhiều người khi họ đi qua. “Mọi người đang động chạm đến Thầy,” họ nói. “Không, Tôi cảm thấy năng lượng thoát ra khỏi Tôi,” Người nói. Rồi Người quay lại đối mặt người đàn bà, người hỏi xin được chữa lành. Niềm ao ước mãnh liệt của bà nhờ vào năng lượng của Người thế nào để Người có thể cảm thấy theo nghĩa đen đức tin của bà.

Chúng ta được kể lại là Người đến qua vách tường mà không mở cửa ra, và dĩ nhiên Người trỗi dậy khỏi một ngôi mộ gắn kín. Người đàn ông này là một bậc thầy về vật lí học năng lượng—cách riêng của chính Người—và Người rất thận trọng về việc Người sử dụng nó cách nào.

Bao nhiêu rò rỉ năng lượng chúng ta có trong chính cuộc sống hàng ngày của chúng ta? Rò rỉ ví như các lời lẽ nóng giận, chia trí, hoặc can thiệp vào công việc của ai khác trong khi lơ là công việc của chính chúng ta.

Trở nên một nhà lãnh đạo đòi buộc chúng ta một số năng lượng to lớn. Có lẽ đây là lí do duy nhất tại sao các người làm công việc giải trí và các ngôi sao nhạc rock thường không chống nổi sự phấn khích năng lượng của rượu mạnh và ma túy. Họ đổ ra biết bao nhiêu năng lượng cho đám đông đến nổi chính trữ lượng năng lượng của họ bị cạn kiệt. Lúc đó họ tìm kiếm năng lượng ngay lập tức.

Một người bạn thân của tôi được biết đến về khả năng trực giác trau dồi cao của bà vừa trở về từ một buổi hội họp có nhiều lịch trình che dấu và đối kháng rõ rệt. Bà ngồi xuống với một tiếng thở dài nặng nề và nói rã rời, “Tôi nghĩ cảm xúc tâm linh của tôi đã bị hư hỏng.” Bà phải học cách phát triển các phương cách làm đầy lại “ăngten” của bà. Cầu nguyện thinh lặng, nghỉ ngơi, và thời gian mà thôi là các phương cách có tác dụng với bà … cũng như một lần đánh golf  tốt.

Phần lớn các người lãnh đạo đều có trực giác, hoặc họ sẽ không thể nghe và nhìn thấy sự việc mà chẳng ai khác có thể nhìn hoặc nghe thấy. Người lãnh đạo do đó phải nhận biết rằng năng lượng của họ lệ thuộc vào tiêu hao, và họ phải làm cho việc canh giữ trữ lượng năng lượng thành một ưu tiên.

Năng lượng ở khắp nơi, nhưng sự tĩnh lặng đóng một vai trò trong việc chuyển đổi nó từ năng lượng “có khả năng” thành “thực sự.” Tại Vườn Callaway, tôi kinh ngạc nhận biết rằng bướm phải trải cánh chúng ra dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng bởi vì vảy trên cánh chúng thực sự là các tế bào năng lượng mặt trời. Không có nguồn năng lượng đó, chúng không thể bay được. Chẳng phải trùng hợp mà phần lớn các người lãnh đạo và tiên tri trong Cựu Ước đều là người chăn chiên—những người tràn đầy thời gian để lắng nghe. Nếu chẳng có tuyết trên đồi núi, sẽ có hạn hán ở đồng bằng. Mọi người cần hòa hợp với nguồn năng lượng của mình.

Đức Giêsu canh giữ năng lượng của Người

CÂU HỎI

Rò rỉ năng lượng hàng ngày nào làm cho quí vị không tập chú được?

CÂU HỎI

Quí vị làm đầy lại trữ lượng năng lượng của quí vị bằng cách nào? Bao lâu?

Người đã làm các điều khó khăn

(He Did the Difficult Things)

Một định nghĩa của người chuyên nghiệp là một con người làm những điều thậm chí khi người đó không cảm thấy đang làm chúng. Nói cách khác, một người chuyên nghiệp không bị gió đánh bạt từng giai đoạn. Người chuyên nghiệp giữ tập chú vào việc hoàn thành thành công nhiệm vụ của họ, và làm các điều khó khăn.

Nhiều người lãnh đạo lôi cuốn và danh tiếng gặp khó khăn khi họ ngưng làm các điều khó khăn nhằm dành được sự chấp thuận hoặc được ưa thích. Các nhà chính trị lệ thuộc vào trưng cầu ý kiến để định đoạt hành động của họ không tồn tại lâu dài như là người lãnh đạo. Không may là, nếu quí vị thực hiện chương trình điều hành của quí vị dựa trên trưng cầu ý kiến hoặc các tranh đua nổi danh, quí vị cũng sẽ không tồn tại lâu dài như là người lãnh đạo. “Xu hướng của quần chúng đều huớng đến sự tầm thường,” Aldous Huxley nói, và trưng cầu ý kiến là một nguồn nghèo nàn về viễn ảnh. Thất bại không làm điều khó khăn cuối cùng sẽ gây khó khăn cho quí vị.

Một người rao giảng phúc âm truyền hình có lần nổi danh đã có sức lôi cuốn, một sản phẩm hoặc dịch vụ rõ ràng nổi danh, và một số người đi theo to lớn. Tuy nhiên, bởi vì ông thất bại xác nhận và thừa nhận các ưu tiên và trách nhiệm tài chính, ông đến chỗ vào tù.

Duy trì liên kết với hiểu biết nội tại của chính quí vị rất quan trọng. Làm điều khó khăn nghĩa là không để ý kiến công cộng lay chuyển quí vị khỏi những gì con tim, tấm lòng, tinh thần, hoặc bản năng quí vị mách bảo quí vị.

Phêrô cố ngưng Đức Giêsu khỏi việc đi đến Giêrusalem. Ông cảm thấy nguy hiểm ở đó, và ông đã đúng. Tuy nhiên, Đức Giêsu biết đó chính là một phần trong chương trình to lớn hơn của Người. Vì thế, Người “hướng mặt đến Giêrusalem[xiii],” thậm chí biết các hậu quả.

Có lẽ dấu ấn đích thực của một người lãnh đạo là rằng người đó sẵn lòng đứng riêng lẻ. Phải đã là khó khăn cho Đức Giêsu để nói không với người ta. Toàn bộ bản chất của hiện thân Người hình như là để nói vâng. Nhưng Người đã nói không. Người đã nói không với chàng trai trẻ tham vọng muốn đi theo Người. Người đã nói không với Mẹ Người khi bà cố làm gián đoạn việc dạy dỗ của Người. Người đã nói không với Giuđa về việc quay qua chính trị. Người đã nói không với các cám dỗ trong hoang địa. Người đã nói không, có lần, với chính Người: “Không, Tôi sẽ không trốn chạy khỏi điều này. Tôi sẽ uống chén đặt trước tôi[xiv].”

Người lãnh đạo phải không chỉ có tài viễn ảnh và truyền thông mà còn quyết định cá nhân to lớn. Trong khi người lãnh đạo lôi cuốn người đi theo, bất cứ lúc nào họ phải có thể bước xa ra khỏi các người đi theo đó, trừ phi chính họ trở thành người đi theo.

Đức Giêsu đã làm các điều khó khăn.

CÂU HỎI

Các điều khó khăn nào ngay bây giờ, bản năng quí vị đang bảo quí vị làm?

CÂU HỎI

Quí vị có sẵn lòng thực hiện chúng, thậm chí nếu có nghĩa là đứng một mình không?

Người đã nói cám ơn

(He Said Thank You)

Chỉ ngay trước khi Đức Giêsu ra lệnh cho Lazarô trỗi dậy, Người đã cám ơn Thiên Chúa vì luôn luôn nghe lời Người[xv]. Trong một trong các lời cầu nguyện sau cùng của Người, Người đã cám ơn Thiên Chúa vì đã cho Người Phêrô, Gioan, Giacôbê, Maria, Martha, và phần còn lại của ban tham mưu của Người[xvi]. Đức Giêsu có một con tim tạ ơn.

Lòng biết ơn là thành tố chìa khóa của tài lãnh đạo bởi vì lòng biết ơn có nghĩa là một con tim cởi mở, một con tim lắng nghe, một con tim tràn đầy đức tin. Làm sao bất cứ ai có thể trở nên một người lãnh đạo mà không có đức tin và lòng biết ơn vào một Quyền lực cao hơn hoặc có một tương lai tốt đẹp hơn được xây dựng theo các phương cách tốt đẹp hơn?

Một trong các phong cảnh thu hồn tại San Diego là chiều tà trên bãi biển. Khi mặt trời chầm chậm chìm xuống chân trời, hàng trăm con chim biển đứng yên lặng chào từ biệt. Bồ nông bay qua theo đội hình toàn bích, lướt qua ngay trên đầu ngọn sóng theo cách chào kính chiều tà của chúng. Trên chiếc cầu bắc qua bãi biển, hàng ngàn con chim xếp hàng trên các sợi dây điện, tất cả ngồi hướng về mặt trời, nói lên lời giả biệt ngày qua. Có lẽ chúng cũng đang yên lặng cầu nguyện, “Cám ơn Thiên Chúa vì nhận biết và chăm sóc thậm chí khi một trong chúng con rơi xuống. Cám ơn Thiên Chúa vì tuyên bố thậm chí các con chim sẻ cũng sẽ được nuôi ăn.”

Đức Giêsu đã nói lời cám ơn

CÂU HỎI

Quí vị có nói lời cám ơn trước khi hỏi xin một điều gì đó—từ Thiên Chúa, từ người chủ của quí vị, từ ban tham mưu của quí vị không?

CÂU HỎI

Quí vị có nhận ra rằng có một con tim tạ ơn có thể giữ cho quí vị khỏi cần phải ghép một con tim khác không?

Người thường xuyên ở trong tình trạng lễ hội

(He Was Constantly in a State of Celebreation)

Có lẽ Đức Giêsu thích các lễ mừng nhiều đến thế bởi vì Người đã sinh ra trong một lễ hội. Tôi tin bất cứ biến cố nào có biểu diễn đèn trời, người đem quà từ phương xa đến, và một đạo binh thiên thần ca hát và chỉ hướng là một lễ mừng theo nhiều phần chính. Nó phải đã có ảnh hưởng trên Người.

Một trong các phép lạ đầu tiên của Người là hóa nước thành rượu (không phải dấm). Khi tiếng tăm và danh tiếng của Người lớn dần lên, Người thường xuyên được mời đến dùng cơm tại nhà của Nicôđêmô hoặc Phêrô hoặc những người trẻ tuổi giàu có. Đêm trước khi bị bắt, Người đã tập trung ban tham mưu của Người lại với nhau để ca hát và dùng tiệc.

Khi đám đông đến, Đức Giêsu kiên quyết chẳng ai ra về với bụng rỗng không. Người luôn luôn tìm cách định vị lương thực cho họ. Người biến bữa trưa của một cậu trai thành lương thực cho hàng ngàn người. Người kể các câu chuyện về một ông vua chuẩn bị một bữa tiệc và rồi trở nên giận dữ và thất vọng khi chẳng ai đến. Người nói về một người cha dọn một bữa tiệc hào phóng để mừng đứa con trai bướng bỉnh trở về. Khi Đức Giêsu trở về từ người chết, Người đã chuẩn bị một con cá nướng trên bờ biển—thể loại một buổi “picnic cho nhóm.”

Người đến từ một nơi rất hạnh phúc, và Người biết Người sẽ quay về với một nơi rất hạnh phúc. Khi Người nói, “Bất cứ nơi đâu hai hoặc nhiều người hơn tập trung lại nhân danh Tôi, Tôi ở đó giữa họ[xvii],” có lẽ Người thấy một cuộc vui đang xẩy ra. Quả thực, thiệp mời của Người đọc thấy “Tôi đi chuẩn bị một nơi chốn [dọn sẵn] cho anh chị em[xviii].”

Tôi nghĩ Người đang bảo chúng ta vui vẻ lên. “Tại sao anh chị em lo lắng đến thế?” Người sẽ hỏi. “Anh chị em không thấy các nụ hoa … chúng đẹp đến thế nào không? Anh chị em có nghĩ Cha của anh chị em sẽ để anh chị em mặc thua kém các nụ hoa này sao?[xix]”

Một lần trong một trong các chuyến đi của tôi, tôi đã gặp một người trai trẻ, sau khi chúng tôi được giới thiệu, nói, “Chuyện này cần có lễ mừng.” Anh vội vàng đi đến thùng sau chiếc Mercedes của anh và lôi ra một chai sâmbanh. Anh ta là một người bán hàng rất vui vẻ, gọn gàng, và thành công với một nụ cười lây lan và một cảm quan vui vẻ. Tôi hỏi anh, “Bộ anh luôn luôn đem theo sâmbanh lạnh trong thùng xe anh sao?” “À, đúng,” anh nói, nâng li chúc mừng cơ hội. “Cuộc đời đầy các cơ hội để chúc mừng, và tôi không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào trong đó.”

Một em mười tuổi có lần hỏi tôi liệu tôi có biết các lời nói đầu tiên của Đức Giêsu sau khi Người ra khỏi mồ là gì không. “Không,” tôi đáp. “Là gì thế?” Em giang hai tay ra, nhảy về phía trước với một nụ cười toe toét, và nói, “Ta-đa!” (Ta-dah![xx]).

Đức Giêsu thường xuyên ở trong tình trạng lễ hội.

CÂU HỎI

Bao lâu quí vị mới mừng lễ … và mừng những gì?

CÂU HỎI

Có phải quí vị chỉ mừng các chuyện to lớn mà thôi không? Các chuyện nhỏ để mừng là gì?

Người làm chủ nó

(He Owned It)

Quyền làm chủ là một khái niệm hấp dẫn và khó hiểu bởi vì nó hàm ẩn một tình trạng sở hữu vĩnh viễn. Thế nhưng mọi chuyện, thậm chí chính cuộc sống, đều chỉ là vay mượn với chúng ta. Tác giả và cố vấn điều hành Ken Blanchard nói rằng người lãnh đạo có viễn ảnh là những người nhìn các tài nguyên của cuộc sống như là vay mượn với họ, trong khi các nhà tư duy giới hạn hơn vẫn còn ở trong cách thế “thu thập được” (acquisition).

Một năm vào dịp sinh nhật của tôi, một người bạn nghệ sĩ của tôi tuyên bố ông có một món quà ngạc nhiên cho tôi, dẫn tôi bịt kín mắt theo một con đường ngoằn ngoèo vào lúc chiều tà, dừng xe lại tại một điểm phong cảnh đẹp cách riêng, gỡ khăn bịt mắt ra, và bảo tôi từ từ mở mắt. Ở đó trước mặt tôi là thành phố sống động với ít ánh sáng lấp lánh … như thể Thiên Chúa đã rải rắc các viên kim cương lóng lánh qua biển nhung đen. “Để mừng sinh nhật bà, tôi cho bà điều này,” ông nói. “Toàn bộ thành phố là của bà.”

Tôi phân vân liệu Thiên Chúa có thì thào cùng các lời này với Đức Giêsu khi gửi Người vào thế giới không. Đức Giêsu rõ ràng chứng tỏ một cảm quan về chủ quyền trên mọi sự. Bất luận nhu cầu là một con lừa để chở Người vào thành, một căn phòng trên lầu để cầu nguyện trong đó, rượu cho một đám cưới, hoặc thậm chí các đồng xu để trả thuế của Caesar, Đức Giêsu không tự xem mình như là một vua ăn mày. Người sử dụng cảm quan về chủ quyền để tạo ra đồ vật Người cần khi Người cần đến chúng. Và nhiều lần những gì Người cần đến được giao cho qua lòng quãng đại và tự nguyện của những ai Người phục vụ.

Tuy nhiên, cảm quan của Đức Giêsu về chủ quyền không đưa ra cho Người một cảm quan về đặc quyền (noblesse oblige). Chuyện vui được kể về một nhà văn danh tiếng mà người bạn cuối cùng bảo ông rằng ông chẳng còn được hoan nghênh đến nhà người đó nữa. “Tại sao không?” nhà văn hỏi sau bữa nhậu say mắt lờ đờ. “Thế này, Ernest, thành thực là vì anh đến thành phố, ăn hết thức ăn của tôi, uống hết rượu của tôi, và làm mọi người chạy tơi tả với các yêu cầu của anh. Và ngoài mọi chuyện đó ra, tôi thực sự không thích cách anh nhìn đến vợ tôi.” “Ra thế,” nhà văn nói ngạc nhiên và khó chịu. “Thế thì bạn bè để làm gì?”

Trong Vườn Địa đàng, Thiên Chúa bảo Adam và Eve, “Ta cho các con tất cả thứ này. Hãy chăm sóc nó[xxi].” Người bảo Abraham cùng một điều như vậy: “Toàn bộ đất đai này là của con[xxii].” Đức Giêsu tự mô tả mình trong một dụ ngôn như là “Nhà nông” (Husbandman) được gửi đến để chăm sóc vườn nho. Người nhìn đến thế giới và con người trong đó như là trách nhiệm, thừa kế, và di sản của Người. Toàn thể vũ trụ là của Người và Người biết nó. Có lẽ đó là lí do duy nhất tại sao người ta gọi Người là “Vua.” Nó chính là phương cách Người nhìn đến thế giới và tự hoàn thành trong nó.

Đức Giêsu nói, “Tất cả những gì Chúa Cha có đều là của Tôi.” Mọi thiên hà, mọi con chiên mới sinh, mọi con cá nhảy vào lưới, tất cả những gì Chúa Cha có đều là của Người, và Người biết nó. Người “làm chủ nó.”

Ước gì từng người trong chúng ta có thể có một cái nhìn tốt đẹp đến “công việc” thuộc trời được viết ra nhân danh chúng ta. Ước gì chúng ta nghiên cứu nó và biết gia tài thừa kế của chúng ta nằm lòng, chúng ta sẽ bước đi trên hành tinh này theo một phương cách khác. Với nhẹ nhàng hơn, có lẽ, và chắc chắn và uy quyền hơn. Nhằm làm chủ một quà tặng, quí vị trước hết phải nhận được nó.

Đức Giêsu có quyền lực bởi vì Người “làm chủ nó.”

CÂU HỎI

Quí vị thực sự làm chủ những gì, với nhận biết sâu-thẳm-trong-con-tim-quí-vị?

CÂU HỎI

Quí vị cố gắng làm chủ những gì?

CÂU HỎI

Làm sao quí vị có thể thực sự làm chủ nó?

Người đã không phí thì giờ phán đoán người khác

(He Did Not Waste His Time Judging Others)

Đức Giêsu xem việc phán đoán người khác như là một rò rỉ năng lượng chính yếu. Người đã phát biểu nhiều lần rằng Người không đến để phán đoán mà rằng Người đến để giúp đỡ. Người đã không trải qua một phút nào trong toán phá hủy. Người dùng năng lượng của Người vào tạo dựng và phục hồi. Phán đoán người khác không phải là công việc của Người.

Người nói, “Tôi không phán đoán quí vị. Chính lời lẽ của quí vị phán đoán quí vị[xxiii].” Người biết tính trách nhiệm của chúng ta. Người tín nhiệm từng người trong chúng ta với chọn lựa của chúng ta.

Phán đoán ngưng tiến bộ lại. Khi chúng ta như là người lãnh đạo phán đoán người khác, chúng ta ức chế chính chuyển động hướng tới của chúng ta. Cũng vậy, khi chúng ta phán đoán người khác, chúng ta không đang làm công việc của chúng ta bởi vì chúng ta không khớp với năng lượng chuyển động chúng ta về phía trước.

Đôi khi chúng ta phán đoán người khác theo các phương cách chúng ta không nhận biết đến, ví như nhìn xem họ ở đâu trên đường đua.

Đức Giêsu nói với Phêrô, “Liên quan gì đến anh những gì tôi nói với Gioan?[xxiv]” Hãy để mắt đến chính chuyển động hướng tới của quí vị.

Người đã chẳng phán đoán một ai bởi vì Người biết tính toán cuối cùng chưa đến lúc. Thậm chí người ăn trộm bị đóng đinh trên thập giá bên cạnh Người đã làm điều đó thành đi vào Thiên đường bởi vì, với hơi thở hấp hối, ông ấy đã nhận biết và nhìn thấy chân lí. Đức Giêsu nói, “Xem nào, bạn ơi. Chúng ta đang về nhà. Tôi muốn anh gặp ba Tôi[xxv].”

Đức Giêsu đã không phí thì giờ hoặc năng lượng phán đoán người khác.

CÂU HỎI

Có phải quí vị có các rò rỉ năng lượng bởi việc phán đoán người khác không?

CÂU HỎI

Những thể loại nào công việc quí vị có thể làm để nâng đỡ thay vì phán đoán?

Người tự diễn đạt mình

(He Espressed Himself)

Nhiều người trong số người được trả lương cao nhất trong đất nước chúng ta là những người làm công việc giải trí, diễn viên, và các lực sĩ. Họ có điều gì chung, và tại sao chúng ta tôn trọng họ nhiều đến thế với đồng tiền tự  ý của chúng ta? Tôi tin chúng ta trả tiền cho những người này để họ tự diễn đạt họ nhân danh chúng ta.

Chúng ta được cảm hứng khi các nam diễn viên nhảy múa với các con chó sói. Chúng ta giật mình các nữ diễn viên giải quyết các bí hiểm. Chúng ta nhảy lên vui mừng khi lực sĩ bay vào không khí và đánh dính quả bóng. Chúng ta yêu thương việc đó khi các người này diễn đạt giấc mơ, niềm hi vọng, và trí tưởng tượng của chúng ta.

Tôi nghĩ chúng ta là một xã hội bị ức chế, và bởi vì biết bao nhiêu người trong chúng ta hình như không thể tìm thấy chính cách diễn đạt của chúng ta, chúng ta tôn là thần tượng những ai có thể làm điều đó. Khi Elvis ở trên sân khấu nhảy nhót và quay cuồng, ông ấy đang nói “Trời đất, đôi khi âm nhạc chiếm đoạt tôi.” Con người trong đám khán giả say mê bởi vì họ muốn âm nhạc cũng chiếm đoạt họ nữa. Elvis cho phép họ.

Khi những người chơi tennis như Gabriela Sabatini và Steffi Graf đánh như búa tạ quả bóng qua sân, chúng ta cảm thấy như chúng ta cũng đang ở ngoài đó tháo mồ hôi ra. Chúng ta có thể cảm thấy quyền lực nổi lên trong bắp thịt và mạch máu của chúng ta.

Khi Clark Gable cuốn Scarlett đi hoặc khi nhà ảo thuật David Copperfield làm cho các con cọp biến mất trên sấn khấu, chúng ta nhanh chóng bị cuốn đi trong trí tưởng tượng. Chúng ta nhìn ngắm kinh ngạc và phân vân, và chúng ta háo hức trả tiền để làm thế. Các người này rất tài năng, và theo nhiều phương cách họ là các lối thoát chúng ta chọn lựa cho chính cách tự diễn đạt của chúng ta.

Một người bạn thân của tôi là một sĩ quan giám sát quản chế làm việc với các thành viên du đãng tại nhà tù vị thành niên. Đây là các trẻ em lái xe ngang qua và bắn người xa lạ trên đường phố. Bà ấy đang phát triển một chương trình giúp đỡ họ cách tự diễn đạt chính họ tốt hơn. “Họ hình như chỉ biết hai cảm xúc mà thôi,” bà nói. “Giận dữ và trung thành. Tôi đang cố gắng dạy cho họ rằng có cả một quang phổ các cảm xúc mà họ có thể kinh nghiệm qua, không chỉ đỏ và đen.” Khám phá to lớn của bà đến qua một người đàn ông trẻ tuổi tên là Jimmy luôn luôn trên cửa miệng rằng anh ta giận dữ đến chừng nào. “Anh giận dữ hoặc chỉ thất vọng?” bà hỏi. “Nhìn vào biểu đồ cảm xúc và xin nói rõ rệt.” Anh ta suy nghĩ một lúc lâu và rồi chậm chậm chỉ vào từ thất vọng. Có lẽ trở nên không thể chính xác diễn đạt và nhận diện các cảm xúc nguyên thủy là nguyên ủy chính của bạo lực.

Các cảm quan khó tin của chúng ta được Thiên Chúa ban cho chẳng có giá trị gì nếu chúng ta xào nấu và làm cùn lụt chúng với các hóa chất như rượu mạnh và ma túy. Dàn nhạc cảm xúc bị ức chế khi chúng ta càu nhàu “ái chà” hoặc “ bỏ qua đi” và để các giây phút diễn đạt trôi đi. Nếu chúng ta tiếp tục sơn lấp các dòng chữ tục tỉu của các thành viên du đãng, (hoặc công nhân viên), trên tường, chúng ta sẽ không bao giờ dùng thì giờ để tìm ra những gì họ đang cố gắng nói lên. Lợi ích gì sơn chồng lên các cảm xúc? Rốt cùng chúng luôn luôn sẽ rỉ qua máu.

Đức Giêsu tự diễn đạt mình lớn tiếng và thông thường. Người đưa ra các thông điệp rõ ràng về việc Người cảm thấy làm sao liên quan đến tình huống và con người. Người biết làm sao để cảm xúc, và Người nói ra các cảm xúc của Người.

Phúc âm của Maccô bao gồm một câu chuyện cảm động về một cậu trai trẻ có linh điếc và câm có thể “gây ra cho cậu đi cứng nhắc và cố liệng cậu vào lửa.” Cha của cậu bé đến với Đức Giêsu và hỏi xin, “Nếu Ông có thể giúp chúng tôi, xin cứ làm thế.” “Nếu Tôi không thể?” Đức Giêsu đáp. “Mọi sự đều có thể được cho người có đức tin.” Đức Giêsu khiển trách linh điếc và câm. Và rồi Maccô nói, “Đức Giêsu cầm tay cậu trai và giúp cậu đứng dậy, và rồi cậu ấy đã có thể đứng lên được[xxvi].”

Suy niệm với tôi một chốc lát về câu này: “Linh của điếc lác và câm nín là một linh đau đớn cho đến nổi nó gây ra cho cậu trai tự quăng mình vào lửa.” Điều này nghe như cùng thứ linh làm dịch hại nhiều người trong các người trẻ của chúng ta ngày nay. Bạo lực du đãng đang dâng lên. Tự tử của tuổi thanh thiếu niên đang xẩy ra với số lượng dịch họa. Có lẽ giới trẻ của chúng ta đang tự quăng mình vào lửa bởi vì xã hội không thể nghe và giúp đỡ họ diễn đạt các cảm xúc đích thực. Có lẽ sự điếc lác và câm nín tâm linh của chúng ta là quỉ sứ đang làm hỏng tương lai của con cái chúng ta và của chính chúng ta.

Đức Giêsu tự diễn đạt mình, và Người giúp người khác cùng làm như vậy.

CÂU HỎI

Các cảm xúc nào quí vị đang cố gắng làm tê dại với công việc, hoạt động không ngừng, hoặc các chất tổng hợp?

CÂU HỎI

Quí vị sử dụng hoặc mua những gì để làm tê dại cảm xúc của quí vị?

CÂU HỎI

Ai là người quí vị trả tiền để diễn đạt chính họ nhân danh quí vị (ví dụ, chính trị gia, diễn viên, nhà văn)?

CÂU HỎI

Tốn kém bao nhiêu cho quí vị để làm điều đó? Theo tài chánh? Theo cảm xúc?

Người sẵn lòng tỏ ra khù khờ

(He Was Willing to Look Foolish)

Từng người trong các nhân vật này có điều gì chung?

·         Một kĩ sư lừa gạt

·         Một nhà ảo thuật

·         Một người hầu bàn

·         Một người khỏa thân

·         Một người ăn mày

·         Một người điên khùng

·         Một cô gái hậu cung

·         Một người đàn bà không đứng đắn

·         Một người báng bổ thần thánh.

Đây là các vai trò tiếp nhận hoặc giao phó cho các người sau đây:

·         Noe (thiết kế và đóng con tàu giữa một sa mạc)

·         Mose (biến nước thành máu)

·         Nehemia (người bưng chén cho một ông vua)

·         Isaia (trần truồng trong ba năm)

·         Elia (phải hỏi một bà góa xin lương thực)

·         Vua David (làm bộ điên để thoát khỏi người bắt giữ ông ấy)

·         Hoàng hậu Esther (vươn lên hàng đầu trong bản liệt kê của vua)

·         Đức Maria (thụ thai trước hôn nhân)

·         Đức Giêsu (tuyên bố ngang bằng với Thiên Chúa).

Thiên Chúa ít sử dụng người mà quan tâm chính yếu là “Các người hàng xóm sẽ nghĩ gì?” Người lãnh đạo phải sẵn sàng hi sinh và nhận nguy cơ cho hình ảnh công khai của họ.

Quí vị có thể tưởng tượng được một nhóm nhà ngân hàng đang ngồi chung quanh một cái bàn khi một người đàn ông trẻ tuổi sốt sắng nhìn họ vào mắt và nói, “Tôi sắp xây dựng một đế quốc hàng tỉ đôla dựa trên một con chuột, một bà tiên, và bảy chú lùn. Liệu quí vị có sẽ giúp tôi không?” Anh ta sẽ bị cười nhạo đuổi ra khỏi tòa nhà. Người đàn ông sốt sắng này, như quí vị chắc hẵn ngờ ngợ, chính là Walt Disney. Tuy nhiên, bây giờ, loạt hoạt động của toán Disney hiện thời bao gồm việc phân phối và điều hành các ý niệm và nhân vật được tạo ra bởi “người vẽ hoạt hình ngu khờ” này.

Ron Grover, trong cuốn Đụng chạm của Disney (The Disney Touch), kể lại câu chuyện về Roy Disney. Roy là người em có tâm trí tài chánh hơn của Walt, người đã luôn luôn cố gắng kiềm hãm “sự điên khùng” của Walt lại. Sau khi Disneyland được xây dựng, Roy trìu mến bảo Walt rằng họ không còn cần đến ý niệm mới nào nữa. Sự thực, Roy cấm Walt chi thêm bất cứ số tiền nào vào việc tạo dựng các ý niệm mới.

Với tiền riêng của mình, Walt hình thành một toán kĩ sư bí mật gặp nhau ban đêm trong một nhà kho trên phần đất của Disney. Toán này phát triển khái niệm về Trung tâm EPCOT[xxvii]. Walt là người đàn ông tiếp tục việc tư duy “cách điên khùng.”

Grover cũng kể lại làm sao Michael Eisner, được ghi công như là phân nửa của toán thiên tài đã hướng dẫn Disney đến tình trạng kinh tế hiện thời của nó, đã gần như không được thuê mướn. Một trong các cổ đông chính mô tả ông ấy như là “một người đàn ông trẻ tuổi gần như thích lấy các viên gạch ông đã có và chỉ sắp xếp chúng lại.” Với điều này, một thành viên cao cấp của ban điều hành đáp lại, “Đây chính xác là thể loại người lãnh đạo chúng ta cần. Mướn anh ta đi và tìm thêm mười người nữa y như anh ta.”

Walt Disney khánh kiệt trong nỗ lực doanh nghiệp đầu tiên của ông. Thomas Edison đã có hàng ngàn thất bại trước khi ông có được bóng đèn đúng. Benjamin Franklin, người khùng thả diều bay trên mái nhà vào một trận mưa bão, về hưu như là một trong các triệu phú của đất nước chúng ta.

Đức Giêsu sẵn lòng trông như khù khờ. Và đây chính là chìa khóa đến sự thành công của Người. Đi vào thành trên một con lừa, phải đánh cá để nộp thuế, và quên đem rượu hình như không phải là các vật liệu cho thành công. Khóc than như là một người tình bị từ khước, phát thiệp mời đến dự tiệc phần lớn không được trả lời, phải đứng trước cổng và gõ mạnh, khó nghe ra như mô tả công việc với một ông vua.

Người lãnh đạo Omega không thể sợ xem như khù khờ. Chúng ta phải theo sát kế hoạch chúng ta mơ hồ cảm thấy nhưng chỉ Thiên Chúa có thể nhìn thấy.

Người sẵn lòng tỏ ra khù khờ.

CÂU HỎI

Quí vị có sẵn lòng tỏ ra khù khờ như là một người lãnh đạo không?

CÂU HỎI

Liệt kê mười nhà lãnh đạo lúc này lúc khác đã tỏ ra khù khờ với thế giới.

Người đã không đá con lừa

(He Did Not Kick the Donkey)

Cựu Ước kể lại một câu chuyện về tiên tri Balaam. Ông theo một nhiệm vụ bị hướng dẫn sai lầm để chúc dữ một ai đó khi con lừa của ông bất thình lình dừng lại trên đường. Bất kể vị tiên tri đá con lừa mạnh đến chừng nào, nó không nhúc nhích. Không có con lừa, Balaam không thể hoàn thành công việc của mình. Ông tiến hành đánh con lừa nặng tay, hiển nhiên thực hành phong cách điều hành việc cai trị qua sợ hãi và hăm dọa. Cuối cùng con lừa la lên, “Tại sao ông đánh tôi? Chẳng phải tôi đã phục vụ ông trung thành bao nhiêu năm qua không?” Một thiên thần nói với Balaam, “Ông khùng, đừng đánh nó nữa. Ngay cả nó cũng có thể nhìn thấy tôi đang đứng đây. Con lừa của ông vừa cứu mạng ông, vì nếu ông thi hành xong nhiệm vụ này, ông có thể đã bị giết chết. Sự thực, tôi có thể đã giết ông và để cho con lừa sống.” Rồi thiên thần bỏ đi, và tôi có thể tưởng tượng được Balaam hôn con lừa suốt đường quay về chuồng[xxviii].

Có một đường ranh giới nhỏ giữa việc nhận biết khi nào chống đối là Thiên Chúa cố gắng cho quí vị thấy một phương cách khác hoặc khi nào nó chỉ là một trắc nghiệm về lòng can đảm. Nếu các lực chống đối thụ động gây ra cho quí vị sử dụng bạo lực để làm chúng chuyển động, quí vị chắc hẵn không ở trên con đường của Thiên Chúa. Nếu quí vị làm mọi điều quí vị có thể làm để có được điều gì xẩy ra, và nếu nó không xẩy ra, thì một thiên thần phải ở đâu đó trên đường, vì thế đừng đánh con lừa. Dùng một chút thì giờ nghỉ ngơi, ngửi hương hoa, và suy nghĩ lại con đường của quí vị … và nhiệm vụ của quí vị.

Khi lính canh Rôma đến bắt Đức Giêsu, Phêrô vụt lên bảo vệ Người và chuẩn bị dấn thân vào bạo lực đại chúng. Ông thực sự đã cắt đứt tai một người lính[xxix]. Ở đây là một cơ may cho Đức Giêsu trốn thoát, nhưng Người đã biết rằng lính canh Rôma là một phần của kế hoạch. Người đã không đá “con lừa” người Rôma. Người biết chính là lúc.

Bác sĩ Bernie Siegel làm chấn động các người bệnh ung thư của ông khi hỏi họ, “Tại sao quí vị cần đến cơn bệnh này?” Ông tuyên bố rằng thân thể chúng ta suy sụp để cho chúng ta một thông điệp …, và nhiều lần nó là một thông điệp mà chúng ta đang bỏ qua. Theo Bác sĩ Siegel, trong khi chẳng một ai muốn bị bệnh, nhiều người bệnh nói rằng ung thư là điều tốt nhất đã từng xẩy ra cho họ. Họ học biết cách đánh giá cao sự sống và diễn đạt cảm xúc của họ đối với người họ yêu thương. Họ có thể lượm lên cái cọ vẽ mà trước đây họ quá bận rộn để cầm lấy. Thậm chí bệnh hoạn cũng có thể là một việc chúc phúc.

Bánh xe mềm làm chúng ta không kịp một chuyến bay … trễ hẹn gây cho kế hoạch đình trệ … nhà ngân hàng nói không với chúng ta … tất cả các điều này có thể là các con lừa giữ cho chính chúng ta khỏi gặp nguy hiểm theo các phương cách chúng ta không thể nhìn thấy.

Nhiều lần khi quí vị cảm thấy ra xa nhất khỏi chân lí, quí vị lại đang ở rất gần nó. Và khi quí vị nghĩ quí vị đang ở trên chóp bu thế giới, quí vị có thể đang ngồi trong một vị trí rất nguy hiểm.

Khi con lừa quí vị đang cỡi bất ngờ từ khước di chuyển, đừng đá nó. Xuống khỏi nó và tìm vị thiên thần đang đứng trên đường. Con lừa đó có thể đang cứu mạng quí vị. (Chúng không phải được ban cho các lỗ tai to để chẳng làm gì cả).

Đức Giêsu đã không đá con lừa.

CÂU HỎI

Trường hợp nào trong cuộc đời quí vị nhắc nhở quí vị nhiều nhất về con lừa đang ngăn cản?

CÂU HỎI

Khi nào “con lừa ngăn cản” đã thực sự bảo vệ quí vị?

Người đã có một cam kết nhiệt tình với nguyên ủy

(He Had a Passionate Commitment to the Cause)

Một người bạn của tôi có lần đã hỏi, “Bà nghĩ Đức Giêsu đang cố gắng dạy ban tham mưu của Người những gì khi Người đuổi các người đổi tiền ra khỏi đền thờ?[xxx]” Tôi bảo ông ấy tôi nghĩ ông ấy đã đọc hiểu quá mức thực tế về nó.

Một số người nói rằng Người đã làm điều đó để chứng tỏ sự khinh miệt của Thiên Chúa với lòng tham; người khác nói Người đơn giản mất bình tĩnh. Tôi nghĩ con tim của Người vừa tràn ngập xúc cảm thoát ra thành hành động. Gọi nó là giận dữ hoặc chính trực, dứt khoát đã có cảm xúc mạnh mẽ ở đó. Người lãnh đạo biết cách làm sao để la lớn và khóc lóc, và họ thường cần làm thế.

Tom Peters, tác giả lừng danh, người thuyết giảng, và người cố vấn, thường la lối, thét lên, và dậm chân khi cố vấn cho khách hàng để phản kháng một số chính sách ngu dốt hoặc cổ xưa. Một số người nghĩ ông ấy có thể tránh xa thể loại cư xử đó bởi vì ông đã nổi danh. Tôi nói một trong các lí do ông trở nên nổi danh đến thế là bởi vì ông không che đậy nhiệt tình của ông … ông ấy hoàn toàn cam kết với điều tuyệt vời (excellence).

Một người lãnh đạo không nhiệt tình cam kết với nguyên ủy sẽ không rút ra được nhiều cam kết từ người khác. Thế giới sẽ tạo lối cho một ai đó biết những gì người đó muốn, bởi vì không có nhiều tranh đua khi đi đến việc cam kết nhiệt tình. Kinh thánh đưa vào các ví dụ về phản ứng của Thiên Chúa với việc không cam kết. Đức Giêsu nói, “Tốt hơn trở nên nóng như lửa hoặc lạnh như nước đá, bởi vì quí vị âm ấm, Tôi sẽ phun quí vị ra[xxxi].” Người thường xuyên cảnh báo ban tham mưu của Người về sự quan trọng của cam kết với nguyên ủy của Người. Người sẵn lòng bước đi một mình trên đường—và đã làm thế—khi đi đến giá cả của lòng cam kết của Người.

Một trong các ví dụ ưa chuộng của tôi về lòng cam kết nhiệt tình là câu chuyện về Elia thách thức các tiên tri của Baal và các tượng thần của họ. Elia nói với các người không tin rằng ông sẽ chứng minh chỉ có một Thiên Chúa duy nhất bằng cách hỏi xin Thiên Chúa mưa lửa xuống từ trời để thiêu đốt của lễ của ông. Elia nói, “Nếu Thiên Chúa không tôn trọng lời cầu nguyện của tôi, thì thần chúa của quí vị là đích thực và quí vị có thể giết chết tôi.” Ông cắt của lễ thành nhiều miếng và đặt nó ra trên bàn thờ. Rồi ông đổ nước lên trên nó để loại bỏ bất cứ nghi ngờ nào về nguồn của ngọn lửa. Rồi, vây quanh bởi đoàn lũ các người có khả năng hành quyết ông, ông kêu gọi lớn tiếng lên trời, “Vâng, thưa Thiên Chúa, xin chứng minh những gì tôi đã nói.” Lửa lập tức đi xuống và thiêu đốt của lễ ngay trước các đôi mắt kinh ngạc của họ. Đó chính là tài lãnh đạo cam kết[xxxii].

Elia đã có lửa. Khi Elia đã sẵn sàng rời bỏ quả đất, ông hỏi người được ông bảo trợ, tiên tri Elisha, xem ông ấy muốn những gì. Elisha mau mắn hỏi xin một lượng gấp đôi linh của Elia[xxxiii]. Ông ấy đã được nó. Elisha nhận được biết bao nhiêu năng lượng cam kết với Thiên Chúa đến nỗi, hàng năm về sau, một số người lính liệng một người đàn ông đã chết lên trên mộ của Elisha và người chết lập tức vụt dậy sống lại. Cứ gọi nó là huyền thoại nếu quí vị phải gọi, nhưng quan điểm về quyền lực của ảnh hưởng được đưa ra tốt. Ảnh hưởng sẽ vượt quá đời sống vật chất của một người khi năng lượng cam kết có ở đó.

Đôi khi cam kết nhiệt tình với một nguyên ủy không lập tức hiển nhiên đến thế. Tôi thường kinh ngạc về lòng tận tụy của Georgia O’Keeffe với nghệ thuật của bà ấy. Bà ấy cam kết với tranh vẽ của bà ấy cho đến nỗi đã trải qua sáu tháng một năm một mình trong sa mạc nơi bà có thể “nhìn thấy màu sắc tốt hơn.” Nhiều người chỉ trích bà ấy về việc bỏ rơi chồng bà trong giai đoạn thời gian lâu dài đến thế. O’Keeffe không nổi danh về sự hóm hỉnh lung linh của bà tại bàn ăn, và bà chắc hẵn sẽ không thắng nhiều cuộc tranh tài danh tiếng. Sự thực, bà ghét bị gián đoạn nhiều đến nổi vào các năm cuối đời, bà mướn một người giúp việc câm để bà sẽ không phải trò chuyện và xã giao với ông ta khi ông ta đem bữa sáng đến cho bà.

Lòng tận tụy này với một nghề thủ công hình như có thể chút ít cực đoan. Tuy nhiên, tôi đã xếp hàng trong một giờ rưỡi để xem trưng bày của bà tại Los Angeles, cùng với những người khác cũng đã đến xem kết quả của lòng cam kết nhiệt tình của người đàn bà này. Tôi nhìn thấy các đôi bạn bước ra khỏi xe limousines, mang đầy trang sức và “Chào anh (em).” Tôi cũng nhìn thấy những thanh thiếu niên với kiểu tóc mohawk xanh lơ và vòng cổ chó đeo trên cổ họ. Có Joe và Betty Everydays và một nhóm trẻ nhỏ đến từ một giáo hội Baptist địa phương. Có người đi nạng, một người dàn bà với ống thở, và một người đàn ông trẻ tuổi trên xe lăn. Hàng người để xem nghệ thuật của Georgia O’Keeffe bọc hai lần vòng quanh tòa nhà. Chúng ta sẽ mất mát những gì nếu Goergia O’Keeffe đã không có lòng cam kết nhiệt tình với nguyên ủy của bà ấy? Thế nào nếu bà đã dùng thời gian của bà thuận theo đòi hỏi xã hội, dọn ra khai vị thay vì tuyệt phẩm?

Georgia O’Keeffe là một người lãnh đạo trong các họa sĩ khắp thế giới. Bà tôn trọng lòng cam kết của bà với việc diễn đạt vẻ đẹp, bất chấp tổn phí thế nào.

Nelson Mandala đã không trở thành một người lãnh đạo về sự tự do của người da đen đơn thuần chỉ vỉ ông đẹp trai hoặc lôi cuốn. Ông rèn luyện ảnh hưởng của ông khắp thế giới bằng cách đánh giá thời gian trong tù ngục và bước đi cô đơn trên đường. Hơn hai mươi năm ông ngồi trong tù, từ khước thoả hiệp lòng cam kết của ông đổi lấy tự do—bởi vì ông tin tưởng nó không chỉ là một vấn đề cho chính ông mà còn cho tất cả mọi người.

Đức Giêsu hỏi các thành viên tham mưu của Người, “Các anh có thể thực sự theo Tôi không?[xxxiv]” Như là thế với nhiều người lãnh đạo, mọi người muốn ngồi cạnh Người tại bữa tiệc, nhưng chẳng một ai muốn giúp người dọn sạch tầng hầm. Mọi người phấn khởi vào Chúa nhật Lễ Lá khi họ đặt lá chà là trước đôi chân Người, nhưng chẳng một ai muốn bước đi với Người khi Người bước lần cuối lên ngọn đồi rất xấu xa và cô đơn chính tên gọi của nó có nghĩa là “Sọ người.”

Người lãnh đạo phải sẵn lòng bước lên đồi một mình. Họ phải có một cam kết nhiệt tình.

Đức Giêsu đã có một cam kết nhiệt tình với nguyên ủy.

CÂU HỎI

Liệu quí vị có một cam kết nhiệt tình với nguyên ủy không?

CÂU HỎI

Làm sao quí vị chứng tỏ cam kết của quí vị?

Người yêu cầu những điều cao quí

(He Requested Noble Things)

Trong việc tư duy về các người lãnh đạo trong Kinh thánh, tôi bắt đầu nghiên cứu lời yêu cầu khẩn nguyện của họ. Nhiều người trong họ đã có cơ hội khi Thiên Chúa nói, “Ta sẽ cho anh chị em bất cứ điều gì anh chị em hỏi xin.” Làm sao các người này đã trúng Xổ số trên trời? Với nỗi kinh ngạc của tôi, tôi ghi nhận rằng tất cả họ đều chỉ hỏi xin những điều cao quí.

Yêu cầu của Abraham: “Giúp con đi theo Ngài.”

Yêu cầu của Mose: “Giúp con giải thoát dân tộc của Ngài.”

Yêu cầu của David: “Giúp con giết chết người khổng lồ hăm dọa dân tộc chúng con.”

Esther: “Giúp con cứu các người này.”

Solomon: “Cho con sự uyên bác để cai trị dân tộc của Ngài.”

Isaia: “Cho con đôi môi trong sạch để nói lên lời Ngài.”

Phêrô: “Giúp con nuôi ăn các chiên của Ngài.”

Đức Giêsu: “Giúp Con cho họ thấy tình yêu của Ngài.”

Có một câu Kinh thánh nói “Người cao quí chỉ trù liệu những điều cao quí[xxxv].”

Đức Giêsu là một nhà lãnh đạo chỉ yêu cầu những điều cao quí. Người hỏi xin chữa lành, tha thứ, yêu thương. Ở tuổi mười hai, Người tuyên bố các câu Kinh thánh từ Isaia 61 như là sứ mệnh của Người: “Người đã gửi tôi đến để đem tin tốt lành cho người nghèo khó, để hàn gắn các tâm hồn bị tan vỡ, để tuyên xưng tự do cho người bị bắt giữ … để an ủi tất cả những ai khóc than, và để cho họ một tràng hoa thay cho tro tàn … dầu của niềm vui thay cho áo choàng tang chế, lời ca tụng thay cho mất niềm hi vọng.” Đức Giêsu đã hỏi xin những điều cao quí.

“Cao quí” là một từ ngữ đẹp đẽ, nhưng người ta không còn nghe nói đến nó nhiều nữa. Tập san Đường Wall (The Wall Street Journal) không bao giờ chạy câu chuyện về “Mười công ty cao quí nhất” (The Ten Most Noble Companies). Tạp chí Inc. không có những bài báo về “Làm sao để trở nên một Giám đốc điều hành cao quí” (How to Be a Noble CEO). Cuốn sách Tư duy và trở nên giàu có (Think and Grow Rich) của Napoleon Hill có thể không bán chạy đến thế nếu nó đã có nhan đề Tư duy và trở nên cao quí (Think and Grow Noble).

Nhưng tôi nghĩ con người căn bản là cao quí từ cốt lõi. Khi những bài báo chạy trên báo chí về thảm họa đánh trúng một gia đình nghèo khổ, tặng phẩm dồn vào hàng ngàn. Gần đây trong một phần của một buổi Chào nước Mĩ buổi sáng (Good Morning America), một người phân tích tài chánh đã phát biểu rằng cho dẫu chúng ta chi trả hàng tỉ tiền thuế tại đất nước này, chúng ta trao tặng hàng tỉ đôla bên trên nó.

Tại sao chúng ta không thể có một Camelot khác—một nhóm người hoàn toàn tận tụy cho tính cao quí và theo đuổi nó?

Đêm nay trong yêu cầu kinh nguyện của tôi, tôi sẽ suy nghĩ về những điều cao quí, ví như làm sao chiếu nhiều ánh sáng trong một thế giới đang nguyền rủa bóng tối … làm sao đóng góp nhiều hơn vào các nguyên ủy cao quí trên thế giới. Có lẽ, nếu từng người chúng ta suy nghĩ về nó nhiều hơn, chúng ta, như các người lãnh đạo khác trong quá khứ, có thể trở nên “tính cao quí.” Bởi vì chúng ta đã hỏi xin những điều cao quí.

Đức Giêsu đã hỏi xin những điều cao quí.

CÂU HỎI

Những điều cao quí nào quí vị đang cầu xin cho có?

CÂU HỎI

Người nào khác đang cầu nguyện và đang làm những điều cao quí?

CÂU HỎI

Làm sao quí vị có thể giúp họ?

Người nhìn thấy tình yêu đang kiểm soát kế hoạch

(He Saw Love in Control of the Plan)

Vua David là một nhà thơ, một lực sĩ, một người múa, một người chăn chiên, một chiến binh, một ca sĩ, và một nhạc sĩ. Ông chính là niềm đam mê được nhân cách hóa.

Một câu chuyện về Vua David hấp dẫn cách riêng. Khi danh tiếng của ông trong trưng cầu ý kiến rất thấp, Shimei (một người đàn ông từ gia đình của Saul) bắt đầu nguyền rủa ông và ném đá ông. Quân đội giận dữ và trung thành của David muốn hủy diệt Shimei ngay lập tức, nhưng David nói, “Không. Ai biết được? Có lẽ Thiên Chúa đã gửi ông ta đến để nguyền rủa tôi[xxxvi].” Câu đáp lời này kinh ngạc bởi vì trong các Thánh vịnh, David đôi khi diễn đạt ao ước trả  thù bạo lực. Trong vụ việc này, tuy nhiên, David đã không phô bày nó ra. Ông cũng bỏ qua ba cơ hội để giết Saul. Ông gọi ông ấy là “người được xức dầu của Thiên Chúa,” thậm chí sau khi Saul đã hiển nhiên nổi điên và cố giết chết ông. Khi cơ hội đến cho David để dễ dàng hủy diệt một ai khác đã làm cho cuộc đời ông nên khốn khổ, ông nói, “Không, bởi vì có lẽ người đó được Thiên Chúa gửi đến.”

Khi Pilatô liệng Đức Giêsu vào tù, Đức Giêsu nói, “Ông sẽ chẳng có quyền hành gì trên Tôi nếu nó không được ban cho ông từ trên cao[xxxvii].” Nói cách khác, Người nhìn thấy các người lính và thậm chí vụ xử án như là thành phần của kế hoạch của Thiên Chúa. Cả David cả Đức Giêsu đều có thể theo tinh thần chấp nhận và đưa sự không công lí vào như là thành phần của kế hoạch yêu thương rộng lớn hơn.

Điều xấu có thể xẩy ra cho người tốt. Với nhiều người, cuộc sống là một phấn đấu hình như không công bằng. Tác giả và mục sư Terry Cole Whitaker kể câu chuyện sau đây từ Dan Millman, chứng minh rằng chúng ta không thể phán đoán sự việc như là tốt hay xấu bởi vì chúng ta không biết được tất cả thông tin.

Một hôm một người mua một con ngựa đực, và tất cả bạn bè của người đó nói, “Tốt quá.” Ngày hôm sau, con ngựa bỏ chạy, và tất cả bạn bè của người đó nói, “Bậy quá.” Hai tuần lễ sau, con ngựa quay về với một bầy ngựa cái. Bạn bè của người đó nói, “Tốt quá.” Hôm sau, con trai của người đó gảy vai khi con ngựa đực quăng anh ta xuống. Bạn bè nói, “Bậy quá.” Tháng sau, chiến tranh bùng nổ. Bởi vì cậu con trai đã bị thương, anh ta không thể tham chiến. Bạn bè nói, “Tốt quá.”

Câu chuyện có thể tiếp tục mãi mãi với người ta phán đoán các biến cố như là xấu hoặc tốt khi thực sự tất cả các biến cố đều liên kết và có ảnh hưởng trên nhau. Cố gắng phân loại tốt ra khỏi xấu và dán nhãn hiệu cho các biến cố thường xuyên thay hình đổi dạng có thể làm cho một người lãnh đạo nổi khùng. Thế nhưng David có thể chịu đựng các lời chửi rủa và Đức Giêsu bình tĩnh khi cuộc sống và công việc của Người hình như đang tháo gỡ ra trước chính đôi mắt của Người. Người đã làm mọi điều Người có thể. Phần còn lại nằm trong đôi bàn tay cao hơn, rộng hơn. Người tin tưởng và biết rằng tình yêu đang kiểm soát kế hoạch.

Phaolô nói trong Rôma 8, 28 rằng “tất cả mọi điều cùng làm việc với nhau vì điều tốt của những ai được mời gọi theo mục đích của Thiên Chúa.”

Trong Thánh vịnh 139, David nói, “Ngài biết con khi con trong dạ con của mẹ con. Ngài định ra tất cả ngày tháng của con, khi còn chẳng có ngày tháng nào.” Giữa nghi ngờ và bấn loạn, ông cũng đã viết một bài ca đẹp đẽ cho linh hồn ông, mà tôi lặp lại cho chính tôi khi sự việc hình như đang đi vào thất bại.

Tất cả trong trật tự, được bảo đảm chắc chắn,

chẳng phải Người đem thành hoa trái

tất cả những gì cứu tôi

tất cả những gì tôi ao ước?[xxxviii]

Đây cũng là triết lí sống của Đức Giêsu.

Người nhìn thấy Thiên Chúa như là nguồn duy nhất của Người, và tình yêu đang kiểm soát kế hoạch.

CÂU HỎI

Những điều xấu nào trong cuộc sống quí vị ngay bây giờ có thể hóa thành một điều gì tốt?

CÂU HỎI

Liệt kê bất cứ điều tốt nào đã kết quả từ một tình huống “xấu” trong quá khứ.

CÂU HỎI

Những ai là người quí vị có xu hướng trách cứ khi chuyện lớn chuyện nhỏ đi sai đường?

CÂU HỎI

Đức Giêsu trách cứ những ai?

Người làm việc qua nổi sợ hãi của Người

(He Worked Through His Fears)

Đức Giêsu sợ hãi. Người nói về nỗi sợ hãi của Người cho ban tham mưu của Người nghe.

Người vật lộn với nỗi sợ hãi của Người cho đến nỗi chảy mồ hôi máu trong vườn. Không có nỗi sợ hãi, Đức Giêsu có thể không phải là một gương mẫu cho chúng ta. Người có thể cũng chỉ là một người đàn ông nào khác.

Hàng năm về trước, khi tôi làm việc tại một trung tâm giữ trẻ ban ngày, một bé gái nhìn lên tôi cao 5’10”[xxxix] và nói, “Chà, bà cao thật!” “Vâng, đúng thế,” tôi nói. “Và một ngày nào đó khi lớn lên, em cũng sẽ cao nữa.” Em nhìn lên tôi nghiêm chỉnh và nói, “Em không sợ.”

Đức Giêsu cũng không sợ lớn lên, nhưng Người đã phải đối mặt với một số biến cố đau đớn và sợ hãi trong đời Người. Người đã cảm thấy nỗi sợ hãi.

Tiến sĩ Susan Jeffers đã viết một cuốn sách tuyệt vời gọi là Cảm thấy nỗi sợ hãi … và cứ làm nó đi (Feel the Fear … and Do It Anyway). Bà cho chúng ta biết chắc hẵn chúng ta luôn luôn sẽ phải đương đầu với nỗi sợ hãi. Nếu chúng ta chờ cho nỗi sợ hãi của chúng ta biến mất trước khi khởi đầu, chúng ta thậm chí sẽ không bao giờ bắt đầu.

Châm ngôn nói đến người nông dân khù khờ chờ trời quang mây trước khi trồng trọt trên cánh đồng của ông ta. Gần như luôn luôn có một đám mây đâu đó trên bầu trời, và những ai được huấn luyện để tìm chắc hẵn nhìn thấy nhiều hơn một đám. Chờ đợi thời điểm toàn bích là một thoái thác và hợp lí hóa to lớn để dính cứng vào nơi nào quí vị đang ở.

Đức Giêsu biết phương cách tốt nhất để chiến thắng nỗi sợ hãi là đối mặt hướng về phía trước. Người đã không co rúm lại khỏi đi đến Giêrusalem. Người tuyên bố rõ ràng nhân dạng của Người cho các kẻ hành quyết Người. Người buồn nôn và khóc lóc cho đến khi mồ hôi trở thành máu—nhưng Người chịu đựng trải qua nó. Cho dẫu Người cảm thấy nỗi sợ hãi, Người đối mặt với nó.

Sợ hãi là một sự kiện luôn luôn hiện diện của cuộc sống. Quan điểm này trở nên rõ ràng với tôi ít năm trước đây khi tôi dẫn dắt một nhóm y sĩ nữ qua một cuộc thực tập hình dung. Một người đàn bà tình nguyện trở nên một Anh thư và đem một chiếc nhẫn ngang qua phòng rồi đặt nó trong một chén có chân đầy người canh giữ. Hai người đàn bà tình nguyện trở thành các Nỗi Sợ hãi tệ hại nhất của Anh thư. Luật chơi là rằng các Nỗi Sợ hãi không thể đụng chạm đến bà, nhưng họ có thể làm bất cứ thứ gì khác trong quyền lực để giữ không cho bà đặt chiếc nhẫn đó vào trong chén.

Các Nỗi Sợ hãi la hét rồi hú lên rồi múa tay và đứng trên ghế cố ngăn cản tầm nhìn của bà đi đến cái chén. Họ làm đủ mọi thể loại của những điều đáng sợ, nhưng Anh thư vẫn tiếp tục chuyển động tới trước cho đến khi bà đến mục tiêu. Các Nỗi Sợ hãi gây tiếng động và cố chia trí bà thậm chí khi bà thả chiếc nhẫn vào cái chén. Họ không bao giờ rời căn phòng.

Đức Giêsu làm việc qua các nỗi sợ hãi của Người.

CÂU HỎI

Các nỗi sợ hãi làm cho quí vị ra khỏi mục tiêu của quí vị là gì?

CÂU HỎI

Giả định rằng các nỗi sợ hãi của quí vị sẽ không bao giờ biến mất, quí vị sẵn lòng chờ đợi bao lâu để chuyển động tới trước?

Người biết sâu sắc tài nguyên của Người

(He Was Keenly Aware of His Resources)

Đức Giêsu có một khả năng đáng kinh ngạc để tạo ra những gì Người cần đến từ một điều gì đã có sẵn ở đó. Người lấy những gì ở tầm tay và sử dụng mệnh lệnh của Người về năng lượng và các nguyên lí phổ quát—cùng các nguyên lí Người nói cũng có thể cho chúng ta—và rồi tạo ra những gì Người cần đến.

Một câu chuyện Kinh thánh mà nhiều người trong chúng ta có thể đồng hóa với là câu chuyện về thành viên tham mưu cho Đức Giêsu biết rằng cả nhóm đang gặp khó khăn bởi vì họ chưa trả được tiền thuế của họ. Đức Giêsu hờ hững bảo người đó đi xuống biển, và ở đó sẽ tìm thấy một con cá với một đồng tiền trong miệng nó. “Dùng đồng tiền đó để trả thuế,” Người nói.

Một lần khác, Đức Giêsu bảo ban tham mưu của Người đến một địa điểm nào đó nơi họ sẽ tìm thấy một con lừa. Người chỉ dẫn họ bảo người ta rằng người thầy cần đến nó và đem con lừa lại cho Người. Một lần khác nữa Người đã làm cho một ổ bánh mì nuôi hàng ngàn người.

Có lẽ một phần trong khả năng sáng tạo của Đức Giêsu đến từ nhận thức sâu sắc của Người về vật chất và năng lượng (physics) của đức tin và từ sự hiểu biết sâu sắc về tài nguyên mà Người quả thực đã có. Chính Đức Giêsu đã không chỉ xuất hiện trong một đám mây bụi vũ trụ. Người đi vào thế giới này qua thân thể của một hiện thân con người đang tin tưởng—Đức Maria. Thiên Chúa nữa cũng biết về tài nguyên của Người.

Tôi thường hỏi khách hàng của tôi đưa ra một bản liệt kê các tài nguyên của họ, và tôi nhắc nhở họ rằng tiền bạc là tài nguyên kém quan trọng nhất. Người ta phải mất ít thời gian để đánh giá cao rằng các tài nguyên to lớn nhất của họ thường là người họ quen biết. Joe Girard, trong cuốn sách của ông Người bán hàng vĩ đại nhất của mọi thời (The Greatest Salesman of All Time), tuyên bố rằng ông hình dung con số 250 khắc trên từng người ông gặp gỡ. Ông nói từng người biết ít nhất 250 người khác ông cần biết—những người có thể trở nên bạn bè và cũng là khách hàng của ông nữa.

Quan trọng dùng thời gian để hiểu biết người của quí vị. Tình huống sẽ đến khi nhiều khéo léo hoặc tài năng hoặc bạn bè hoặc thân nhân của họ sẽ chứng tỏ là vô giá. Nếu quí vị nghĩ sổ tay là tài nguyên duy nhất của quí vị, quí vị sẽ thường xuyên lật qua các Trang sách vàng (Yellow Pages[xl]) thay vì dựa vào một ai đó quí vị quen biết.

Một y sĩ trẻ khởi đầu việc thực hành của mình, hi vọng quảng cáo tài năng y khoa về thể thao của ông. Ông chi hàng ngàn đôla quảng cáo trên nhật báo tuần này qua tuần khác với rất ít kết quả. Một hôm khi ông than vãn việc thiếu việc làm với người tiếp viên của ông, bà ấy hững hờ nói, “Chồng tôi là chủ tịch câu lạc bộ chạy bộ địa phương. Sao ông không thực hiện một buổi hội thảo cho họ tuần tới?” Đó chính là những gì ông đang tìm kiếm: một hiện thân con người, gần trong tầm tay, với tài nguyên ông cần đến. Mau chóng, công việc của ông đầy người quen biết một ai đó mà ông quen biết.

Đức Giêsu biết sâu sắc tài nguyên của Người.

CÂU HỎI

Quí vị biết tất cả các tài nguyên của quí vị đến chừng nào?

CÂU HỎI

Bao nhiêu thành viên nhân viên “250 tiếp xúc” của quí vị mà quí vị biết?

CÂU HỎI

Quí vị cập nhật và duyệt lại thường xuyên chừng nào tất cả các tài nguyên trong Rolodex[xli] của quí vị?

Người cảm thấy một cảm giác về định mệnh

(He Felt a Sense of Destiny)

Quí vị có cảm giác rằng quí vị được định mệnh để làm những gì quí vị đang làm không? Nếu không, có lẽ quí vị đã không tìm thấy nốt Đô hài thanh (harmonic C) của quí vị.

Đức Giêsu nói, “Tôi biết Tôi từ đâu đến và Tôi biết Tôi đang đi đâu[xlii].” Cho dẫu có thể đã không biết mọi chi tiết của cuộc hành trình của Người, Đức Giêsu cảm thấy một cảm giác về định mệnh của cuộc đời Người. Khi bão tố nổi lên hăm dọa đánh chìm chiếc thuyền của Người, Người nằm ngủ bình tĩnh, biết không phải là lúc để Người chết. Thậm chí khi Người bị giao nộp cho người cầm quyền, Người đã nói với họ, “Quí vị có thể chẳng có quyền lực nào trên Tôi trừ phi nó được giao cho quí vị từ trên cao[xliii].” Nói cách khác, nó phải là thành phần của kế hoạch.

Cảm giác về định mệnh liên quan đến một thành tố chìa khóa, mà một người bạn vừa đây chia sẻ với tôi. Ông ấy nói, “Người lãnh đạo vĩ đại gây cảm hứng cho người khác đến chừng mực họ gây cảm hứng cho chính họ.” Mất một chốc lát trước khi lời lẽ của ông ấy có ý nghĩa. Khi quí vị bị vây bọc bởi trạng thái đó về ân sủng nơi chẳng có gì khác là quan trọng ngoại trừ cảm giác quí vị có bên trong chính quí vị, đó chính là giao điểm của quí vị với định mệnh.

Một người đàn bà tôi có lần quen biết đã cảm thấy (và đã chiến đấu lâu dài) lời mời gọi trở nên một người rao giảng. Một hôm bà kể lại, “Một điều giữ không cho tôi quay lại.” “Cái gì?” tôi hỏi bà. “Vâng, bất cứ khi nào tôi đứng lên và bắt đầu nói về Chúa, đôi môi tôi sẽ ngứa ngáy. Nó như thể các tế bào của tôi đang nhảy múa bởi vì chúng đang làm những gì chúng được dành riêng để làm.”

Nếu tế bào của chúng ta gồm các phân tử DNA định đoạt việc chúng ta được cho là giống như những gì, liệu có thể vào một tầm mức nào đó chúng cũng biết—và có thể nhận ra—những gì chúng ta giả định để hành động giống như không? Người ta nổi gai ốc xúc động khi một điều gì đó đánh động họ như một giai đoạn của chân lí và định mệnh. Như Phaolô nói, “Tôi sẽ biết, thậm chí như tôi được biết đến[xliv].”

Tôi tin rằng định mệnh của quí vị giống như một nam châm kéo quí vị lên—không phải một vòng đồng có lần quàng quanh.

Đức Giêsu cảm thấy một cảm giác về định mệnh.

CÂU HỎI

Quí vị có cảm thấy quí vị được định mệnh để làm những gì quí vị đang làm không? Tại sao hoặc tại sao không?

CÂU HỎI

Tiếng nói nhỏ nhoi nào đang kêu mời quí vị mà quí vị đã bỏ qua? Nó đang nói gì?

CÂU HỎI

Nếu tiếng nói là đúng thì làm sao? Những gì sẽ thay đổi trong cuộc sống của quí vị—để tốt hơn?

CÂU HỎI

Quí vị có tin bất cứ người lãnh đạo nào cũng có thể dẫn dắt hữu hiệu mà không cảm thấy định mệnh để làm thế không?

CÂU HỎI

Nếu tiếng nói tĩnh lặng nhỏ nhoi đó trở thành một tiếng trống, ngày càng lớn hơn, thì làm sao? Những gì sẽ thay đổi trong cuộc sống của quí vị?

Người đánh giá cao hạt giống hơn bó hoa

(He Prized the Seed Rather Than the Bouquet)

Cái nào quí vị thích có hơn, một bó hoa hoặc một túi hạt giống? Chắc hẵn phần lớn chúng ta sẽ chọn bó hoa. Nhưng nếu quí vị là một người lãnh đạo, quí vị nhận ra các giới hạn của hoa đã hái, bất luận chúng nó đẹp đẽ đến mức nào, và có xu hướng dùng thì giờ của quí vị hái, lựa, và gieo hạt giống.

Abraham Lincoln có thể đã nhận được đầy hoa nếu ông không phản đối các đòi hỏi của các chủ nô lệ; nhưng ông đã chọn gieo giống của tự do cho mọi người và khi làm như vậy đã trở nên một người lãnh đạo của mọi thời đại.

Gần đây, tôi đã có một thảo luận hấp dẫn với một người doanh nghiệp về Attila người Hun (Attila the Hun[xlv]). Trong một diễn từ tôi đưa ra về tính quyết đoán, tôi đề cập rằng sử dụng Attila người Hun như là vai trò gương mẫu cho tài lãnh đạo thì giống như nghiên cứu Ted Bundy, tên giết người hàng loạt, và nói “Chắc rồi, anh ta giết nhiều người đàn bà, nhưng hãy nhìn xem làm sao anh ta đã có bấy nhiêu cuộc hò hẹn!” Tuy nhiên, người doanh nghiệp cảm thấy rằng Attila là một “thành công.” Theo ý kiến của tôi, ông ấy không phải là một thành công mà là một thất bại không lồ. Ông ta gieo gió và đã gặt bão, bị cô dâu mới “lấy” đâm sau lưng. Ông ta hiếp dâm và cướp bóc và ăn trộm để mưu sinh. Toàn bộ phong cách lãnh đạo của ông ta là về việc dày xéo các loài hoa, không phải là gieo trồng chúng, và tâm lí này là những gì đã dẫn dắt hành tinh của chúng ta đến bên bờ tai ương sinh thái.

Trong cuộc suy thoái kinh tế gần đây, giá trị tài sản hạ thấp ở Nam California cũng như quanh đất nước. Khi tôi quyết định bán một trong các căn nhà “dư thừa” của tôi, tôi gọi cho văn phòng địa ốc địa phương và hỏi tìm người đại lí buôn bán hàng đầu. Tôi được đưa cho tên của Art Huskey, một người đại lí mới từ Yuma, Arizona,  chuyển đến San Diego, và thế nhưng đã bán hơn mọi người đại lí khác năm đó. Sự thực, việc buôn bán của ông ấy là hiện tượng. Tôi kí kết với Art và mau chóng học biết được tại sao doanh nghiệp giới thiệu của ông ấy cao cách khó tin đến thế. Ông ấy đối xử với khách hàng của mình như thể họ là thành viên của chính gia đình ông ấy.

Ông trải qua hàng giờ nói chuyện điện thoại đường xa với mẹ tôi, hướng dẫn bà qua một thách thức địa ốc ngoài tiểu bang, và không bao giờ tính tiền bà. Ông giới thiệu bạn bè của ông cho mẹ tôi khi bà định cư lại. Các bạn bè này bảo Mẹ rằng Art bán cho họ ngôi nhà đầu tiên của họ hàng năm về trước và quả thực đã thực sự “cứu cuộc đời họ.” Hình như đôi bạn trưởng thượng cả hai đều xuống dốc vì một hình thái nghiêm trọng của bệnh cúm. Họ suy nhược cho đến nổi không thể nhấc điện thoại để cầu cứu. Art, sau khi không nghe tin tức về họ, đã đến nhà họ và thấy họ đang bị mất nước nguy hiểm. Ông ấy tự nhận trách nhiệm cá nhân với họ và thậm chí sau khi họ từ nhà thương quay về đã đem cháo gà đến cho họ hàng tuần lễ. Hình như bất cứ lần nào tôi gặp ai đó biết về Art, người đó có một câu chuyện tương tự để kể.

Hiển nhiên, tình yêu đích thực của Art là giúp đỡ người ta, và địa ốc chính là con đường cho phép ông ấy làm điều đó. Khi giao cháo gà cho họ, liệu ông có đang tìm kiếm một việc mua bán khác không? Tiền quĩ Escrow[xlvi] đã đóng lại rồi. Ông ấy có ngân phiếu của ông ấy. Nhưng điều đó không có nghĩa ông ngưng việc chăm sóc.

Không may là, với biết bao nhiêu người mua bán chuyên nghiệp, ngân phiếu hoa hồng chính là bó hoa họ tìm kiếm khi bước đi trên đường, và rồi họ ra khỏi cửa. Với Art, và những người như ông ấy, bó hoa đó là chuyện tối thiểu. Phần thưởng đích thực chính là gieo giống.

Một mùa hè, tôi theo học một lớp viết văn, và trong lớp là một người đàn bà tuyệt vời. Bà làm thơ, được bà cho phép in lại đây.

NGƯỜI LÀM VƯỜN

Của Ann North

Một số của việc làm, của hi vọng

Được gieo trồng tạm thời vào mùa thu

Đã không trồi lên

Chúng vẫn nằm chết yểu và không được nhận ra

Đâu đó dưới đất mùa xuân

Mục nát

Các công việc và hi vọng mạnh mẽ nhất và tốt nhất

Trồi lên qua lá

Và tầng lớp đề kháng lạnh lẽo, cứng chắc

Vào ngay không khí xanh trong

Và đứng đó xanh lơ trần truồng

Đang thở

Luôn luôn là như thế với sự việc đang phát triển

Không bao giờ biết đến lúc khởi đầu

Điều nào sẽ thành công và điều nào sẽ thất bại

Nhưng sự việc phải nắm chắc

Không bao giờ mất đức tin vào

Thì đơn giản

Đang gieo[xlvii].

Đức Giêsu có thể đã cai trị quả đất. Nhưng vương quốc của Người không phải của thế giới này. Đó là lí do tại sao Người đánh giá hạt giống cao hơn bó hoa.

CÂU HỎI

Cơ hội nào quí vị đã có gần đây để “lấy bó hoa” và chạy đi?

CÂU HỎI

Hoạt động nào của quí vị sẽ thay đổi, và bằng cách nào, nếu quí vị quan tâm nhiều đến hạt giống quí vị đang gieo hơn các bó hoa quí vị đang nhận?

Người đã không coi thường các điều nhỏ bé

(He Did Not Despise the Little Things)

Một câu trong Cựu Ước đọc được, “Một ngày với những điều nhỏ bé, chẳng nghi ngờ gì, nhưng ai dám coi thường nó?” Đức Giêsu đã không coi thường các điều nhỏ bé. Khi Người đi ra thay đổi thế giới, Người chỉ chọn một tá người để cùng làm việc—không phải một loạt hàng ngàn người. Người chất đầy giá trị mọi phút, mọi liếc mắt, mọi câu hỏi, mọi lần gặp gỡ bởi vì Người biết điều lớn lao đến từ điều nhỏ bé.

Tôi nhìn thấy sự không kiên nhẫn và không quan tâm như vậy với những điều nhỏ bé trong doanh nghiệp làm tôi lo lắng. Hôm qua, tôi lắng nghe một người đàn bà than thở rằng các cấp trên của bà đã lấy đi mất việc bán hàng chìa khóa khỏi một nhân viên và “đã đưa” nó cho một nhân viên khác bởi vì sao đó nó làm cho phí tổn bán hàng nhìn chung của cửa hàng thấp hơn. Liệu họ có nghĩ điều đó chỉ là một biến động thứ yếu cho người bán hàng đó không? Bằng cách cố gắng thổi phồng điểm chính, họ đã chọc thủng lòng tín nhiệm và tinh thần của bà. “Nó chỉ là một việc bán hàng nhỏ bé,” họ làm yên lòng bà. Thế nhưng bằng cách lấy đi việc bán hàng nhỏ bé khỏi bà, họ đang làm mất người khách hàng đích thực của họ—chính người nhân viên.

Tôi có lần đã làm việc với một cấp trên không muốn tôi mất nhiều thì giờ với khách hàng. “Theo đuổi các khách hàng lớn, Laurie,” ông ấy nói. “Để các hạt đậu phụng lại cho người khác.” Và thế nhưng khi các con số được cộng lại, tổng hợp của tôi về các vụ bán hàng nhỏ vượt quá tổng số các “vụ lớn” ít ỏi của ông ấy. Tôi tự nghĩ (khi tôi từ chức để khởi sự công ty của chính tôi), “Khủng long đã tuyệt giống—thế nhưng thỏ vẫn còn nhiều.”

Chẳng phải nhiều người trong chúng ta chạy theo  ý nghĩa chỉ các điều lớn đáng giá thôi sao? Tôi tự cá nhân đã phải chiến đấu với định kiến nói rằng bất cứ điều gì tôi làm phải là điều to lớn nhất và tốt nhất. Tôi không thể  chỉ làm một bài thơ—nó phải là Ulysses[xlviii]. Gần đây, từ Trang trại Gold Rock, một người bạn họa sĩ của tôi, Willy, dạy một nhóm chúng tôi làm sao để khắc đá mềm (soapstone[xlix]). Đã nhìn thấy bà rất nhanh chóng và dễ dàng khắc thành các dạng dễ thương con gấu con chim, tôi cầm một cục đá mềm còn nguyên và bắt đầu nghiên cứu nó kĩ lưỡng. Như đọc được tâm trí tôi, Willy gọi lớn, “Được rồi, nhóm, nghỉ buổi chiều đi trong khi Laurie khắc Bữa ăn tối cuối cùng (The Last Supper[l]).” Tôi cười vang. Đúng quá. Tôi đã nghĩ chắc chắn tôi phải sáng tạo—sắp sáng tạo—một tuyệt phẩm ngay lần thử đầu tiên. Những gì tôi kết thúc trông giống như một hỗn hợp giữa một con bồ câu và một chiếc ghế lắc—một vật bé nhỏ kì quái. Thế nhưng bất cứ người sáng tạo nào biết không coi thường các điều bé nhỏ—nét cọ đầu tiên, từ ngữ đầu tiên trên giấy, cú gọi điện thoại đầu tiên đến một khách hàng tương lai hoặc bè bạn….

Đức Giêsu đã không dùng thì giờ sáng tạo nên các sách chỉ dẫn hoạt động có thể được mua bản quyền hoặc nhân lên hàng triệu. Người vội vàng đến thăm một bé gái bị bệnh, tập chú chỉ vào việc chữa cho bé lành; Người biết một ổ bánh mì của một cậu con trai có tất cả chất liệu cần thiết để nuôi ăn hàng ngàn người.

Người đã không coi thường các điều bé nhỏ.

CÂU HỎI

Làm sao trong cuộc sống hay doanh nghiệp của quí vị, quí vị “coi thường ngày của những điều nhỏ bé”?

CÂU HỎI

Công việc nào của quí vị ngày nay quí vị muốn nhìn thấy nhân bội lên?

Người nhìn thấy mọi sự như đang sống động

(He Saw Everything as Being Alive)

Một hôm, Đức Giêsu trò chuyện với các người Pharisees đang cố gắng định ra làm sao kết ước hôn nhân sẽ hoạt động trên thiên đường khi một người đàn bà đã thành hôn với bảy anh em trai, từng người trong họ đã chết. (Quí vị có thể thấy tại sao các người Pharisees đi xa đến thế trong cuộc sống, chiêm niệm các vấn đề như vậy. Với tôi, câu hỏi có ý nghĩa hơn có thể là người đàn bà này làm sao thế đã để tất cả bảy người chồng của bà chết  thình lình? Tôi có thể sẽ kiểm tra xốt hột cải của bà ta). Câu hỏi này là bận tâm lớn với họ, phần lớn bởi vì nó là một cơ hội khác để thách thức nền thần học của Đức Giêsu. Đức Giêsu quay qua họ và nói, “Người ta trên thiên đường không thành hôn, vì họ cũng y như các thiên thần. Nhưng vấn đề bao quát hơn ở đây là rằng người ta quả thực trỗi dậy từ người chết, và chính Mose đã nói điều đó. Vì quí vị thấy, Thiên Chúa không phải là một vị Thiên Chúa của người chết, mà là của người đang sống. Vì với Người, tất cả mọi người đều quả thực đang sống[li].”

“Lazarô, đi ra!” Người ra lệnh. Tất cả mọi sự đều đang sống. “Người đàn ông này là ai,” người ta kinh ngạc, “mà thậm chí gió và biển vâng lời ông ấy?”

Nếu tất cả mọi sự đều đang sống, thì con đường có thể trỗi dậy chào mừng quí vị và núi non có thể bị thuyết phục ở vào nơi khác. “Nếu quí vị có đức tin, thậm chí núi non cũng sẽ vâng lời quí vị.”

Nếu người ta giữ quan điểm của Đức Giêsu rằng mọi sự đều đang sống, hình như những điều khó khăn trở nên dễ dàng hơn nhiều. Bước đi qua tường, nói ví dụ, trở nên một vấn đề về việc có được sự đồng ý từ các tế bào của tường. Bước đi trên nước đơn giản trở nên một thực tập về việc hiệp nhất các tế bào. “Tế bào nước, hiệp nhất lại!”

Đức Giêsu nhìn thấy mọi sự—và mọi người—như đang sống động và tràn đầy các điều có thể được. Trầm cảm đơn giản chỉ là năng lượng khao khát được thả tự do. Người có tội đơn giản chỉ là những người đã không học biết cách hát hài hòa. Thậm chí Đức Giêsu biết rằng Calvary là một bước lùi lại để đi vào một hình thái khác của việc đang sống.

Người lãnh đạo phải có tin tưởng nhiều hơn, bởi vì mọi sự đều đang sống!

Đức Giêsu nhìn thấy mọi sự như đang sống động.

CÂU HỎI

Tình huống nào trong cuộc sống của quí vị đã bị loại bỏ như là đã “chết”?

CÂU HỎI

Các cơ hội nào quí vị đã loại bỏ?

CÂU HỎI

Nếu quí vị tin mọi sự đều sống động, hành động của quí vị sẽ thay đổi như thế nào—liên quan đến công việc, ưu tiên của quí vị, và phương cách quí vị bước đi trên hành tinh này?

Người đưa ra hành động

(He Took Action)

Tôi thường phân vân liệu bảng vẽ của Thiên Chúa phải … đã trông giống những gì ít ngày đầu tiên đó của việc tạo dựng. Tôi đã trải qua nhiều giai đoạn yên lặng bước qua hồ cá tại Viện Scripps về Hải dương học chiêm ngắm vẻ đẹp siêu phàm của con sứa. Các con cỏ biển (sea anemones[lii]) ngu ngoe các vòi mảnh khảnh của chúng, háo hức vươn ra chạm đến một ai đó. Tôi ngắm thán phục con cá nóc (puffer fish[liii]) và cá vược (sea bass) màu nâu bạc có ánh sáng cực tím kì lạ lởn vởn trong đôi mắt chúng. Nhiều con cá hề (clown fish[liv]), trông giống cây kem sặc sỡ, cũng đang múa may trong bồn. Dưới đáy, tôm xếp hàng làm sạch kí sinh khỏi  các loài cá khác bơi qua chậm chạp và thận trọng. Tôi cho là máy rửa xe hiệu Jacques Cousteau. Các tạo vật biển nhắc nhở tôi rằng trí tưởng tượng của Thiên Chúa không bao giờ ngưng.

Trong phòng làm việc của tôi, tôi có một chiếc lông công tòn teng trên miệng một chiếc bình. Màu sắc óng ánh ngọc lam trên từng sọc lông là một nguồn thường xuyên của kì diệu đối với tôi. Nếu quí vị đã tạo dựng con công, liệu quí vị có cảm thấy như đang ngưng lại trong khi quí vị đã làm xong không? Nhưng rồi quí vị có được ý niệm về một con chim có mỏ với dạng như một trái chuối và quí vị lại bắt đầu vẽ.

Người bạn nhà sinh vật học của tôi Cindy nói rằng sinh vật duy nhất đã không lớn lên hoặc đóng góp cho một số thân cận khác trên thước đo tiến hóa chính là con bọt biển (sponge). Bà cười cợt nói vào bữa ăn trưa một hôm rằng con bọt biển hoặc là một ý niệm trong các ý niệm toàn bích nhất của Thiên Chúa hoặc một ngõ cụt nghệ thuật, bởi vì chẳng có gì khác phát triển dọc theo dòng đó.

Với bất cứ giá nào, Thiên Chúa đã, đã đang, và đang tạo dựng, và quyền lực đó đã không ngừng tạo dựng. Thiên Chúa là một vị Thiên Chúa tư duy, và như là thế phải thường xuyên đang đến với các ý niệm mới. Một số người nghĩ mọi sự Thiên Chúa đã tạo dựng và đã nói, đã hiện hữu rồi. Tôi không nghĩ như vậy.

Tôi tin rằng đó là lí do tại sao Đức Giêsu đã đến—để tạo dựng các phương cách mới về việc tư duy. Để cho chúng ta một giao ước mới. Người không bằng lòng ngồi lẩn quẩn và nhớ lại những gì thường đã có. Sự thực, một khi Người bắt đầu dạy dỗ, Người không thất bại tạo ra một hoặc hai hoặc ba hình ảnh từ ngữ mỗi ngày. Gioan, thành viên tham mưu đã viết về Người trong một trong bốn Phúc âm, đã nói vào lúc cuối câu chuyện của ông rằng nếu một ai đó viết xuống mọi sự Đức Giêsu đã làm, thế giới tự nó không thể chứa đựng các sách có thể đã được viết ra[lv]. Đây là từ một ai đó chỉ biết Đức Giêsu trong ba năm thôi. Thậm chí trong cái chết, Đức Giêsu đã để đôi bàn tay Người giang ra xa đến mức chúng có thể giang được. Người ta theo nghĩa đen đã phải đóng đinh Người xuống để giữ không cho Người giang thêm nữa.

Đức Giêsu nói, “Cha Tôi tiếp tục làm việc, và Tôi cũng thế[lvi].” Người hỏi xin ban tham mưu của Người cầu nguyện cho thêm nhiều người được tuyển mộ hơn bởi vì các cánh đồng đều đã nổ tung và chín muồi để thu hoạch. Sự việc cần phải hoàn tất, và như là một người lãnh đạo, Người muốn chúng hoàn tất—thậm chí khi Người biết Người sẽ không hiện diện theo thân xác để thực hiện chúng.

Trên thập giá, Người nhìn xuống Gioan và nói, “Gioan, giờ đây Đức Maria là mẹ anh. Và anh phải là con trai của Mẹ[lvii].” bằng cách làm như vậy, Người đang nói với tất cả chúng ta, “Công việc của Tôi ở đây đã xong, nhưng công việc của anh chị em chỉ mới bắt đầu.”

Đức Giêsu đưa ra hành động

CÂU HỎI

Quí vị tích cực và sáng tạo đến chừng nào? Quí vị có đang làm những điều mới và tự vươn mình ra, hoặc quí vị chỉ “là một con bọt biển”?

CÂU HỎI

Quí vị có nghĩ quí vị có thể làm nhiều hơn không? Nếu thế, những gì? và cách nào?

Người đã có một kế hoạch

(He Had a Plan)

Một người cố vấn thuê mướn bản quyền có lần bảo tôi, “Một ý niệm tốt đáng giá một đôla. Kế hoạch để thực thi ý niệm đó đáng giá một triệu.”

Một người lãnh đạo tốt có một kế hoạch. Đức Giêsu đã có một. Người đưa ra các chỉ dẫn rõ ràng cho thành viên tham mưu của Người liên quan đến cách làm sao họ có thể đạt được các kết quả mong muốn của họ. Người cũng đã nhận được một kế hoạch mà Người hành động trên việc thực thi nó. Người thường nói về làm sao một điều gì đó hoặc là thành phần hoặc không phải là thành phần của kế hoạch. Người không tuyên bố biết tất cả các chi tiết, nhưng chắc chắn Người nhìn thấy bức tranh tổng quát và hành động trên căn bản ngày qua ngày tùy theo các chỉ dẫn nội tại của Người.

Lợi ích gì để khuấy động một đám đông nếu quí vị không cho họ một lối thoát xây dựng cho năng lượng của họ? Vì thế ít người có kế hoạch mà người ta sẽ tụ tập đến gần như bất cứ ai có được một phác thảo sống động về làm sao một điều gì đó sẽ hoặc có thể được hoàn thành.

Một trong các lời khuyên giá trị nhất tôi đã nhận được khi khởi sự công ty của tôi là: Đặt kế hoạch cho công việc của bà, và làm cho kế hoạch thành tựu. Khi tôi không cảm thấy sáng suốt hoặc can đảm cách riêng, tôi chỉ làm những gì tôi đã viết ra trên bản liệt kê khi tôi đã cảm thấy sáng suốt và can đảm. Đôi khi thành phần của kế hoạch chỉ vừa cho thấy. Sự thực, hơn một người doanh nghiệp thành công đã tâm sự với tôi rằng có một kế hoạch là lí do chính yếu cho thành công của họ. Họ cho thấy khi chẳng ai khác cho thấy, và họ tiếp tục cho thấy. Đó chính là thành phần của kế hoạch của họ.

Một người lãnh đạo tốt có một kế hoạch bao gồm việc thay đổi các bức tranh đơn giản. Chỉ bởi vì một nhóm người có một đống ván, búa, và đinh không có nghĩa họ đang xây dựng một ngôi nhà hoặc bất cứ thứ gì có thể nhận ra được. Đôi khi người lãnh đạo nghĩ họ đang làm công việc của họ chỉ bởi vì có nhiều tiếng đập búa đang tiếp diễn. Như là một xã hội, chúng ta thích tiếng búa đập, nhưng chúng ta không thoải mái với tiếng động của việc tư duy, điều chính là sự yên lặng.

Đôi khi một kế hoạch có thể khởi sự với một mục tiêu đơn giản. Phong trào dân quyền được xây dựng chung quanh các mục tiêu riêng lẻ. Đôi khi chúng đơn giản như: Bảo đảm người da đen không phải ngồi đàng sau xe buýt. Bình đẳng là một ý niệm không nắm bắt được. Nó khó cho người ta nắm bắt lấy một khái niệm không có hình tượng đính kèm theo. Bị ép buộc ngồi đàng sau xe buýt tạo ra một hình ảnh mà người ta có thể phấn khích, giận dữ, hoặc động viên về nó. Ao ước thay đổi bức tranh đó tiến hóa thành một kế hoạch.

Đức Giêsu đã có một kế hoạch

CÂU HỎI

Kế hoạch của quí vị là gì?

CÂU HỎI

Nó có được viết ra không?

CÂU HỎI

Nó có rõ ràng không?

CÂU HỎI

Nó có thực hiện được không?

CÂU HỎI

Làm sao quí vị thực thi nó?

CÂU HỎI

Khi nào quí vị bắt đầu?

Người hình thành một toán

(He Formed a Team)

Một khi Đức Giêsu dứt khoát bắt đầu công việc của Người, Người chẳng phí thì giờ hình thành một toán. Xem ra như thể Người bất ngờ trở nên nam châm thu hút. Người ta không giải thích được việc bị thu hút đến với Người và việc Người đến với họ. “Hãy theo Tôi,” Người kêu gọi trên làn nước, và không ngần ngại họ đi theo. Thậm chí Đức Giêsu biết Người không thể một mình thay đổi thế giới.

Có lần tôi đã có một cuộc thảo luận với một người đáng kính từ một đất nước khác đến, nói rằng ông ấy phát ghen với khả năng của người Mĩ để hình thành các toán. “Khi dân tộc bà muốn hoàn thành một điều gì, họ tập hợp lại thành một nhóm và giao phó nhiệm vụ. Tại đất nước tôi, không may, chúng tôi không có nó dễ dàng đến thế. Nhiều người trong chúng tôi thậm chí hình như không thể ngồi xuống chung bàn với nhau. Chúng tôi mất hàng năm chơi trò Vua Núi, trong khi dân tộc bà đã tìm cách làm sao chuyển dịch nó, cứu nó, hoặc làm cho nó lớn hơn.” Một trong các chìa khóa quan trọng để làm việc theo toán thành công là đồng ý để đồng ý.

Nếu quí vị là một người lãnh đạo hoặc người điều hành có ý định hoàn thành bất cứ điều gì có ý nghĩa, bước thứ nhất đi đến việc đạt đến mục tiêu là tạo ra một toán. Thế nhưng nhiều người cảm thấy họ phải làm mọi thứ một mình. Chúng ta vẫn có John Waynes và các Siêu Mẹ nghĩ rằng là sai trái hoặc một dấu chỉ của yếu kém để hỏi xin giúp đỡ.

Gần đây, tôi gặp một kĩ sư đã phát triển một sản phẩm có thể giúp ích cho nhiều người. Ông ấy chưa phổ biến nó bởi vì không thể đi đến được một biểu tượng toàn bích cho công ty của ông ấy. Ông ấy cảm thấy ông cũng phải thực hiện biểu tượng, tập sách quảng cáo, phát triển sản phẩm, và quảng bá thị trường. Chẳng nghi ngờ gì ông ấy phải sơn chính tòa nhà của ông ấy và trồng chính bắp của ông ấy nữa.

Tôi không cười cợt chủ thuyết cá thể của người đàn ông này. Tôi chỉ phân vân ông ấy sẽ đi xa đến chừng nào với hệ thống niềm tin riêng biệt này. Sự thực là rằng các ý niệm tốt, ý hướng cao quí, phát minh sáng suốt, và các khám phá kì diệu chẳng đi đến đâu trừ phi một ai đó hình thành một toán để hành động về chúng. Người nào hình thành một toán thực thi các ý niệm tốt đẹp nhất thắng cuộc.

Đức Giêsu đã hình thành một toán.

CÂU HỎI

Các phần nào của kế hoạch quí vị vẫn đang cố gắng tự mình làm lấy? Tại sao?

CÂU HỎI

Những ai là toán đích thực của quí vị, cả được trả lương cả không? Ai có thể là?

CÂU HỎI

Các thách thức nào ngày nay quí vị đang đối mặt? Ai đang cùng đối mặt nó với quí vị?

Người chấm dứt tranh cãi

(He Called the Question)

Tại các cuộc họp ban điều hành, sau vô số thảo luận và đề nghị, một ai đó thường nói “Xin vui lòng ngưng tranh cãi[lviii],” có nghĩa là đến lúc ngưng nói về vấn đề và bỏ phiếu quyết định. Chúng ta thích thảo luận nhiều hơn thích quyết định. Đức Giêsu thường xuyên nói “Xin vui lòng ngưng tranh cãi.”

Một người đàn bà mơ thấy bà đang bị một con gấu săn đuổi. Khi con gấu cuối cùng chận đường bà, bà hỏi trong kinh hoàng, “Có phải ông sắp giết tôi không?” Con gấu bình tĩnh đáp, “Tôi không biết, bà ơi. Bà cho tôi biết đi. Đây là giấc mơ của bà mà.” Đây là một câu chuyện đáng giận cho một số người bởi vì bà bị đòi buộc phải đi đến câu trả lời, hơn là nó áp đặt trên bà.

Tôi có lần được huấn luyện như một người cố vấn cho việc cầu nguyện qua điện thoại cho một giáo hội có phần cấp tiến và lạc quan. Trong việc huấn luyện này, chúng tôi được bảo cho phép người ta chừng ba phút để kể câu chuyện của họ, rồi chúng tôi phải nói, “Ôkê, điều đó đưa chúng tôi đến câu hỏi: Bây giờ quí vị muốn điều gì xẩy ra?” Thật kì diệu làm sao người ta đột nhiên trở nên yên lặng khi đối mặt với chính điểm quyền lực của họ. Dễ dàng để ca thán hơn là quyết định.

Đức Giêsu trao quyền cho người ta bởi vì Người sẵn lòng kêu gọi chấm dứt tranh cãi “Quí vị nghĩ Tôi là ai? Quí vị nghĩ quí vị là ai? Quí vị muốn gì? Con tim quí vị ở đâu?” Người đặt câu hỏi này đến câu hỏi khác. Có lẽ Người đã hỏi biết bao nhiêu câu hỏi bởi vì một trong các châm ngôn của Người là “Quí vị sẽ biết được chân lí, và chân lí sẽ làm cho quí vị tự do.”

Chân lí không luôn luôn ở trên kệ trên cùng, cũng chẳng ở phía trước hoặc trung tâm. Đôi khi nó bị bao bọc trong hàng thước của ảo giác của chúng ta và bị ẩn khuất dưới tầng hầm. Hai ví dụ cá nhân về điều này đến trong tâm trí.

Nhiều người trong chúng ta nhớ câu chuyện “Y phục mới của Hoàng đế” (The Emperor’s New Clothes[lix]). Thế nhưng mọi ngày tại nơi làm việc chúng ta để người ta chạy quanh “trần truồng” và giả bộ thán phục cái mũ họ đang đội. Liệu sẽ yêu thương hơn để chấm dứt tranh cãi không? “John, tôi rất tiếc báo cáo không ở trong đó. Nhưng liệu có phải chuyện gì khác thực sự đang làm bối rối anh không? Anh gần đây hình như hết sức bực mình. Có bất cứ điều gì anh muốn nói đến không?” hoặc “Debbie, chị đã không mỉm cười nhiều như lệ thường nữa. Có phải có điều gì xẩy ra ở nhà gây cho chị không vui không?” Đôi khi chấm dứt tranh cãi có nghĩa dùng thì giờ nhìn vào con tim của người ta.

Một ví dụ về việc chấm dứt tranh cãi xẩy ra gần đây tại một trong các công ty tôi cố vấn. Qua các trường hợp không đúng lúc và không may mắn, một người đàn ông bị đẩy vào một vị trí mới mà ông ấy không được huấn luyện. Ông ấy ghét công việc, nhưng ông không muốn nói bất cứ điều gì để đảo ngược tình thế. Nhóm người mướn ông (theo một đáp ứng xúc động với cái chết của vợ ông ấy) đồng cảm cho đến nổi họ cũng không muốn nói bất cứ điều gì. Căng thẳng nổi lên cho đến một ngày cuối cùng tại một buổi họp điều hành, người chủ tịch mới được bầu lên nói, “Bill, ông quả thực không muốn ở đây, phải không?” Thoạt đầu, Bill quanh co tự bào chữa những gì ông quan niệm như là tấn công cá nhân. Khi cuộc thảo luận tiếp tục, tuy nhiên, sự thực bị  khám phá ra. Không, ông không thích công việc, nhưng ông cảm thấy họ cần ông. Họ đến lượt chia sẻ rằng họ cảm thấy ông bị đặt sai chỗ nhưng đã không muốn đụng chạm đến cảm xúc của ông.

Cùng lúc, dĩ nhiên, văn phòng đã trở nên sôi sục vì bực tức và lời bóng gió. Một người lãnh đạo có can đảm để nói, “Liệu chuyện này có trông giống như một con vịt không?” trong khi mọi người khác đều đang hành động như thể chuyện này quả thực là một con gà trống.  Họ đưa cho Bill một gói chia tay hào phóng trong khi tìm kiếm một người có tính cách khác[lx]. Tinh thần văn phòng lập tức cải tiến.

Tôi kinh ngạc về việc chúng ta tôn trọng ảo giác của nhau đến chừng nào. Có lẽ chúng ta sợ một cuộc Lột mặt nạ khổng lồ: Nếu một người trong chúng ta bị buộc phải nói lên sự thực, chúng ta tất cả sẽ bị mong phơi bày bản ngã nội tại đích thực của chúng ta. Lúc đó chúng ta sẽ ở đâu? Tự do. Ít nữa, đó chính là những gì Đức Giêsu đã tin. Chân lí sẽ giải thoát chúng ta.

Đức Giêsu chấm dứt tranh cãi.

CÂU HỎI

____________________________________________________________________

Tình huống nào quí vị có trong văn phòng, công ty, hoặc cộng đoàn của quí vị mà hiện thời giống như vụ việc của “Y phục mới của Hoàng đế”?

CÂU HỎI

Tình huống hiển nhiên nào quí vị đã sợ đem ra ánh sáng? Liệu quí vị có thể hình dung ra các kết quả tích cực có thể xẩy ra khi sự thực được cởi mở ra không?

[i] Mt. 4, 1-11.

[ii] Ga. 4, 25-26; Lc. 22, 27; Ga. 8, 23; 10, 38; 10, 36; 10, 7; 10, 11; 10, 25; 13, 13; 14, 6; Ga. 15, 5; 18, 37; 6, 48; 16, 28; 10, 7; 8, 58; Mt. 11, 29; 12, 8; 28, 20.

[iii] Xh. 3, 14-15. (Ghi chú của người dịch: Kinh Thánh trọn bộ Cựu Ước và Tân Ước, Trần Phúc Nhân và nhiều người, dịch Ta là Đấng Hiện Hữu; Kinh thánh Cựu Ước, Đ. M. Trần Đức Huân, dịch Ta là Đấng hằng hữu [nd])

[iv] Ga. 10, 36.

[v] Is. 55, 11.

[vi] Ga. 7, 29.

[vii] Ga. 11, 42.

[viii] Ý tương tự như Ngậm máu phun người, miệng mình dơ trước (Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu—Thái Công, Minh tâm bửu giám) (nd)

[ix] Ga. 12, 42-43.

[x] Mt. 10, 14.

[xi] Mt. 7, 6.

[xii] Lc. 8, 43-46.

[xiii] Is. 50, 7.

[xiv] Ga. 18, 11.

[xv] Ga. 11, 41-42.

[xvi] Ga. 17, 6-7.

[xvii] Mt. 18, 19-20.

[xviii] Ga. 14, 2.

[xix] Mt. 6, 25-34.

[xx] Ta-dah: Một cách diễn tả vui mừng hoặc kinh ngạc của trẻ em Mĩ khi làm được một điều gì đắc ý. Các em giang hai tay ra rồi la lớn và kéo dài hai từ “Ta-dah” (nd)

[xxi] St. 1, 26.

[xxii] St. 13, 17.

[xxiii] Ga. 5, 45.

[xxiv] Ga. 21, 21-22.

[xxv] Lc. 23, 40-43.

[xxvi] Mc. 9, 17-27.

[xxvii] EPCOT: Experimental Prototype Community Of Tomorrow: Cộng đoàn mẫu mực thí nghiệm của ngày mai (nd)

[xxviii] Ds. 22, 28.

[xxix] Ga. 18, 10.

[xxx] Mt. 21, 12.

[xxxi] Kh. 3, 15.

[xxxii] 1 V. 18, 37-39.

[xxxiii] 1 V. 2, 9-14.

[xxxiv] Ga. 13, 37.

[xxxv] Is. 32, 8.

[xxxvi] 1 Sm. 16, 5; 9-10.

[xxxvii] Ga. 19, 10-11.

[xxxviii] 2 Sm. 23, 5. (Nguyên văn: All in order, well assured/does He not bring to flower/all that saves me/all I desire? [nd])

[xxxix] 5’10”: chừng 1,7m (nd)

[xl] Yellow Pages hoặc Yellow Book: Sổ niên giám điện thoại tại Mĩ trong đó ghi các thông tin liên lạc cần có (nd)

[xli] Rolodex: Hộp thông tin. Một hộp có trục, chung quanh gắn các thông tin về người quen biết để truy tìm khi cần trên các giấy nhỏ cở tấm danh thiếp, có thể tháo rời và thay thế (nd)

[xlii] Ga. 8, 14.

[xliii] Ga. 19, 11.

[xliv] 1 Cr. 13, 12.

[xlv] Attila the Hun: Còn gọi là Cây roi của Thiên Chúa là người lãnh đạo Đế quốc Hun từ 434-453 (nd)

[xlvi] Excrow: Quĩ địa ốc tại Mĩ, một bên đóng cho bên thứ ba để chi trả cho bên thứ hai khi một dịch vụ nào đó đã hoàn tất, ví dụ tiền đóng cho ngân hàng cho vay tiền mua nhà để trả tiền thuế cho chính quyền địa phương (nd)

[xlvii] Nguyên tác: Some of the deed, of hope/Planted tentatively in the fall/Have not come up/They lie stillborn and unrealized/Somewhere in the spring soil/Decaying//The strongest and best ones/Pushed up through leaves/And layers of cold, hard resistance/Right into clear blue air/And stand there nakedly green/Breathing//It’s always that way with growing things/Never knowing at the start/Which will make it and which will fail/But the thing to hold fast to/Never to lose faith in/Is simply/Sowing.

[xlviii] Ulysses: tiểu thuyết của James Joyce người Irish, phỏng theo Odyssey, dành cho trẻ em (nd)

[xlix] Soapstone: Còn gọi là Steatite hoặc Soaprock, một loại đá giàu chất magnesium, mềm sờ như xàphòng (nd)

[l] The Last Supper: Quen dịch là Bữa tiệc li (nd)

[li] Mt. 22, 30.

[lii] Sea anemones: Tạm dịch. Loài vật không di động dưới biển trông giống một chùm cỏ nhưng thực sự là những con vật ăn thịt (nd)

[liii] Puffer fish: Tạm dịch. Loài cá hình tròn, có thể phình lên gấp đôi, có đuôi, di chuyển bằng cách phụt tới trước (nd)

[liv] Clown fish: Cá biển vùng nước ấm, trông giống cá vàng, nhiều sọc ngang hoặc màu vàng trắng, hoặc đỏ trắng vv. (nd)

[lv] Ga. 21, 25.

[lvi] Ga. 5, 15-17.

[lvii] Ga. 19, 26.

[lviii] Nguyên văn call the question, please. Đây là thành ngữ trước tiên được dùng tại Quốc hội để kêu gọi chấm dứt thảo luận bàn cãi, đi đến việc bầu phiếu. Có khi viết call for the question, hoặc calling the question (nd).

[lix] The Emperor’s New Clothes là một câu chuyện giáo dục trẻ em của Hans Christian Andersen, nói về 2 người thợ dệt phỉnh phờ để ông vua mặc một bộ y phục vô hình, nhưng thực sự là để ông vua trần truồng (nd)

[lx] Nguyên văn searched for a bird of a different feather: tìm kiếm một con chim có màu lông khác (nd).

Tác giả   Trần Hữu Thuần

NGƯỜI NHÌN SỰ VIỆC CÁCH KHÁC BIỆT

(He Saw Things Differently)

Đức Giêsu không luôn luôn quan niệm các tình huống theo phương cách người khác nhận thức. Ví dụ, trong các hai câu chuyện được ghi lại về việc Người làm người ta trỗi dậy từ người chết—em bé gái và Lazarô—Đức Giêsu tích cực đề kháng việc sử dụng từ ngữ chết. “Em không chết. Em đang ngủ[i].” Cuối cùng, nhằm truyền thông với đám đông, Người chấp nhận nhận thức của họ về từ ngữ này, nhưng chỉ như là một khung dẫn chiếu thế nào để Người có thể giải thích và chứng minh khía cạnh khác, vĩnh viễn hơn của sự việc. Người nhìn thấy vượt quá khái niệm hiện thời.

Đức Giêsu nói, “Người thứ nhất sẽ là người cuối cùng, và người cuối cùng sẽ là người thứ nhất[ii].” Đây là một niềm tin khác của Người cho thấy Người nhìn sự việc cách khác biệt. “Bất cứ ai có thể là người vĩ đại nhất phải trở nên người chót bẹt nhất.”

Tôi có lần thách thức một giáo hội nơi tôi phục vụ trong ban giám đốc để phát tiền ra lúc dâng của lễ. Giả thiết là, nếu giáo hội thực sự tin tưởng vào nguyên lí nhân bội, thế thì đưa cho người ta hạt giống tiền bạc, rồi hỏi họ nhân bội lên và đem phần gia tăng trả lại. Đó là một thí nghiệm hấp dẫn. Nhiều người trong chúng tôi trong ban điều hành đưa tiền hạt giống ra, tiền này được phân phát bằng giấy tiền nhỏ lúc dâng lễ. Quần chúng được yêu cầu nhận nó, nhân bội lên, và đem trả lại tiền gấp bội vào tuần tới. Kết quả là gấp ba lần tiền dâng cúng thường lệ vào ngày Chúa nhật. Người kế toán của giáo hội, tuy nhiên, có điều kiện con tim quá mong manh để lặp lại cuộc thí nghiệm. Kinh ngạc là, nhiều người từ khước không nhận tiền, điều có thể phản ánh chúng ta thực sự cởi mở ra ít ỏi đến chừng nào để tiếp nhận.

Một thí nghiệm ở một trường đại học được thực hiện nơi các sinh viên được bảo hoặc hỏi xin hoặc cho đi một đôla cho người đi ngang qua. Lúc kết thúc thí nghiệm, các sinh viên đã nhận dược nhiều tiền hơn họ có thể cho đi. Người ta nghi ngại về tiền bạc được biếu không.

Đức Giêsu luôn luôn nhìn sự việc cách khác biệt. Đôi khi chúng ta có thể chỉ nhìn thấy mặt dưới của tấm thảm thêu, với tất cả các mối nối, chỉ thừa và chỉ thêu không phù hợp của nó. Đức Giêsu có thể nhìn thấy cả hai mặt của tấm thảm, và Người đến để cho chúng ta biết nó trở nên thế nào.

Người lãnh đạo Omega nhìn thấy sự vật có thể trở nên và sẽ trở nên, và làm việc để cho chúng thành thực tại. Đức Giêsu nhìn sự việc cách khác biệt.

CÂU HỎI

Những gì quí vị nhìn thấy cách khác biệt—một điều gì có thể hoặc sẽ được thay đổi?

CÂU HỎI

Những bước nào quí vị sẵn lòng đưa ra để làm cho các thay đổi xẩy ra?

NGƯỜI BỎ HÀNG NGŨ

(He Broke Ranks)

Đức Giêsu không đi theo quần chúng. Người hướng dẫn nó. Người không báo cáo tin tức. Người làm cho nó xẩy ra.

Mark McCormack, trong cuốn sách của ông Giải pháp 110% (The 110% Solution), phát biểu rằng ông không nghĩ người ta phải đọc báo chí vào buổi sáng. Ông tin rằng họ chỉ lấy thông tin có thể được cho mọi người và do đó hình thành các kế hoạch của họ dựa trên tri thức thông thuờng. McCormack nói người lãnh đạo chịu trách nhiệm về việc có tri thức không thông thường. Ông dùng buổi sáng của ông chiêm niệm làm sao phục vụ các nhu cầu trong ngày cách tốt nhất. Ông đọc báo chí vào buổi tối, sau khi đã hoàn tất mọi chuyện ông có thể nghĩ đến để làm một điều gì đáng ghi nhận cho chính ông, gia đình, hoặc công ty của ông.

Tại đất nước này, thông tin tiêu cực được tự do. Thông tin tích cực quí vị phải tìm kiếm, hoặc, còn tốt hơn—phải tạo ra.

David đã phải bỏ hàng ngũ để để nhận đấu với người khổng lồ Goliath bởi vì các anh em và đồng bạn người Israel của ông đều đã quay về lều của họ, run rẩy trong sợ hãi. Tìm thấy tình huống này ngược lại với tất cả những gì ông tin tưởng về chính ông và dân tộc ông, David tình nguyện tiến lên đánh lại người không lồ[iii]. Kinh ngạc là, chính anh em ông đã cố gắng ngăn cản ông làm điều đúng và can đảm.

Cũng tình huống như vậy với Joseph. Các người anh ghen tương của ông đã quăng ông xuống một cái giếng bởi vì họ chán nghe làm sao ông tách rời khỏi họ. Gia đình có “các nền văn hóa tập đoàn” rất mạnh mẽ của riêng họ, và bất cứ ai dám trở nên khác biệt sẽ bị ràng buộc với việc đề kháng. Với Đức Giêsu, gia đình Người không nhất thiết là Mẹ và anh em Người, nhưng bất cứ ai thực hiện ý nguyện của Thiên Chúa. Nói cách khác, gia đình đích thực của Người là bất cứ ai với cùng mục đích, kế hoạch, và viễn ảnh tương tự—những người sẵn lòng hành động theo các điều đó, bất luận tổn phí thế nào.

Có biết bao nhiêu gia đình và bao nhiêu nhóm mất chức năng trong xã hội chúng ta ngày nay đến nổi một người phải có can đảm khác thường để giải phóng. Đôi khi việc giải phóng có thể đòi buộc các biện pháp quyết liệt và đối kháng nguyên ủy. Các giáo hội có thể mất chức năng. Các công ty có thể mất chức năng. Các chính quyền có thể mất chức năng. Luật pháp có thể mất chức năng. Và một người lãnh đạo không sẵn lòng bỏ hàng ngũ không còn là một người lãnh đạo chút nào nữa, mà đơn thuần chỉ là một con rối được dựng nên để duy trì tình trạng vốn có.

Người Pharisees là các người lãnh đạo tôn giáo mất chức năng mà Đức Giêsu cảm thấy mạnh mẽ cho đến nổi Người đã gọi họ là “mồ tô vôi, con cháu của rắn độc,” và các lời lẽ chọn lựa khác. Người dùng các từ ngữ mạnh mẽ đến thế với họ bởi vì họ lẽ ra để giúp giải thoát con người, thế nhưng thay vào đó họ đã nô lệ con người cho lợi ích ích kỉ của chính họ. Đức Giêsu biết Người phải bước ra khỏi đám đông đó nhằm giải thoát con người

Người bỏ hàng ngũ.

CÂU HỎI

Nếu quí vị làm những gì thực sự trong con tim quí vị, quí vị sẽ đi đến chỗ đối kháng với ai hoặc với điều gì?

CÂU HỎI

Mô tả đạo quân mà hiện thời quí vị đang cùng đều bước.

CÂU HỎI

Nổi sợ hãi nào về đối kháng ngăn cản quí vị khỏi trở nên một người lãnh đạo?

NGƯỜI ĐẾN TỪ LÃNH VỰC BÊN TRÁI

(He Came From Left Field)

Đức Giêsu không chính xác là những gì người ta có trong tâm trí về một người lãnh đạo. Nathanael, một người có khả năng thành tông đồ, nói, “Tự ông khảo sát Kinh thánh đi và xem. Có thể có điều tốt đến từ Nazareth không?[iv]” Đức Giêsu không phải là một chiến binh cũng chẳng phải hoàng tộc. Người cũng không chính xác là đẹp trai, theo một số bài viết. Người không chỉ đến từ phía không đúng của thành phố, Người đến từ thành phố không đúng. Người đàn ông chẳng một ai có thể xem như đội vương miện. Chẳng có điều gì các người có học có thể giải đoán từ các thư viện của họ nói về một ông vua thợ mộc. Một lần nữa, Thiên Chúa chơi trò ngạc nhiên.

Ít người tự xem như là hoàn toàn đủ tư cách để lãnh đạo. Chúng ta bị ảnh hưởng của truyền thông về mọi người và mọi sự phải trông giống những gì. Chúng ta biết Hoa hậu Mĩ phải trông giống những gì, y như chúng ta biết các thượng nghị sĩ và các giám đốc điều hành phải trông giống những gì. Thực dễ dàng tự chúng ta làm cho không đủ điều kiện như là người lãnh đạo chỉ trên các đặc tính ngoại tại.

Thế nhưng chúng ta cũng đang sống trong thời đại của biến động và ngạc nhiên. Nhà soạn kịch trở thành tổng thống, người tù trở thành người đứng đầu, và đàn bà thường phục vụ càphê và trà giờ đây phục vụ như là thủ tướng. Người lãnh đạo đang đến từ lãnh vực bên trái … với quan điểm mới mẻ.

Nhiệt tình của chúng ta có thể đủ để chúng ta có tư cách như là người lãnh đạo. Một ví dụ sống động về điều này đã xẩy ra gần đây tại một hiệp hội chuyên nghiệp mà tôi là một cố vấn. Tại một buổi họp đặt kế hoạch lâu dài, tôi hướng dẫn một thực tập hình dung trong đó các thành viên của ủy ban chia sẻ hình ảnh của họ về những gì kéo lùi nghề nghiệp lại. Judy, người đã ở lâu trong ủy ban, xem nghề nghiệp như một hiệp sĩ đã bị đánh rởi khỏi ngựa và đang phấn đấu trên cát chuồi. Sau cuộc tĩnh tâm, nhiều người, cảm động về sự trong sáng và say mê của bà, hỏi bà liệu bà có bao giờ xem xét việc tranh cử chức chủ tịch của hiệp hội không. Bà đáp lại rằng ý niệm này đã thoáng qua tâm trí bà, nhưng bà đã không xem xét nó nghiêm chỉnh mãi cho đến bây giờ. Ngoài ra, ủy ban đề cử đã họp hàng tháng về trước và danh sách ứng viên đã được chấp thuận.

Tuy nhiên, đồng nghiệp của Judy kiên trì, và khám phá ra theo luật rằng bà có thể được đề cử từ dưới lên.

Tại buổi họp thành viên, bà và các chiến hữu nòng cốt đồng tâm tuyên bố việc đề cử bà. Lần đầu tiên, một ai đó trong nhóm yêu cầu rằng các ứng viên đòi buộc phải nói lên vài lời. Judy trình bày viễn ảnh của bà và ứng viên được chấp thuận thì thầm với nhau. Judy được đắc cử với biên độ hai chống một—người đàn bà đã không được ủy ban chuẩn nhận trước nhưng đã được tuyển chọn trước bằng chính niềm đam mê của bà vào việc đó.

Lời mời gọi vào lãnh đạo có thể đến từ nhiều hướng và theo nhiều phương cách. Tôi tin rằng Cựu Ước chỉ ra ba phương cách mà chúng ta được mời gọi vào lãnh đạo: con tim nóng cháy, bụi cây đang cháy, và ngôi nhà đang cháy.

Con tim nóng cháy là thể loại lời mời gọi mà David đã có. Ông nói, “Tôi đi chiến đấu chống người khổng lồ! Thực không đúng khi dân tộc chúng ta phải run rẩy trong lều của họ vì lời chửi rủa của ông ta[v].”

Bụi cây đang cháy là thể loại lời mời gọi mà Mose đã có. Nó là một cách xử lí kinh ngạc để gây cho một ai đó chú ý. Như quí vị nhớ lại, Mose được mời gọi vào lãnh đạo bằng cách nhìn thấy một bụi cây đang cháy cách kì diệu[vi].

Ngôi nhà đang cháy là thể loại lời mời gọi vào lãnh đạo mà Hoàng hậu Esther đã có. Esther, giấu nhẹm nhân dạng của bà như là một người Do thái, đã trở nên người vợ được quí trọng và ưa thích của một ông vua. Ông vua một đêm ngà ngà say và cho phép một trong các cố vấn xảo quyệt của ông tuyên bố rằng tất cả mọi người Do thái đều phải bị hủy diệt. Bác của Esther gặp bà ở ngoài cổng cho bà biết về kế hoạch.

Ông bảo bà nếu bà không tự phơi bày ra như là một người Do thái, bà và toàn đất nước sẽ bị hủy diệt. Liều mạng sống và chắc chắc địa vị xã hội của bà, bà phơi bày nhân dạng của bà cho nhà vua, người trong một cơn giận dữ xấu hổ đã treo cổ người đàn ông đặt ra kế hoạch hủy diệt người Do thái. Esther trở nên một người lãnh đạo thần kì trong các người Do thái. Bà đã trở nên một người lãnh đạo khi ngôi nhà của bà đang bị cháy rụi[vii].

Hầu hết mọi người lãnh đạo trong Kinh thánh đều đã nghi ngại vào lúc này lúc khác. Họ thường cảm thấy không đủ tư cách, bị bỏ rơi, hoặc bị từ bỏ. Thế nhưng những ai được mời gọi đều được ban cho sức mạnh để thực hiện nhiệm vụ của họ. Lúc đó cũng như bây giờ.

Đức Giêsu là một ngạc nhiên khác trong các ngạc nhiên của Thiên Chúa. Người đến từ lãnh vực bên trái.

CÂU HỎI

Quí vị “đến từ lãnh vực bên trái” theo các phương cách nào như là một người lãnh đạo?

CÂU HỎI

Quí vị đã kinh nghiệm thể loại lời mời gọi nào đến với lãnh đạo:

·         con tim nóng cháy?

·         bụi cây đang cháy?

·         ngôi nhà đang cháy?

CÂU HỎI

Quí vị có đã tự mình kinh ngạc hoặc làm kinh ngạc người khác với tài lãnh đạo của quí vị?

Người phân nhánh

(He Branched Out)

Đức Giêsu đã không phân phối thông điệp của Người chỉ tại thành phố quê hương Người. Sự thực, Người rời bỏ gia đình có phần nhanh chóng, nhận biết rằng quá thông thường một tiên tri không được lòng tôn trọng tại chính quê hương mình.

Người đem thông điệp của người và lên đường, đi bất cứ nơi đâu có đất màu mỡ. Người nhìn đến toàn bộ lãnh thổ và xem nó như là một cách đồng chín muồi cho thu hoạch. Người nhanh chóng bắt đầu tuyển mộ công nhân để giúp Người trong nhiệm vụ.

Sự quan trong của việc phân nhánh được phác họa trong nhiều câu chuyện và hình ảnh đẹp đẽ trong Kinh thánh. Isaia khuyến khích dân tộc ông “Nới rộng không gian của lều trại quí vị, kéo dài các rèm treo của quí vị cách tự do, kéo dài dây thừng của quí vị, làm cho cọc lều của quí vị vững chãi, vì quí vị sẽ căng phồng lên qua bên phải và qua bên trái[viii].” Thiên Chúa bảo Abraham, “Ta sẽ cho ông mọi phân li của đất đai ông đặt chân lên, ra xa như đôi mắt ông có thể nhìn thấy[ix].” David nói, “Như người chiến thắng, tôi sẽ la lên và liệng dép tôi ngang qua Edom[x].” Toàn bộ Sách Giôsuê là về các bộ tộc của Israel phân nhánh vào Đất hứa.

Thiên Chúa hình như không muốn người lãnh đạo “định cư” với một mảnh đất nhỏ bé, tâm linh hoặc gì khác. Đấng Thần thiêng thường xuyên thúc giục chúng ta ngước mắt lên và nhìn xem tất cả các điều có thể được ở chân trời và rủ bỏ bụi và tro khỏi tâm trí và đôi chân chúng ta và ra đi.

Từ ngữ nhánh hoặc các nhánh được đề cập đến hơn bảy mươi lần trong Kinh thánh. Chính Đức Giêsu được gọi là Nhánh của Chúa (Branch of the Lord)[xi].

Người lãnh đạo thường xuyên phải tìm kiếm các phương cách để bành trướng viễn ảnh, ảnh hưởng, và đóng góp của họ. Luôn luôn có nhiều điều có thể được hơn đôi mắt chúng ta có thể nhìn thấy.

Đức Giêsu phân nhánh.

CÂU HỎI

Các biên giới tinh thần hiện thời của quí vị là gì?

CÂU HỎI

Liệu quí vị có một lãnh thổ được đánh dấu mà quí vị có thể phân nhánh vào đó không?

CÂU HỎI

Các kế hoạch để bành trướng ảnh hưởng, lãnh thổ, và đóng góp của quí vị là gì?

Người táo bạo

(He Was Bold)

Đức Giêsu không lẩm bẩm hoặc thì thào thông điệp của Người. Người không thảo luận hàng giờ cách xử lí an toàn nhất để làm một điều gì. Người không đi qua vô số các ủy ban để xin phép đưa ra một phát biểu. Người táo bạo.

Người la lối. Người huỳnh huỵch. Người lật đổ bàn ghế. Người khóc. Người than. Mọi sự Người làm đưa ra một phát biểu về những gì Người thấy phải là sứ mệnh của Người. Người va chạm lương tâm của người ta với việc làm, thái độ, và hành động trước đây chưa từng được làm, nhìn thấy, hoặc thậm chí nghe nói đến. Người ta có thể nói Người sử dụng chính máu của Người để vẽ nên thông điệp của Người. Đó là Người táo bạo đến chừng nào.

Nhận thức rằng uy quyền phải được cho là có từ bên trong trước khi nó có thể được bên ngoài biết đến, Đức Giêsu táo báo nhận lấy uy quyền của Người. Người không chờ đợi đến khi Người đã có bức tranh hoàn toàn. Người không chờ đợi cho đến khi có một bầu trời quang đãng. Người nêu cao ngọn cờ của Người và thực hiện nó trên căn bản ngày qua ngày. Người nhận lấy vải vẽ của đời Người và vẽ nên thông điệp đủ lớn, đủ sắc nét, và đủ sáng sủa cho mọi người nhìn thấy.

Người bước vào đền thờ như là một đứa trẻ mười hai tuổi và khởi sự giảng dạy. Người vụt đến đền thờ như một người trưởng thành và lật ngược đồ vật. Người thẳng thắn và chẳng xin lỗi một ai—không phải vì cao ngạo nhưng vì táo bạo và trong sáng.

Một bài báo trên tạp chí gần đây vẽ ra câu chuyện về một đôi bạn căng buồm vượt Thái bình dương trên một con tàu nhỏ. Một đêm, một cơn bão khủng khiếp nổi lên. Con tàu lật nghiêng lật ngữa, cuối cùng lật úp. Người đàn bà sống sót để kể lại câu chuyện, nhưng người đàn ông không sống sót. Những gì hấp dẫn là rằng người đàn bà đã cảm nhận được sự nguy hiểm và đã cảnh báo bạn bà. Ông từ khước nghe lời bà, và con thuyền chìm xuống. Trong bài báo, bà thực sự tự quở trách vì đã không nhận lấy uy quyền trong tình huống nguy hiểm trước khi thảm họa đánh vào. “Sự sống của tôi cũng lâm nguy nữa, nhưng bởi vì ông ấy là thuyền trưởng, tôi cảm thấy không phải là chỗ của tôi để tranh luận quá nhiều.” Bà ân hận nói vào một lúc, “Tôi lẽ ra phải cứng rắn hơn. Tôi lẽ ra phải táo bạo hơn. Có lẽ nếu tôi đã như thế, con thuyền có thể không bị chìm, và có thể cả hai chúng tôi còn sống ngày nay.”

Tổn phí của sự rụt rè là gì? Phần thưởng của trở nên táo bạo là gì? Ba tôi thường nói “Người nào ngần ngại,  thua cuộc.” Câu nói ưa thích của bạn tôi Catherine là “Không quyết định chính là quyết định.”

Franklin Delano Roosevelt đã được ban tham mưu của ông cảnh báo rằng kế hoạch của ông ấy để chấm dứt cuộc Suy thoái quá rộng lớn, quá tốn kém, và quá thô thiển. “Vâng,” ông lớn tiếng, “có lẽ chúng không toàn bích hoàn toàn. Nhưng, nhờ Thiên Chúa, chúng ta phải làm một điều gì!” Chính phủ của ông được ghi công đem đất nước này lại đứng vững trên đôi chân của nó. Tất cả bởi vì một người lãnh đạo táo bạo.

Đức Giêsu táo bạo.

CÂU HỎI

Quí vị sẽ làm gì nếu quí vị táo báo gấp mười lần? Đi ra và làm nó đi.

CÂU HỎI

Khi nào và những gì đã tốn kém quí vị trong cuộc sống vì không táo bạo?

Người cô đọng nó lại

(He Boiled It Down)

Người Pharisees đến với Đức Giêsu và nói, “Xin tóm tắt cho chúng tôi lề luật của các tiên tri. Luật nào là quan trọng nhất?” Họ mong gài bẫy được Người, nghĩ Người chắc chắn sẽ trích dẫn sai ít nữa một trong hàng ngàn luật và Kinh thánh đã tích lũy vào thời đó. Người nhìn vào họ và nói, “Lề luật cô đọng lại thành một điều này. Yêu Thiên Chúa với hết con tim và tâm trí và linh hồn, và người lân cận như chính qui vị![xii].” Người tinh luyện hàng ngàn giáo huấn, bài viết, và lí thuyết thành một mệnh đề. Người cô đọng nó lại.

Nếu người ta nhận thức được các giá trị cốt lõi của họ, họ sẽ tiết kiệm được hàng năm nghi ngờ, bối rối, và năng lượng đặt sai chỗ khi họ cố gắng tìm kiếm hướng đi cho cuộc đời của họ. Đức Giêsu thiết yếu nói, “Nếu quí vị muốn trở nên hạnh phúc, làm các điều này.”

Người quảng cáo được trả tiền để giảm sự việc xuống đến tinh túy của chúng. Lấy chiến dịch quảng cáo Nike, nói ví dụ. Tất cả các xí nghiệp, đại diện bán hàng, sản phẩm, năng lượng, phí tổn, lợi tức, và mục đích của Nike được đại lí quảng cáo cô đọng thành ba từ ngữ: Cứ làm đi (just do it). Đại lí tạo ra một chiến dịch thưởng người thắng và gia tăng sức bán dựa trên ba từ đơn giản này.

Người bạn và cộng sự của tôi Sally Scaman thúc giục người bà chịu trách nhiệm trở nên: “Sáng suốt. Ngắn gọn. Và rồi làm đi.”

Tinh túy của mọi thứ Hoa kì đại diện cho có thể cô đọng thành một từ ngữ: tự do (freedom). Chúng ta đã trải qua hai trăm năm qua cố gắng kiện toàn, định nghĩa, bảo vệ, nhận thức, và thực thi từ ngữ đó.”

Người lãnh đạo nhận diện, nhấn mạnh, và tóm lược các khái niệm động viên người khác. Quan trọng nhất, họ cô đọng khái niệm đến thành một ý niệm nhận thức được.

Đức Giêsu cô đọng nó lại.

CÂU HỎI

Nếu quí vị phải cô đọng thông điệp của quí vị lại, nó sẽ là gì?

CÂU HỎI

Làm sao quí vị có thể cắt bỏ rườm rà khỏi lời lẽ và việc làm của quí vị?

Người có thể nhìn thấy được

(He Was Visible)

Đức Giêsu là tình yêu của Thiên Chúa được làm cho nhìn thấy được: “Và Lời trở thành máu thịt và cư ngụ giữa chúng ta[xiii].”

Đức Giêsu nói từ trên các đỉnh núi; Người không lảm bẩm trong các thung lũng. Người nói trong nguyện đường, đường phố, đền thờ, vườn tược, và tại mỗi bữa tiệc Người đến dự. Người không sợ hãi chường mặt giữa đám đông. Khi binh lính Rôma, không chắc chắn về người đàn ông nào họ phải bắt, chận tất cả các môn đồ lại, Đức Giêsu bước tới và nói, “Tôi là người các ông đang tìm kiếm. Hãy để các người khác đi[xiv].”

Người sẵn lòng trở nên cây roi sấm sét của Thiên Chúa.

Tôi đã vẽ một đoạn phim hoạt hình trong một vài năm gọi là “Quả đậu” (Stringbean). Một trong các hoạt hình tôi đã vẽ cho thấy hai con trùn nằm sâu dưới đất trò chuyện với nhau. Một trong hai nói, “Hê, Mortimer, có bao giờ anh ngóc đầu lên nhìn quanh từ chỗ đó không?” Con kia nói, “Không. Tôi được dạy rằng ‘Ai nhìn một cái, bị dính câu’.” “Vâng,” Mortimer nhắc lại, “Tôi cũng thế. Tôi học biết rằng ‘Ai liếc một cái, bị mỏ mổ[xv]’.” Sau một yên lặng, Mortimer lẩm bẩm qua vách đất, “Ngày đẹp quá, phải không?” Quan điểm là rằng các con trùn chẳng có ý niệm về ngày đẹp xấu thế nào chính bởi vì chúng chọn nằm yên trong mồ và giữ kín đáo không ai hay biết. Người lãnh đạo không thể giữ kín đáo không ai hay biết.

D. L. Moody là một trong các người rao giảng Phúc âm vĩ đại nhất đã từng sống. Ông thu hút các đám đông hàng chục ngàn người mỗi lần ông nói chuyện. Một lần khi ai đó hỏi ông làm sao ông có thể trở thành một diễn giả quyền lực đến như vậy, ông nói, “Trước khi nói, tôi chỉ đi đến một nơi khoáng đãng và nói, ‘Chúa ơi, xin đốt cho con cháy lên’.”

Một ngọn đèn phải được đặt trên một ngọn đồi, không ẩn dấu dưới một cái thúng. Đức Giêsu không phải là một người kín đáo không ai hay biết.

Người là có thể nhìn thấy được.

CÂU HỎI

Quí vị là có thể nhìn thấy được như một người lãnh đạo đến chừng nào?

CÂU HỎI

Mười phương cách mới quí vị có thể gia tăng tính nhìn thấy được của quí vị là gì?

NGƯỜI SẴN LÒNG VƯỢT CHƯỚNG NGẠI

(He Was Willing to Do an End Run[xvi])

Như là một người chỉ đạo (quarterback[xvii]), Đức Giêsu biết kế hoạch trận đấu không phải là một kế hoạch đưa chân lí đến nửa vời. Có lẽ Người đã chuộng để thông điệp của Người được chuyển gửi qua người Levites và người Pharisees. Họ đã có cơ chế phân phối của họ tại chỗ. Tuy nhiên, phương cách đó đã bị cản trở nên Đức Giêsu vượt trở ngại. Người thuê mướn các người đàn ông đánh cá. Người lãnh đạo thường phải sử dụng các phương tiện đổi mới để chuyển gửi một thông điệp hoặc hoàn thành một mục đích.

Một trong các câu chuyện trong Cựu Ước gây ấn tượng cho tôi nhiều nhất về tính đích thực là chuyện về Absalom, con trai của Vua David, đã bị thất sủng. David đã tức giận với chàng thanh niên này đến nổi ông thậm chí không gặp gỡ chàng. Điều này tiếp tục xẩy ra một thời gian, và Absalom trở nên ngày càng liều lĩnh để gặp gỡ cha anh. Thế nhưng, lính canh không để anh vào. Cuối cùng, Absalom tuyên bố, “Nếu vua không nghe lời tôi, tôi sẽ đốt các cánh đồng của vua[xviii].” Không ngần ngại, Absalom nổi lửa đốt các cánh đồng. Cho đến lúc đó, David mới nhận ra ông đã làm khổ con trai ông đến chừng nào với việc không tha thứ của ông, và hai người được hòa giải.

Câu chuyện này gợi nhớ lại Candy Leitner, người đàn bà đã khởi đầu tổ chức các Bà mẹ chống người say rượu lái xe, hoặc MADD (Mothers Against Drunk Driving). Người đàn bà này đã than phiền với các nhà làm luật rằng một người lái xe say rượu phạm pháp với một tiền sử về lái xe dưới ảnh hưởng say sưa (DUI—Driving Under the Influence) đã giết chết con gái tuổi thiếu niên của bà và bỏ đi vô sự. Ai sẽ lắng nghe một người mẹ đang than khóc? Không may là, chẳng nhiều người. Candy Leitner không chỉ đem nổi đau của bà về nhà và che đậy nó. Bà tổ chức một nhóm các bà mẹ gọi là MADD và đốt cháy các cánh đồng truyền thông. Bà tổ chức các cuộc họp báo. Bà phát đi các tua vải đỏ. Bà hình thành một nhóm ủng hộ. Bà tập trung các số thống kê. Bà là một mẫu gương của tài lãnh đạo tại đất nước này—một mẫu gương về những gì một con người có thể làm. Quí vị nghĩ ai thực sự thay đổi luật lệ lái xe khi say sưa tại đất nước này? Một nhóm dân biểu và thượng nghị sĩ ngồi quanh một ba rượu vào giờ nghỉ ngơi tại Washington? Không. Một người đàn bà và toán của bà, đã phải vượt trở ngại để hoàn thành công việc. (Chú ý bà đã không đặt tên cho nhóm bà là NICE: “Những người nuôi dưỡng Quốc hội gây ảnh hưởng cách dễ dàng” (Nurturers Influencing Congress Easily).

Nếu quí vị tin quí vị có một nguyên ủy chính đáng, một thông điệp quan trọng, hoặc một đóng góp chìa khóa để thực hiện, quí vị sẽ phải sáng kiến y như một sinh viên đại học năm đầu liều lĩnh đến thăm cô bạn gái của anh ở cách xa sáu trăm dặm. Quí vị sẽ đến đó bằng bất cứ phương cách nào quí vị có thể.

Đức Giêsu sẵn lòng vượt chướng ngại.

CÂU HỎI

Sách lược nào quí vị đã dùng để đưa thông điệp hoặc dự kiến của quí vị trót lọt?

CÂU HỎI

Quí vị có sẵn lòng thử phương cách khác không?

CÂU HỎI

Các cách xử lí mới nào đến trong tâm trí?

NGƯỜI NHÌN XA

(He Took a Long View)

Người vẽ tranh hoạt hình Gary Larson có một phương cách nhìn đến sự việc giữ cho chúng ta không tự cho mình quá nghiêm chỉnh. Một trong các hoạt hình Larson ưa thích của tôi cho thấy một người dẫn đường Ấn độ rất trang trọng và nghiêm chỉnh nghiêng người đặt lỗ tai lên mặt đất. Người Ấn độ nói, “Vâng. Nhiều trâu lớn chạy tán loạn. Cách ba, có lẽ bốn feet[xix].”

Không như người Ấn độ dẫn đường, Đức Giêsu nhìn xa sự vật. Đó có lẽ là lí do tại sao Người luôn luôn thích rao giảng trên đỉnh đồi.

Một người vẽ hoạt hình minh họa một tạo vật “mặt đối mặt với bậc cấp thứ hai.” Khuôn mặt của tạo vật bị ép xuống bậc cấp sát đến nổi không thể nhấc lên, lùi xuống, quay ngang, hoặc tiến tới mà không ngã xuống. Tạo vật hoàn toàn bị kẹt. Thông điệp có thể là rằng tạo vật mất đà vì quá phân tích. Thông điệp có thể là rằng khi quí vị kẹt ở một bước, quí vị không thể thấy bước kế tiếp dẫn đi đâu. Đôi khi cơ hội giống như nhìn vào đầu gối một con hươu cao cổ.

Các thông báo sau đây minh họa sự khác biệt giữ các tư duy nhìn xa và nhìn gần.

THÔNG BÁO I

GỬI: JC

TỪ: JI

VỀ: Cần đưa ra hành động chống Đế quốc Rôma

Như ngài biết, tư cách thành viên của chúng ta đang lên vùn vụt và nhiều người đang gọi ngài là vua. Liệu đây có phải là lúc đưa ra hành động nhờ sự bùng phát đang lên này về ý kiến quần chúng và loại bỏ cạnh tranh không?

Vô cùng tôn trọng,

Judas Iscariot.

THÔNG BÁO II

GỬI: JC

TỪ: JI

VỀ: Hành động gần đây của bạn ngài tại bữa tiệc.

Như là quản lí của tổ chức, tôi có thể chỉ ra rằng một trong các phát biểu sứ mệnh của chúng ta là nuôi người nghèo khó. Hành động gần đây của Maria, gọi là Mađalêna[xx], về việc đập vỡ một lọ dầu đắt tiền và đổ nó xuống chân ngài là một phí phạm tiền bạc hoàn và gửi đi một thông điệp sai trái đến quần chúng đang tôn thờ của chúng ta, í, của ngài. Xin vui lòng khuyến khích người khác trong tương lai kiềm hãm các cử chỉ phô trương như vậy.

Thành thực,

Judas Iscariot

Quí vị có thể tưởng tượng đáp ứng của Đức Giêsu cho các thông báo này đã là những gì. Với thông báo thứ nhất liên quan đến việc nổi loạn chống lại Rôma, Đức Giêsu đơn giản chỉ nói, “Vương quốc của Tôi không ở thế giới này.” Với thông báo thứ hai, Người đáp lại, “Người nghèo khó sẽ luôn luôn ở đây. Những gì bà ấy đã làm là chuẩn bị con đường của Tôi với yêu thương và trìu mến sâu sắc.  Sự thực, bà đã cho thấy biết bao nhiêu yêu thương thuần khiết đến nổi bất cứ nơi đâu câu chuyện của Tôi được kể lại, tên bà và việc làm này sẽ được ghi nhớ[xxi].”

Tên và việc làm của Maria Mađalêna[xxii] được kể lại trong tất cả bốn sách Phúc âm, trong khi Giuđa trở nên vô danh với từ ngữ tên phản bội. Giuđa là người luôn luôn khuyến khích cái nhìn gần về các sự vật.

Đức Giêsu nhìn xa.

CÂU HỎI

Cái nhìn xa của kế hoạch lãnh đạo của quí vị là gì?

CÂU HỎI

Kế hoạch lãnh đạo của quí vị ảnh hưởng trên tương lai như thế nào?

Người biết chẳng một ai có thể làm hỏng các kế hoạch của Người

(He Knew That No One Could Ruin His Plans)

Xem xét làm sao Đức Giêsu đã phải cảm thấy khi một người trong ban tham mưu thân yêu của Người phản bội Người. Kinh nghiệm này quen thuộc với nhiều người trong chúng ta trong doanh nghiệp, trong tình bạn, và trong tình yêu. Nhưng thậm chí khi Giuđa phản bội Người[xxiii], Đức Giêsu không thất bại. Với tất cả các lực lượng nham hiểm, hung hãn của điều ác chồng chất chống lại Người, Đức Giêsu không thất bại. Người đã có thể thở một hơi và tiếp tục hành trình. Chẳng một ai có thể đè quí vị xuống trừ phi quí vị quyết định không lại đứng lên.

Kẻ phản bội, cấp trên với tin xấu, nguyên là đối tác giận dữ, và tiền vay không được … tất cả các điều đó là thành phần của thảm họa của cuộc sống. Nhưng người lãnh đạo không bỏ cuộc khi họ chịu đựng mất mát. Họ tiếp tục đến chiến thắng.

Đức Giêsu biết chẳng một ai có thể làm hỏng các kế hoạch của Người.

CÂU HỎI

Mất mát hoặc phản bội nào gần đây quí vị đã chịu đựng có thể đang gây cho quí vị muốn bỏ cuộc?

CÂU HỎI

Nếu quí vị bỏ cuộc, ai sẽ thực sự là lí do cho sự thất bại của quí vị?

Người thực hành khái niệm WOWSE

(He Practiced the WOWSE Concept)

Từ tắt WOWSE trở nên cho tôi một khẳng định thiết yếu khi tôi khởi sự công ty của tôi. Giống như quá nhiều người khác, đã cố gắng lấy được sự giúp đỡ từ các ngân hàng và liên tục bị từ khước. Mỗi lần tôi bị từ khước, tôi sẽ tự nhủ “WOWSE,” nghĩa là “Với hoặc không với một ai khác” (With or Without Someone Else), tôi sẽ lặp lại cho tôi khi tôi liếm các vết thương của tôi.

Khi thời gian trôi qua, ngày càng nhiều người quả thực đã bước tới giúp đỡ tôi. Nhưng các năm đầu tiên thực vất vả, ít nữa liên quan đến tài chánh. Điều này hóa ra trở thành một chúc phúc, bởi vì tôi đã học biết khá nhanh chóng làm sao tạo ra lưu thông tiền mặt. (Khẳng định của tôi lúc đó là “WOWSE.” Của mẹ tôi là “Xin Thiên Chúa vui lòng gửi tiền mặt đến cho nó”).

Một người lãnh đạo phải cam kết với dự kiến cho đến nổi người đó sẵn lòng thực hiện nó với hoặc không với một ai khác. David đã không quay lại nhìn xem liệu đội quân cho đang đi theo ông hay không khi ông đi ra gặp Goliath. Ông thậm chí không phải là một ông vua mà đơn thuần là một cậu con trai chăn chiên vào lúc ông đánh với người khổng lồ. Ông trở thành vua sau khi ông ra ngoài một mình.

Đức Giêsu cam kết với việc chữa lành, dạy dỗ, và rao giảng bất chấp toán của Người có đi theo hay không. Người sẽ hoàn tất công việc đặt trước Người có hoặc không có Phêrô và Maria Mađalêna. Một trong các đối tác của tôi, Dominic, gây ấn tượng cho tôi khi tôi thấy ông ấy giải quyết thư tín và gọi các cú điện thoại lạnh lùng cho  doanh nghiệp trong đó ông làm chủ phần đa số. Một người đàn ông rất giàu có mướn hơn 150 người, ở đây ông ấy tại nhà bưu điện đóng dấu bằng tay 1.500 loại thư tín. “Dominic,” tôi nói, “tại sao không lấy ra một người trong ban tham mưu làm việc đó?” “Mọi người khác đang họp,” ông nói hoàn toàn tự nhiên, “và thư tín này phải gửi đi hôm nay.”

Về sau, ông cho tôi biết ông được nuôi dạy tại một trang trại nơi mọi người xáp vào làm bất cứ thứ gì phải làm xong. “Khi một con bò cần vắt sữa, ba tôi không quan tâm đến lượt ai vắt nó—công việc chỉ phải làm xong.”

Doanh nghiệp sẽ chạy êm ả hơn nếu mọi người cảm thấy theo phương cách này. Thiếu thái độ “phải làm công việc cho xong” này là một trong các lí do tại sao dịch vụ khách hàng đích thực đang thiếu hụt và đòi hỏi trầm trọng. Người ta quá bận rộn kiểm lại các mô tả công việc của họ đến nổi họ không có thì giờ để làm công việc họ cần làm. Một trong các qui luật chính yếu của việc điều hành doanh nghiệp tốt là rằng giám đốc điều hành không nên  yêu cầu công nhân của họ làm bất cứ điều gì họ không sẵn lòng làm. Thì giờ bị phí phạm khi giám đốc chờ giúp đỡ đến.

Eleanor Roosevelt, một trong các nhà lãnh đạo vĩ đại nhất của thời đại chúng ta tự mình giúp đỡ tài chánh một số sinh viên. Tôi có lần đã đọc một bài báo nói rằng một người đàn ông trẻ tuổi nhớ việc nhận được các ngân phiếu 75 đôla hàng tháng, viết và kí bởi Eleanor Roosevelt từ tài khoản cá nhân của bà. Ông nói ông đã nhận được các ngân phiếu đó hàng năm, thậm chí sau khi bà thôi không còn là Đệ nhất phu nhân nữa.

Sẽ dễ dàng hơn nhiều cho bà để giới thiệu ông ấy với một số ủy ban học bổng khổng lồ, thậm chí có lẽ viết cho ông ấy một thư giới thiệu ngọt ngào. Tuy nhiên, bà đã tự mình cam kết với giáo dục và nâng đỡ sinh viên bà cảm thấy xứng đáng. Bà nâng đỡ hơn hai mươi lăm sinh viên từ ngân quĩ cá nhân của bà. Bà đã sẵn lòng giúp các sinh viên với hoặc không với một ai khác.

Đức Giêsu thực hành khái niệm WOWSE.

CÂU HỎI

Cam kết nào quí vị sẵn lòng làm cho xẩy ra với hoặc không với một ai khác?

CÂU HỎI

Ai và những gì, ngoại trừ chính quí vị, quí vị đang nâng đỡ với “tài khoản ngân hàng” cá nhân của quí vị?

Người bước mỗi lúc một bước

(He Took One Step at a Time)

Một tác giả và người từ tâm nổi danh, Louise Hay, được hỏi những gì đã dẫn bà đến công việc vĩ đại của bà. Bà nói, “Đơn giản thôi. Tôi chỉ làm công việc kế tiếp trước mặt tôi và giúp đỡ nơi nào tôi có thể làm.” Bà bây giờ làm chủ một công ty xuất bản, một cuốn sách bán chạy nhất và một loạt băng, và một ngôi nhà bên bờ biển. Đây đơn thuần là các lợi tức về việc bà bước mỗi lúc một bước, và giúp đỡ nơi đâu bà có thể.

Cơn cám dỗ làm mọi chuyện xong một lúc và cách toàn bích thường dẫn đến trì hoãn, không hoạt động, hoặc tê liệt lập tức. Thế nhưng tiêu biểu là, biết bao nhiêu nhu cầu phải hoàn tất đến nổi người lãnh đạo và người điều hành tốt thường xuyên khuyến khích toán của họ nghĩ về phía trước trong cách xử lí của họ và vững chắc trong hành động.

Một người bạn tôi tên là Bob Campion, chịu trách nhiệm về việc đổi mới và nâng cấp đôi khi nhiều đến mười lăm cơ sở sức khỏe thôn quê cùng lúc, được triệu đến một buổi họp tham mưu tại Florida. Ông bảo cấp trên của ông, Bill, “Nếu ông có thể cho tôi thêm một tuần, tôi sẽ xếp hàng thẳng thắn các con vịt của tôi[xxiv].” Bill trả lời, “Chúng ta không có thì giờ cho điều đó, Bob. Cứ đem cây roi đuổi vịt của anh đến, và chúng ta sẽ xếp hàng lũ vịt với nhau.”

Như mẹ tôi có lần khuyên tôi, “Cưng này, thậm chí nếu con sắp ngã, con luôn luôn có thể ngã về phía trước.” Nước sâu chính là nơi thực sự có cá. Người lãnh đạo thường xuyên quăng câu vào nước sâu.

Tài lãnh đạo không đến với các bản đồ đầy chi tiết, được kiểm nhận … chỉ một cảm quan chung chung về đường hướng.

Thậm chí Đức Giêsu, rõ ràng như khi sắp thực hiện lời mời gọi của Người, đã phải nhận chỉ thị mỗi ngày một lần. Có lần Người được bảo phải chờ, lần khác tiến bước đi.

Một trong các người cố vấn doanh nghiệp của tôi bảo tôi về một người bạn của ông giờ đây đang sống giấc mơ của ông ấy: làm chủ và điều hành một khách sạn nghỉ ngơi ở Hawaii. “Bà có biết làm sao ông ấy đến đó không?” ông hỏi. “Bằng cách lật bánh pancake[xxv].” Giấc mơ của người đàn ông này là làm chủ một khách sạn, nhưng ông chẳng có tiền bạc gì. Ông kí vào làm như là một người đầu bếp tại một nhà làm bánh pancake và nhanh chóng được đề bạt làm giám đốc điều hành. Rồi ông và người chủ họp nhau và mua một nhà làm pancake khác rồi một nhà nữa. Không lâu lắm trước khi đế quốc địa ốc nhà làm pancake nhỏ của họ được bán đi và hóa thành một khách sạn nghỉ ngơi ở Hawaii. “Ron,” tôi nói, cười, “ông ấy là khách sạn lật pancake, không phải lật pancake.” “Vâng,” ông nhăn nhở, “bà nói thực đúng. Ông đã khởi sự như một đầu bếp, và bước mỗi lúc một bước.”

Và như thế khi tôi đến với ông tràn đầy háo hức và giận dữ về bước kế tiếp của tôi có thể là gì và hỏi hàng ngàn câu hỏi về làm sao tôi sẽ bao giờ đạt đến đó, Ron sẽ mỉm cười nhìn tôi và nói, “Lật … lật … lật,” làm các chuyển động pancake nhỏ với đôi bàn tay của ông.

Đức Giêsu bước mỗi lúc một bước.

CÂU HỎI

Quí vị có cần nhìn thấy toàn bức tranh trước khi có thể chuyển động tới trước không?

CÂU HỎI

Quí vị có thể kể tên nhiều người lãnh đạo bước một bước mà không biết nơi đâu họ sẽ đến không?

Người nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của Người

(He Took His Staff in Hand)

Đức Giêsu nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của Người khi Người nói, “Các điều to lớn hơn những gì Tôi đã làm, các anh cũng sẽ làm.” Người nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của Người khi Người nói, “Các anh có quyền sử dụng tên Tôi để làm những gì phải được hoàn tất.”

Nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của một người nghĩa là phải có sự hiệp nhất về mục đích. Người lãnh đạo phải biết và sử dụng các tài nguyên để hoàn thành công việc. Tài nguyên của họ phải hòa hợp và ngang bằng với các mục đích thế nào để họ làm việc tay nắm tay để hoàn thành công việc. Người lãnh đạo phải chỉ đạo các tài nguyên với tập trung và ý hướng để thành công.

Khi còn bé, tôi say mê cuốn phim Mười giới răn (The Ten Commandments) của Cecil B. De Mille. Trong đó, Mose không bao giờ đi bất cứ nơi đâu mà không có cây gậy thực sự trong tay, bất luận ông đang đối mặt với Pharaoh tham chiến hoặc đang chăn dắt các người Israel hoảng sợ và than phiền. Ông biết rằng “cây gậy có uy quyền trong nó.” Nó biến thành một con rắn dưới chân Pharaoh. Nó biến thành cái đập tan đá và chia cách Biển đỏ trong hoang địa. Khi đối mặt với các tình huống khó khăn, Mose cầm gậy trong tay và sử dụng nó với uy quyền, niềm tin, và quyền lực.

Mose đã không sử dụng cây gậy của ông như là một cần câu để nâng đỡ một số mồi tòn teng. Tuy nhiên, điều này chính là cách các nhân viên văn phòng quá thường được sử dụng. Tâm lí cần câu trở nên hiển nhiên khi một tiếp viên không thể phát biểu nhiệm vụ của công ty là gì hoặc khi có tình trạng nhân viên bỏ đi nhiều. Một người bạn của tôi, là một luật sư, đã giúp hai mươi y sĩ cắt đứt với nhà thương của họ và lập nên công ty của chính họ. Khi tôi hỏi bà tại sao các bác sĩ rời bỏ, bà đáp lại, “Họ cảm thấy như thể họ chỉ được sử dụng như mồi câu nhóm lớn hơn. Họ không cảm thấy họ đang được đối xử với lòng tôn trọng.” Đó chính là làm sao ban điều hành thường quan niệm và đối xử với lực lượng bán hàng, ban tham mưu yểm trợ, hoặc thậm chí chính khách hàng của họ—như là mồi câu thương lượng lớn hơn.

Khách hàng của quí vị cũng là thành phần ban tham mưu của quí vị. Họ có thể là lực lượng bán hàng sống còn  nhất của quí vị.

Thực quan trọng trước hết thuyết phục người của quí vị về phát biểu nhiệm vụ của quí vị và rồi giáo dục họ thông suốt và khôn ngoan theo khía cạnh gây cảm hứng về những gì quí vị và họ đang làm. Khi thời buổi đến, quí vị có thể chỉ đạo họ tốt hơn với uy quyền.

Tôi có lần đã cố vấn một công ty với nhiều cạnh tranh và đấu tranh nội bộ đến nổi các thành viên của nó hiển nhiên quên bẵng đi nhiệm vụ của họ. Tôi nói, “Trong khi quí vị đang lập luận về làm sao để xẻ chiếc bánh, người cạnh tranh với quí vị đã bỏ đi mang theo cả nhà bếp.” Người lãnh đạo của họ đã dẫn ban tham mưu lạc tập chú (de-focus) và như thế tan rã.

Đức Giêsu có một nhiệm vụ khổng lồ, nhưng Người đã hoàn thành những gì Người đặt ra để làm. Người nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của Người. Người nói, “Bây giờ hãy đi, và dạy dỗ như anh em đã được dạy dỗ, và chứng minh những gì anh em đã học được.”

Đức Giêsu nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của Người.

CÂU HỎI

Khi nào quí vị nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của quí vị và sử dụng quyền lực của nó để hoàn thành một điều gì?

CÂU HỎI

Quyết định nào quí vị đang trì hoãn bởi vì quí vị theo tiềm thức đang chờ đợi cứu viện?

CÂU HỎI

Những gì không cho quí vị nắm tay dẫn dắt ban tham mưu của quí vị và đề cập đến tình huống theo một phương cách đầy sức mạnh, đầy tin tưởng, và quyết đoán?

Người chỉ dọn ra rượu ngon nhất

(He Served Only the Best Wine)

Tôi gần đây đến thăm thân nhân của một người bạn tôi có phòng sinh hoạt lót plastic. “Hai mươi năm và chiếc xôpha này vẫn còn tốt như mới.” Mẹ của Susan rạng rỡ. Tưởng tượng đến sức nóng bức của New York, tôi hỏi Susan, “Mùa hè chị làm gì?” “Chúng tôi ra khỏi phòng sinh hoạt,” bà đáp với một tiếng thở dài. Thế thì chiếc xôpha để cho ai?

Đức Giêsu không tự giữ mình thành dự trữ. Phép lạ đầu tiên mà Đức Giêsu thực hiện là biến nước thành rượu tại một đám cưới. Đức Giêsu tuôn đổ tình yêu thương tốt nhất của Người dồi dào ra cho tất cả những ai Người gặp gỡ.

Đây là một tài khéo hành động bởi vì chúng ta quá thông thường ban phát yêu thương nhỏ giọt cho người ta. Chắc hẵn chúng ta tất cả đã gặp gỡ vị giáo sư nói chẳng một ai đáng được điểm A[xxvi], hoặc cấp trên không bao giờ nói “Làm tốt quá.”

Tôi đã gặp một ai đó cho thấy lòng tự phát yêu thương khi tôi khởi sự công việc mới ở Atlanta. Khi tôi được giới thiệu với cô thư kí, cô từ bàn giấy nhìn lên và nói ngay liền, “Ô! Tôi hi vọng bà làm việc ở đây mãi mãi!” Cô không biết tôi, nhưng cô muốn làm cho tôi thành bạn cô. Cô đã quyết định yêu thương tôi trước khi tôi bước qua cửa. Tôi ao ước nhiều người hơn có thể trở nên trìu mến lập tức. Không may là, nhiều người trong chúng ta giống như các giám khảo Thế vận hội đo lường việc biểu diễn của người ta bằng một phần mười điểm trước khi chúng ta mở con tim ra với họ.

Tại sao chúng ta chờ đợi để dọn rượu ra? Đức Giêsu, giống như biết bao nhiêu bạn trẻ ngày nay, không bao giờ đạt đến tuổi bốn mươi. Có lẽ biết Người sẽ không thể ở đây lâu là những gì gây cho Người dọn rượu ngon đầu tiên. Người đưa rượu ngon dồi dào cho bất cứ ai muốn có rượu. Người tuôn đổ phần tốt nhất của Người cho tất cả những ai Người gặp gỡ.

Người chỉ dọn ra rượu ngon nhất.

CÂU HỎI

Những gì trong cuộc sống quí vị vẫn còn plastic bọc trên nó, được dành lại cho một số trường hợp đặc biệt?

CÂU HỎI

Quí vị rút tình yêu thương và trìu mến lại cho đến khi một ai đó đáng “hưởng được” thông thường đến chừng nào?

Người thay đổi đơn vị đo lường

(He Changed the Unit of Measurement)

Có lẽ điều quan trọng nhất một người lãnh đạo có thể làm là thay đổi đơn vị đo lường. Đức Giêsu thường xuyên nói, “Đã được viết ra … nhưng Tôi nói ….” Người đang thay đổi các đơn vị đo lường—về tính thánh thiện, về các đòi buộc cho việc đi vào sự hiện diện của Thiên Chúa … về làm sao chúng ta đo lường sự lớn lên và xứng đáng của chủng loại con người. Không phải về số lượng lời cầu nguyện của quí vị, chính là làm sao quí vị đối xử với các hoa huệ.

Tất cả chúng ta đều là nô lệ của các ý niệm của chúng ta, và các khái niệm chúng ta có về thành công là những gì thúc đẩy chúng ta. Một trong các đối kháng to lớn nhất trong ý thức tôi đã có từ sự kiện rằng mẹ tôi là một họa sĩ và cha tôi là một nhà buôn. Mẹ có thể vẽ một bức tranh, và Ba có thể thán phục nó ngắn gọn và nói, “Em nghĩ em có thể bán nó được bao nhiêu?” (Đây chắc hẵn là tại sao khi tôi đi vào việc quảng cáo, tôi bảo người ta tôi được nuôi dưỡng để làm điều đó). Tôi hoàn toàn nhận thức được tại sao mẹ tôi không lấy các cây cọ vẽ của bà ra cách nghiêm chỉnh cho đến khi ba đi khỏi thành phố. Đơn vị đo lường bao trùm của ba làm cho tinh thần sáng tạo của mẹ bị kiểm soát.

Thiên kiến thì bảo thủ, thế nhưng khi đàn ông bị đo lường theo tiền bạc của chúng và đàn bà bị đo lường theo cái nhìn của chúng, chúng ta có một quãng đường dài trong việc tạo ra một ý nghĩa về giá trị cho con cái chúng ta. Tôi thấy các buổi thi hoa hậu là các biến cố văn hóa kì diệu. Liệu quí vị có thể tưỏng tượng thông điệp chúng ta gửi con cái chúng ta cả hai giới tính khi chúng ta có một ủy ban giám khảo cho điểm đàn bà trong các tình trạng khác nhau về trang điểm và không mặc quần áo—cho điểm họ theo các phần mười điểm? “Đây là Hoa hậu New Jersey, Bud. Tôi cho cô ta 9,6.” Chẳng lạ gì chúng ta có các cô gái mười, mười một tuổi ngất xỉu trong lớp toán bởi vì các em ăn kiêng, cố mất đi năm kí. Đàn bà không phải bị đo đạc và cân lường như gia súc. Thế nhưng thậm chí ngày nay, khi các tạp chí nói về người mẫu, họ đưa ra chiều cao và sức nặng của các cô đó. Đàn ông nữa, phải không bị đo lường theo bao nhiêu tiền bạc họ có trong ngân hàng. Tôi buồn cười khi các tạp chí như Forbes chẳng hạn trích dẫn “tài sản đáng giá” (net worth) của một ai đó. Liệu điều đó có nghĩa rằng một người đáng giá X.X tỉ có giá hơn một đứa trẻ với hai mươi lăm xu trong túi không? Nghe kì quặc, phải không? Thế nhưng cứ nhìn làm sao người có tiền được đối xử so với người không có. Tất cả bởi vì các đơn vị văn hóa đo lường của chúng ta.

Chúng ta là nô lệ cho các các niềm tin của chúng ta … được bán theo các đơn vị đo lường riêng biệt.

Tôi là một thành viên của Viện Hàn lâm Doanh nghiệp thế giới (World Business Academy), chuyên để thay đổi các đơn vị đo lường trong các doanh nghiệp và các quốc gia. Gồm các giám đốc quản trị và người lãnh đạo, nhóm này thường xuyên hội họp tại các chi nhánh thành phố và tại các buổi tĩnh tâm hàng năm để đối thoại về làm sao thay đổi các mô hình trong đoanh nghiệp. Tại một hội nghị ở Dallas, Texas, một trong các diễn giả phát biểu rằng Liên hiệp quốc đang xem xét các phương cách để đo lường tiến triển của các quốc gia với các chỉ số không chỉ giới hạn với tổng sản lượng quốc gia hoặc sản phẩm kinh tế thuần túy mà sẽ đưa vào các yếu tố ví như tình trạng của đàn bà và trẻ em và tính nhậy cảm môi trường. Tiền đề của Viện hàn lâm Doanh nghiệp thế giới là rằng khi lợi tức là cách đo lường duy nhất của thành công trong doanh nghiệp, kết quả sẽ là việc khai thác các tài nguyên. Cách đo lường tiền bạc này đã có các tác động dữ dội trên tính duy trì được của hành tinh và trên sự phát triển tâm linh của các hiện thân con người.

Hãy quay lại chốc lát với Hollywood và các cách đo lường theo dõi lợi tức của nó. Tôi đã đọc thấy rằng phim hành động bán nhiều hơn, vừa ở đây vừa nước ngoài. Do đó, chúng ta có một số lượng lớn dư thừa các phim nổ tung và thương vong và sử dụng đấm đá để làm tê liệt và hủy hoại. Ngày nay tôi đọc thấy rằng sự phù phép của kĩ thuật máy vi tính đã được đưa vào “sử dụng cao.” Trẻ em bây giờ có thể mua một trò chơi video cho phép người chiến thắng hoặc “móc con tim” hoặc “kéo xương sống” của đối thủ bại trận của các em ra. Hiển nhiên nhiều triệu đôla và nhiều tư duy đã đi vào việc lập kế hoạch trò chơi trẻ em chắc-chắn-sinh-lợi-nhuận này.

Đây có phải là điều tốt nhất chúng ta có thể làm không? Với tất cả các quà tặng theo mệnh lệnh và sử dụng của chúng ta, với tất cả các thế kỉ và tiến bộ kĩ thuật, đây có phải là những gì chúng ta dâng cho Đấng tạo dựng của chúng ta và, qua con cái chúng ta, tương lai Sáng tạo của chúng ta không?

Sử dụng tiền bạc như là “đơn vị đo lường” duy nhất hình như là một phương cách không thể thất bại cho sự suy đồi. Đức Giêsu đã nói một điều gì cách riêng với tác động này: “Sử dụng tiền bạc như là đơn vị đo lường duy nhất là cội rễ của toàn bộ điều ác….”

Đã đến lúc cho chúng ta—cho tất cả chúng ta—thay đổi đơn vị đo lường, làm sao chúng ta đo lường thành công, làm sao chúng ta đo lường tiến bộ, và làm sao chúng ta đo lường chính chúng ta.

Đức Giêsu thay đổi đơn vị đo lường.

CÂU HỎI

Hiện thời đơn vị đo lường nào quí vị đang sử dụng để định đoạt sự đáng giá của quí vị? Có phải tiền bạc không? Có phải thành quả không? Có phải sức nặng của quí vị không? Số lượng xe cộ quí vị có? Nó là điều gì?

CÂU HỎI

Các đơn vị đo lường nào quí vị muốn thay đổi?

Người tự làm phiền vì người khác

(He Troubled Himself on Behalf of Others)

Trong một trong các sách của Cựu Ước, Thiên Chúa nói (qua Giêrêmia), “Đây là những gì Ta có chống lại các con—rằng các con đã không tự làm phiền vì Ta.”

Trong một luận văn gần đây trên Tin tức Hoa kì và báo cáo thế giới (U.S. News and World Report), John Leo phát biểu rằng ngày nay nhiều người đối xử với Thiên Chúa như một thú tiểu khiển (hobby). Chẳng có mối tương quan nào có thể sống sót khi một hoặc cả hai bên bắt đầu đối xử hững hờ với nhau và ngưng tự làm phiền vì phía khác.

Tôi tin Thiên Chúa khao khát có một tương quanh mãnh liệt thậm chí tình ái với từng người trong chúng ta. Nói cho cùng, Đức Giêsu đến đây tìm kiếm “Cô dâu” của Người. Và một trong các thành tố chính của tình ái là sự phiền toái người yêu đưa đến vì người được yêu. Mướn ban nhạc Mexico hát dưới bao lơn, viết lên trời “Ellen, em có thành hôn với anh không?”, gửi một tá hoa hồng sau mỗi ngày kỉ niệm hàng tuần, đều là tất cả các hành động chứng tỏ rằng một ai đó đi đến nhiều phiền hà để chứng minh tình yêu và trìu mến. Thế nhưng quá thông thường, chúng ta đối xử với Thiên Chúa như bà nội trợ cô đơn lẽ ra biết chồng bà yêu bà đơn giản bởi vì ông ăn thức ăn bà nấu.

Thiên Chúa được nói là đã yêu thương Vua David rất nhiều bởi vì David yêu thương Thiên Chúa đáp lại cách hoàn toàn, mãnh liệt, và say đắm. Các Thánh vịnh thực sự là gì ngoại trừ là các bài ca tình yêu với Thiên Chúa? David và Jonathan là bạn bè đã đi ra theo phương cách của họ để chứng tỏ tình yêu thương họ có cho nhau. Naomi và Ruth chứng minh tình yêu thương giữa các người đàn bà mạnh mẽ cho đến nỗi họ sẵn lòng bỏ nơi sinh sống vì người kia. Sự thực, chính là lời “thề ước” của họ thường được lặp lại trong các hôn lễ truyền thống ngày nay: “Nơi đâu em đi, anh sẽ đi. Dân tộc của em sẽ là dân tộc của anh. Nơi đâu em nằm, anh cũng nằm. Và nơi đâu em được chôn cất, anh cũng sẽ được chôn cất….”

Tôi tin nếu chúng ta nhìn kĩ vào tất cả các anh hùng và anh thư Kinh thánh, xu hướng chung đơn giản là rằng họ tự làm phiền vì Thiên Chúa.

Nếu quí vị nghĩ Thiên Chúa không quan tâm hoặc không cần sự phô bày tự phát và cá nhân của chúng ta về lòng trìu mến, thì quí vị đã chưa đọc Bài ca của Solomon hoặc câu chuyện về Maria Mađalêna khi bà đổ dầu quí giá trên bàn chân của Đức Giêsu[xxvii]. Người đã cảm động về sự phô bày đắt giá và chan hòa (expensive and expansive[xxviii])  lòng trìu mến đến nổi Người ra lệnh hành động của bà về tình yêu sẽ được kể lại bất cứ nơi đâu câu chuyện của Người được kể lại. Chính Đức Giêsu cần nghe người ta tuyên bố cảm xúc của họ đối với Người—rõ lớn. “Phêrô, anh có yêu thương Tôi không?” là một câu hỏi thật thà và thành thực từ một con tim đang chờ đợi.

Phương cách chúng ta có thể chứng tỏ tình yêu thương của chúng ta với Thiên Chúa không đòi buộc bất cứ công thức trau chuốt nào. Đức Giêsu đề cương nó hoàn toàn rõ ràng. “Nếu quí vị đã làm điều đó cho bất cứ ai trong các người này, thậm chí người hèn kém nhất trong các người này là người của Tôi, quí vị đã làm nó cho Tôi.” Quên đi các lễ lạc hoa hoè … kinh nguyện lớn tiếng tại nơi chợ búa … các ngân phiếu phô trương trên truyền hình. Đức Giêsu nói phương cách để chứng tỏ quí vị yêu thương Thiên Chúa là đối xử với mọi linh hồn quí vị gặp gỡ như thể người đó chính là người con của Thiên Chúa. Người nói thậm chí nếu chúng ta đem một li nước đến cho ai đó, chúng ta sẽ không mất phần thưởng của chúng ta.

Tôi có lần đã gặp một người đàn bà làm chủ một công ty tuyển mộ người quản trị thành công hiện tượng. Khi tôi hỏi bà bí mật của bà là gì, bà nói, “Đơn giản thôi. Bất cứ khi nào điện thoại reo, tôi tự nhủ, ‘Đó là Thiên Chúa bên kia đầu dây,’ và rồi tôi nghĩ đến tất cả các phương cách tôi có thể phục vụ người đó….”

Nếu chúng ta đã trở nên một dân tộc tầm thường, chính bởi vì chúng ta đã ngưng tự làm phiền vì Thiên Chúa.

Đức Giêsu tự làm phiền vì Thiên Chúa, và vì tha nhân.

CÂU HỎI

Quí vị tự làm phiền cách nào vì Thiên Chúa?

CÂU HỎI

Người nào đang tự làm phiền mình vì quí vị?

Người huấn luyện các người thay thế Người

(He Trained His Replacements)

Một người tự mình chứng kiến sự suy sụp của một giám đốc quản trị đã cai quản một tổ chức khổng lồ trong gần hai mươi năm, phần lớn qua khói mù và gương phản chiếu. Khi sự không năng lực của ông cuối cùng đổ sụp xuống trên ông và ông bị cách chức chỉ huy, quả thực đã có một đống rác để dọn sạch. Vấn đề là, không chỉ sự không khả năng của ông phải được sửa chữa. Ông đã tự nhân bội mình lên bằng cách thuê mướn những người quá kém để hội đủ tư cách, và từ đó ít là một hăm dọa cho ông trong mọi lãnh vực. Tổ chức này có một cốt lõi của không khả năng, giống như bệnh ung thư, đã xâm nhập vào từng phòng ban và gần như gây ra sự thất bại của toàn thể tổ chức. Ngược lại, Đức Giêsu như là một giám đốc điều hành háo hức và xu hướng thuê mướn những người Người cảm thấy có thể thay thế Người. “Các điều to lớn hơn Tôi đã làm, các anh sẽ làm,” Người hứa. Đức Giêsu đã không cất giữ hoặc canh gác quyền lực về chức vụ của Người. Người liên tục dạy dỗ và chia sẻ và chứng minh nó thế nào để thành viên của toán sẽ học biết rằng họ nữa cũng đã có quyền lực để làm những gì Người đã làm.

Nhằm để Người trở nên khoan dung với quyền lực của Người, Đức Giêsu hiển nhiên đã phải hết sức yên tâm. Người lặp đi lại lại khẳng định và nhận thức rõ ràng thế đứng của Người với “Chủ tịch của Ban Lãnh đạo.” Người không bao giờ nghi ngờ rằng, khi mọi sự đã hoàn tất, Người sẽ ngồi tại Bàn đầu. Công việc của Người là làm đầy bàn đó và bảo đảm người khác cũng đang ngồi với Người.

Florence Littauer là một người đàn bà kì diệu đã viết trên mười ba cuốn sách, một cuốn trong đó, Nhân cách cộng (Personality Plus), đã bán trên 300.000 bản. Tôi đã tham dự một trong các cuộc hội thảo của bà và đã ngạc nhiên khi bà lên sân khấu với chừng hai mươi sáu tác giả khác—từng người trong họ bà đã giúp viết các sách của chính họ. Bà đứng đó với tất cả các tác giả đó và nói, “Nếu quí vị nghĩ tôi hãnh diện nhất về các sách của tôi, quí vị lầm. Tôi hãnh diện nhất về các người tôi đã giúp chính họ trở nên các nhà văn.” Bà đã không định nghĩa thành công của bà bằng các sản phẩm của bà, nhưng bằng các người bà đã huấn luyện. Giả như bà là một tác giả không yên tâm, bà có thể đã cố gắng hạ thấp sự cạnh tranh. Nhưng sự thực, bà bận rộn huấn luyện các người thay thế bà.

Đức Giêsu huấn luyện các người thay thế Người.

CÂU HỎI

Lợi ích nào sẽ là việc thay thế chính quí vị trong công việc?

CÂU HỎI

Quí vị có yên tâm với vị trí của quí vị ở Bàn đầu không? Như Vua David viết trong Thánh vịnh 16, 5, “Lạy Chúa, Ngài, và chỉ Ngài mà thôi, nắm giữ số phận con an toàn.” Nếu quả như vậy, thì chẳng có nhu cầu cất giữ quyền lực. Tất cả chỗ đặt trước đã được làm nhân danh quí vị và sẽ được tôn trọng.

Người nói “Tại sao không phải Tôi?”

(He Said “Why Not Me?”)

Khi một điều gì xấu xẩy ra cho chúng ta, một trong các ý nghĩ đầu tiên chúng ta có thường là, “Lạy Chúa, tại sao con?” Như ông già Tevye rên rỉ trong vở kịch Cây đàn trên mái nhà (Fiddler on the Roof[xxix]), “Tôi biết chúng tôi là Dân tộc được chọn, thưa Thiên Chúa, nhưng liệu Ngài có thể chọn lựa một ai khác một phần thời gian không?”

Thế nhưng chất liệu chìa khóa của tài lãnh đạo và chín muồi là có thể nói “Tại sao không phải tôi?” Bạn tôi Catherine xoay chuyển đôi mắt khi bà nghe chứng tá trên truyền hình về làm sao Thiên Chúa tha cho một ai đó khỏi một vụ rớt máy bay kinh hoàng hoặc đụng xe chồng chất trên xa lộ. “Liều đó có nghĩa Thiên Chúa đã không yêu thương các người nằm trong vụ rớt máy bay không?” bà nghi ngờ hỏi. Chính ý niệm rằng Thiên Chúa chỉ chúc phúc cho người tốt và chỉ trừng phạt điều ác dẫn lập tức đến câu hỏi “Thế thì Đức Giêsu đã làm gì gây cho Người phải chết trẻ đến thế và đau đớn đến thế?” Thiên Chúa quá lớn nhiều hơn nhận thức của chúng ta về tốt và xấu, và có một kế hoạch vĩnh cửu mà chẳng ai trong chúng ta hoàn toàn nắm bắt. Sự thực, lòng sẵn sàng đi vào trong bất cứ điều gì Thiên Chúa muốn là một trong các dấu hiệu của lãnh đạo tâm linh

Đức Giêsu kể câu chuyện về một người chủ đất giàu có giao phó vườn nho của ông cho một nhóm người nào đó. Chủ đất gửi hết phái viên này đến phái viên khác đến đất nước xa xăm để xem khu đất của ông đang tiến triển thế nào, chỉ được họ quay về với báo cáo về việc bị bỏ quên, đối xử tệ, và thậm chí bị đánh đập và ném đá. Đến điểm đó tôi có thể nhìn thấy Đức Giêsu, như là con trưởng của chủ đất, bước tới và nói, “Thưa Cha, tại sao không gửi con đi?”

David cũng đã thốt lên các lời này khi tất cả người Israel khác đang run sợ trong lều họ khi người khổng lồ Goliath tuôn ra các lời chửi rủa và thách thức của ông ta. “Chẳng một ai khác sẵn lòng đi ra đến đó. Tại sao không phải tôi?”

Câu hỏi tại-sao-không-phải-tôi áp dụng ngang bằng cho phía chúc phúc của phương trình. Nếu quí vị nghiên cứu một số trong các lực sĩ hoặc nhà doanh nghiệp thành công nhất, quí vị không nghi ngờ gì sẽ tìm thấy rằng vào một điểm nào đó họ nhìn đến các người khác đang kinh nghiệm sự thành công và nói “Tại sao không phải tôi?”

Một năm về trước, mẹ tôi đến thăm một phòng trưng bày tranh ở Selona, Arizona. Sau khi Mẹ ồ rồi à về người đàn bà làm việc ở đó may mắn đến chừng nào sống tại một phần đẹp ám ảnh của đất nước, người đàn bà nói, “Tại sao bà không dọn đến đây?” Mẹ lập tức trả lời rằng bà không nghĩ có thể đủ tiền để sống ở đó. Người đàn bà cười lớn và nói, “Bà nghĩ tôi làm bằng tiền bạc sao? Chẳng cách nào. Nhưng một hôm tôi quyết định rằng đây chính là nơi tôi muốn sống, vì thế tôi đứng dậy và chuyển đến đây. Bà cũng có thể nữa.” Rồi bà đưa cho mẹ một bản liệt kê các văn phòng địa ốc để hỏi thăm. Trên đường về, Mẹ liên tục tự nói với mình “Người đàn bà đó sống tại Sedona. Tại sao không phải tôi?” Bà về nhà đến El Paso, cầu nguyện suốt con đường, đặt ngôi nhà ba mươi bốn năm của bà vào thị trường, bán nó cùng ngày cho một người đàn ông đã luôn luôn thán phục nó, và trong vòng sáu mươi ngày, đang nhấp trà trên bao lơn mới của mẹ ở Sedona.

Về sau, một trong các bài tập tinh thần của tôi là nhìn đến những người đang làm nhiều hơn những gì tôi thực sự muốn đang làm và nhận ra “Họ đang làm điều này. Tại sao không phải tôi?” Điều này không phải được làm với ganh tị, ghen tương, hoặc ác tâm. Phần lớn chính là về việc nhận ra rằng chẳng ai trong chúng ta sinh ra từ một hệ thống giai cấp, và rằng chúng ta nữa cũng có thể hân hoan trong các lợi nhuận và các bữa tiệc của cuộc sống.

Đức Giêsu thực sự là một thiệp mời đang bước đi đến một Bữa tiệc to lớn. Và đòi buộc duy nhất cho việc tham dự là rằng người này chấp nhận lời mời. Mose đang đi. David đang đi. Hoàng hậu Esther đang đi. Giêrêmia đang đi. Toàn bộ mọi người đang đi đến đó.

“Tại sao không phải tôi?”

CÂU HỎI

Quí vị có thường ganh tị về thành công của một ai đó khác không?

CÂU HỎI

Những gì quí vị có thể làm để đạt đến thành công đó.

Người buông nó ra

(He Let It Go)

Có lẽ hành động rốt cùng của Đức Giêsu về đức tin không nhiều trong việc đến trần thế bằng trong việc rời bỏ nó. Sau một cuộc đời chuẩn bị và chỉ ba năm thực thi và huấn luyện, Người đã phải nhìn đến sứ mệnh của Người và buông nó ra. “Đã xong rồi,” Người nói trong hơi thở hấp hối. Và rồi Người buông nó ra.

Khi quí vị đã hoàn thành mọi điều có thể được theo con người—với một dự kiến, với một doanh nghiệp, với một tương quan—lúc đó điều duy nhất còn lại phải làm là buông nó ra.

Trong một trong các phim về Indiana Jones, anh và cha anh đang theo đuổi Chén thánh. Sau nhiều cuộc phiêu lưu và nhức tim, Idiana cuối cùng đang ở tại vách núi sắp nắm lấy chính đồ vật anh và cha anh đã đang tìm kiếm. Và thế nhưng, vị thế của anh cheo leo trên bờ đá đến nổi cha anh nhận ra nếu Indiana lấy chiếc chén ra, anh sẽ mất thăng bằng và rơi xuống vực thẳm bên dưới. Khi Indiana sắp nâng phần thưởng lên, cha anh thì thào, “Buông nó ra.” Có một ngưng nghỉ lâu, và quí vị có thể nhìn thấy nổi lo âu trên khuôn mặt của Indiana. Có phải họ qua một chặng đường dài chẳng được gì không? Liệu anh không thể nắm lấy kho tàng họ đã tìm kiếm sao? Liệu cuối cùng anh không thể làm cho cha anh hãnh diện về anh sao? Một giây nữa trôi qua, và cha anh nắm cánh tay anh và nói cứng rắn hơn, “Indiana, buông nó ra.”

Indiana làm như anh được chỉ dẫn, và khán giả thở phào. Thực quá không-Indiana—quá không-người-Mĩ, quá không-Hollywood—đến nổi họ phải qua một chặng đường dài chẳng được gì cả. Và thế nhưng gần như ngay lập tức, khán giả bắt đầu nhận ra rằng chuyến đi không phải về việc lấy cái chén. Nó là về trải qua thời gian với nhau trong cuộc hành trình—về kết buộc và đối mặt với cái chết với nhau và thoát ra với một tương quan mạnh mẽ hơn. Đó chính là phần thưởng.

Tôi phân vân Thiên Chúa thường thì thầm với chúng ta “Buông nó ra” đến chừng nào. Y như trong phim, Cha chúng ta đã ở với chúng ta trong cuộc hành trình và có lẽ đang bảo chúng ta rằng, vào trường hợp riêng biệt này, nắm lấy phần thưởng có thể gây cho chúng ta mất thăng bằng của chúng ta và rơi vào vực thẳm. Chính vào lúc đó chúng ta có thể cảm thấy Người đang kéo chúng ta, thì thào “Buông nó ra. Đã xong rồi. Buông nó ra.”

Đức Giêsu buông nó ra.

CÂU HỎI

Dự kiến hoặc tương quan nào quí vị đã quyến luyến chặt cho đến nổi nó đang gây cho quí vị mất thăng bằng của quí vị?

CÂU HỎI

Nếu quả thực quí vị có thể nghe Thiên Chúa thì thầm “Buông nó ra,” quí vị có buông không?

CÂU HỎI

Nếu quí vị đã buông, những gì quí vị có thể có được trong cuộc hành trình là phần thưởng đích thực?

Người vượt lên trên TẤT CẢ

(He Rose Above It ALL)

Người lãnh đạo phải có thể vượt lên trên các tranh cãi, ghen tương, tấn công cá nhân tủn mủn, và coi khinh cái tôi, thực sự hoặc tưởng tượng, nhằm hoàn thành bất cứ điều gì đáng giá.

Một trong những người tôi đã có hân hạnh làm việc với là giám đốc điều hành tại một nhà thương chuyên nắn xương. Sau một buổi họp trong đó một số đường hướng mới cho nhà thương được trình bày, nhiều người trong các giám đốc điều hành cấp giữa nêu lên quan tâm về khả năng giận hờn có thể có với những ai đã quen làm công việc như trước. Người lãnh đạo này bình tĩnh lắng nghe các nỗi sợ hãi của họ (đến lần thứ mười bốn) và rồi quay qua người chịu trách nhiệm thi hành các thay đổi và đơn giản nói, “Tiến hành như đã định.” Chỉ đạo đơn giản cho thấy rằng, như là thuyền trưởng, ông đã đặt tầm nhìn vào mục đích và không sắp bị cuốn ra khỏi dòng chảy bởi các lập luận vụn vỡ của đoàn thủy thủ. Ông đang hành động theo cái nhìn xa rộng của ông.

Khi tôi nhìn đến những người chiếm giữ các ghế uy quyền trong Quốc hội và chính chức vụ tổng thống, tôi không quên nhiều cuộc tấn công, nói xấu, nguyển rủa , và chống đối mà họ chịu đựng nhằm đạt đến tình trạng uy quyền của họ. Ảnh hưởng không đến dễ dàng.

Đức Giêsu vượt lên trên tất cả bằng cách giữ một quan điểm thiên đường. Ở “trong thế giới, thế nhưng không thuộc về nó” nghĩa là vượt lên trên tất cả. Người nói, “Khi Tôi được nâng lên, Tôi sẽ kéo tất cả mọi người lên với Tôi.” Một lần nữa, Người đang bảo cho chúng ta biết về quyền lực nội tại trong việc nhận lấy một cái nhìn xa rộng. Lái xe về nhà một buổi chiều muộn, tôi đã nhìn thấy một quang cảnh hấp dẫn. Trạm Không quân thuộc Hải quân Miramar đang có cuộc trình diễn hàng năm của nó. Xe cộ đã ngừng lại dọc xa lộ để ngắm các đâm, xoắn, xoay, và nhào của các máy bay bạc. Ở đó, trên một cây bạc hà, một con diều hâu ngồi ngắm các máy bay đang biểu diễn. Nó hình như rất bình tĩnh và tập trung ở giữa cuộc biểu diễn như sấm động.

Sự thực, con diều hâu hình như đầy suy tư. Chính như thể nó đang suy nghĩ, “Tôi nữa, cũng có quyền lực để bay—với duyên dáng và chừng mực ngang bằng. Sau khi ồn ào qua đi, tôi sẽ nâng lên và bay đi—vẫn còn làm chủ mọi thứ tôi nhìn thấy.”

Đức Giêsu, bất chấp toàn bộ tiếng động sấm sét chung quanh Người, vẩn duy trì niềm tin vào đôi cánh và quan điểm của Người.

Người vượt lên trên tất cả.

CÂU HỎI

“Cuộc đua tài” nào quí vị liên quan đến mà quí vị có thể “nổi lên trên” bằng cách nhận lấy một cái nhìn xa rộng?

CÂU HỎI

Ai đại diện cho “người cạnh tranh” sấm động, hình như quyền lực hơn đối với quí vị?

Người đến để trở nên một lời chúc phúc

(He Came to Be a Blessing)

Sandra Marleen Harrison là một người bạn thân đã quen biết tôi hơn hai mươi năm. Đã biết tôi từ thời tôi còn là một sinh viên đại học đến các năm tháng như là một người đàn bà doanh nghiệp, bà đã lắng nghe bản liệt kê các mục đích của tôi đọc thuộc lòng đến buồn nôn (ad nauseam) qua điện thoại. Trong khi bản liệt kê của tôi thường thay đổi tùy thuộc vào điều kiện thị trường, bản của bà luôn luôn vẫn giữ như cũ. Bà nói mục đích duy nhất của bà trong cuộc sống đơn giản là “trở nên một lời chúc phúc.”

Điều này thường làm tôi nổi giận đùng đùng, phần lớn bởi vì nó giữ cho bà kết thúc cuộc trò chuyện quá ngắn ngủi. Làm sao quí vị triển khai một kế hoạch hành động và điểm chuẩn cho thể loại mục đích đó? Đích thực, có lúc bà đã không có nhiều vui vẻ để vạch sách lược với nó.

Và thế nhưng, khi lớn lên, tôi tìm thấy mục đích của bà ngày càng trở thành của riêng tôi. “Trở nên một lời chúc phúc.” Tôi nhớ lại một đêm trở nên không chắc chắn sau khi vừa bảo đảm một khế ước một năm cho một khách hàng—người trả tiền trước rộng rãi nhất tôi từng có được. Và cho dẫu tôi đã nghiên cứu và làm việc trong sáu tháng để được nó, giây phút mà ban quản trị nói “Bà được mướn,” tôi phải thú nhận tôi đã trải qua một giai đoạn sợ hãi. Nếu tôi không theo kịp mong muốn của họ thì làm sao—các mong muốn mà tôi đã tạo ra qua trình bày và hứa hẹn của tôi? Nếu tiền bạc và lòng tín nhiệm khó hưởng được của các người này sắp rơi vào cống rãnh bởi vì một số lầm lẫn hoặc sai sót tôi có thể làm mà không nhận ra? Đêm đó, tôi mở cuốn Kinh thánh Gideon ra, và đến một câu tôi chưa hề nhìn thấy trước kia.

Nó là từ Châm ngôn 3, 18, nói về sự Khôn ngoan, và đọc thấy, “Sự khôn ngoan là cây sự sống với tất cả những ai nắm lấy cành của nó. Hạnh phúc là tất cả những ai giữ nó lại được.” Và rồi tôi nhận ra rằng đó chính là những gì tôi muốn hơn bất cứ thứ gì khác: trở nên một lời chúc phúc cho họ, theo các phương cách có thể vượt quá các điều kiện của khế ước.

Nếu quí vị theo dõi kết quả của năng lượng của Đức Giêsu trên trần thế, mọi sự bừng nở, được chữa lành, và sống trong sự hiện diện của Người. (Các ngoại trừ duy nhất là cây vả, người Pharisees, và Giuđa, những gì nghe như là nhan đề một bài ca).

Trong Cựu và Tân Ước, có biết bao nhiêu đoạn đẹp đẽ về các lời chúc phúc trông giống những gì: về các dòng sông chảy qua nơi có lần đã chỉ là sa mạc, về các con sư tử nằm xuống với các con cừu, về các cánh đồng lúa mì rung rinh và reo lên trong gió mát, về mọi người có được chính bóng mát và cây ăn quả của mình….

Không phải là chuyện hấp dẫn khi một điều gì đó xấu xẩy ra, lời lẽ đầu tiên thoát khỏi miệng chúng ta thường là lời nguyền rủa sao? Và nhiều người trong chúng ta cầu đến tên của Thiên Chúa và của Đức Giêsu! Ai chuyển đổi sự liên kết? Và bao nhiêu lời chúc phúc chúng ta biết đến? Và chúng ta sử dụng chúng thông thường đến chừng nào?

Đức Giêsu đến để chúc phúc, không phải để nguyền rủa. Để chữa lành. Để đem sự sống, và đem nó dồi dào. Để làm cho các nơi chốn cong queo thành ngay thẳng. Để lau sạch nước mắt và sợ hãi của chúng ta.

Người đến để trở nên một lời chúc phúc.

CÂU HỎI

Làm sao quí vị có thể trở nên hơn là một lời chúc phúc cho người khác?

CÂU HỎI

Các lời chúc phúc trông giống những gì?

Người là một chuyên viên xoay chuyển

(He Was a Turnaround Specialist)

Trong gần hết mọi tình huống trong đó Đức Giêsu gặp phải, công việc của Người là để xoay các sự việc ngược lại. Sự thực, đây là đặc biệt của Người.

“Dân tộc đã quên Tôi là ai. Xoay điều này ngược lại.

“Có một bé gái đang hấp hối. Xoay điều này ngược lại.

“Người ta đang không tôn trọng đền thờ. Xoay điều này ngược lại.”

Nếu người ta đang ngồi trên tro bụi, công việc của Người là cho họ một tràng hoa vui mừng. Bản liệt kê tiếp tục mãi về các điều xoay chuyển Người được gửi đến để làm. Người đã không cũng chẳng nhận lấy sự xa xỉ của việc nhìn đến các tình huống khó khăn và nói, “Ừ, theo chính trị, sẽ là khôn ngoan cho Tôi chỉ đi theo với trào lưu ở đây….” Sự thực, Người đã nói ở một điểm, “Tôi không đến để đem lại hòa bình, tôi đến để đem đến một lưỡi gươm.”

Trong từng trường hợp, kĩ thuật xoay chuyển của Người khác nhau. Người chẳng đi theo một công thức định sẵn nào. Nếu Người đã có, thuốc danh tiếng chữa mù loà đặt-bùn-vào-mắt-ông-lấy-từ-dòng-sông sẽ được quảng cáo qua thư tín trực tiếp ngày nay. Người không đến để cho chúng ta các công thức. Người đến để cho chúng ta một tâm thức mới—một tâm thức có tinh thần xoay chuyển. Sự thực, từ ngữ hối cãi có nghĩa là xoay chuyển lại.

Chúng ta từng người được mời gọi để trở nên các chuyên viên xoay chuyển. Khi đối mặt với các tình huống khó khăn, chúng ta phải vui mừng, bởi vì đó chính là những gì chúng ta ở đây để làm. Bạn tôi Catherine và tôi đến dự một buổi trò chuyện động viên mà Tiến sĩ Norman Vincent Peale trình bày hàng năm trước đây. Ở đó ông nói, “Khi quí vị thấy một vấn đề đang tiến tới, hãy hét lên ‘Hêlô, Vấn đề! Anh ở đâu rồi? Tôi đã được huấn luyện về anh suốt đời tôi!’”

Xã hội tràn đầy các chuyên viên xoay chuyển. Một y tá tại nhà hấp hối an ủi một gia đình, dùng thì giờ trả lời các câu hỏi của họ về sự chết theo chi tiết, và dần dần nỗi lo âu họ đang cảm thấy biến mất đi…. Một cô giáo quan tâm đặc biệt đến một đứa trẻ mù lòa, và bị dán nhãn hiệu “trì trệ tâm thần” chỉ để làm cho Helen Keller[xxx] lớn lên thành một người đàn bà gây cảm hứng cho hàng triệu người…. Một đôi bạn trẻ nhận làm con nuôi một đứa trẻ từ một chương trình cha mẹ nuôi, và dần dần đứa bé trai sợ hãi có được một hình ảnh mới, xoay ngược lại, về những gì là tình yêu thương cha mẹ đích thực.

Y sĩ đảo ngược tiến triển của một cơn bệnh. Họa sĩ lấy tấm vải vẽ trống không và biến chúng thành các bức tranh làm quí vị ngạt thở. Nhà kinh doanh lấy một khu vực nhà kho bỏ hoang và tiệm sách cho người lớn và biến chúng thành một phố thịnh vượng, hối hả, đầy sức sống mới. Một người đàn bà viết một cuốn sách về chế độ nô lệ ở Miền Nam, và Căn chòi chú Tom (Uncle Tom Cabin) thúc đẩy một cuộc chiến thay đổi nước Mĩ mãi mãi.

Chúng ta từng người có quyền lực bên trong chúng ta để xoay sự việc ngược lại. Sự thực, nếu Đức Giêsu là huấn luyện viên và là Chúa của chúng ta, nó phải là điều đặc biệt của chúng ta.

Người xoay sự việc ngược lại.

CÂU HỎI

Tình huống nào tại nơi làm việc, cộng đoàn của quí vị, hoặc thế giới mà quí vị thích nhìn thấy xoay ngược lại?

CÂU HỎI

Lúc nào quí vị đã thành công xoay chuyển một điều gì ngược lại trong quá khứ? Quí vị đã làm điều đó cách nào?

Người biết Người không cô đơn

(He Knew He Was Not Alone)

Đức Giêsu đã có một cảm quan về tình đồng bạn với nguồn thần thiêng của hiện thân của Người, một nguồn không chỉ biết Người thân thiết mà còn quan tâm đến Người nữa.

Đức Giêsu nói về Thiên Chúa như là Cha không để làm thành vĩnh viễn hình ảnh của một chuổi quyền lực phụ hệ nhiều cho bằng để hàm ẩn một sự sinh ra từ, một sự hiện diện của việc nuôi dưỡng và chăm sóc mãnh liệt, một niềm hãnh diện sâu sắc về tạo dựng. Một liên kết bất di bất dịch. Tình yêu.

Cũng nhiều như tôi đánh giá cao quyền lực chúng ta từng người có bên trong chúng ta để tạo ra định mệnh của chúng ta, tôi không thể trốn thoát khái niệm rằng bên trên chúng ta bay lượn một sự hiện diện từ ái, biết mọi điều, và mãnh liệt tràn đầy nhân từ … một tính người của Điều thiện.

Tôi không thể thấy an tâm với ý nghĩa về một số Linh hồn siêu việt trung tính bao la xem tôi đơn thuần như là một tia sáng trên một đại dương đính kim cương.

Cũng nhiều như tôi ao ước độc lập và có niềm hãnh diện trong việc duỗi các cánh của tôi ra, tôi muốn biết rằng Một ai đó đang canh giữ và quan tâm về mọi chuyển động tôi làm. Tôi muốn một Thiên Chúa biết được tên lót của tôi.

Có lần tôi đã viết một bài thơ nhan đề “Lưới” (Net) đọc thấy:

Có một chiếc lưới bên dưới tất cả chúng ta.

Đôi khi chúng ta nhảy múa

và đôi khi

chúng ta rơi xuống.

có một chiếc lưới

bên dưới tất cả chúng ta[xxxi].

Đức Giêsu đã có cảm quan này về cuộc sống. Sự thực, nếu quí vị nhìn đến những gì thúc đẩy Người—cách riêng vào các ngày tăm tối hơn của Người—chính ao ước của Người để làm vui lòng Cha Người … một niềm ao ước quay trở về với chính sự ôm ấp mãnh liệt và cá nhân này.

Mẹ tôi chia sẻ với tôi đêm qua làm sao, trong tình trạng trầm cảm, bà cầu nguyện tuyệt vọng xin một chân lí sâu thẳm từ Chúa.

“Con có biết mẹ nghe Người nói gì với mẹ không?” bà hỏi.

“‘Nhảy đi,’ Người nói. ‘Nhảy đi.’” Thiên Chúa thích nhảy.

Thiên Chúa mời chúng ta gia nhập vào chuyển động, lắc lư, cảm xúc về việc đang hài hòa với một điều gì rộng lớn hơn chính chúng ta. Chính là họa hiếm một nhóm có thể đứng tay trong tay thành một vòng tròn và không bắt đầu lắc lư.

Trong cuốn sách Sự sống của một tế bào (The Lives of a Cell), tác giả Lewis Thomas ức đoán rằng có lẽ trong tương lai gần, chúng ta có thể cố gắng tiếp xúc với các hiện thân hành tinh. Tình huống khó xử trở nên chúng ta nói với họ những gì? Những gì sẽ hình thành tiếng Hêlô khổng lồ của chúng ta?

Thomas quyết định rằng chúng ta nên truyền đi Bach, “thậm chí cho dẫu nó sẽ đang khoác lác.”

Thomas cũng thông báo cho chúng ta rằng tất cả những gì thuộc quả đất đều đang tiếp tục ngân nga … rằng thậm chí trùn đất đưa ra các âm thanh như đánh trống, và mối nổi lên nốt nhạc đứt đoạn mà chẳng ai có thể tìm ra lí do thậm chí sau hàng năm quan sát.

Đức Giêsu cũng nghe tiếng ngân nga nữa. Người nói đá và cây có thể hát—rằng chúng sẽ làm thế và đã đang làm.

Tất cả mọi chuyện này vì một lí do đơn giản: Chúng ta không cô đơn.

Mẹ tôi viết bài thơ này không lâu sau khi chuyển đến Sedona, Arizona.

SAO NỬA ĐÊM

Của Irene A. Jones

Con đã phân vân vào các ngày này

tại sao Ngài đem con đến đây, thưa Chúa …

cách xa các người con yêu mến

đến nơi xa lạ thần tiên này …

cô đơn giờ đây … cô đơn.

Vẫn còn phân vân con bước ra

vào đêm đông lạnh lẽo,

Nhìn lên bầu trời nửa đêm

và ở đó .. vinh quang của Chúa

chiếu sáng quanh con!

Con biết câu trả lời … vì con thấy

Các ngôi sao … hàng triệu …

của thiên đường

nhiều đến nổi con chỉ

có thể đứng sững sờ …

ngây ngất bởi các vì sao … các hành tinh …

các thiên hà … và rồi … một ngôi sao xẹt!

Vẻ đẹp đẽ nhìn thấy …

vì điều này con trở nên

không lu mờ vì ánh đèn thành phố trần trụi;

và trong yên lặng tối tăm Anh Chó rừng (Brother Coyote[xxxii]) râu ria ca hát

bài ca cô đơn của anh

lên bầu trời đầy sao

Nước mắt tuôn rằng con sẽ được

chúc phúc

rằng Ngài sẽ chiếu sáng con đường của con, thưa Chúa …

Thiên thần của Ngài hướng dẫn bước chân con.

Cô đơn? Không? Ngài ở với con, con biết.

Tim con vang một bài đơn ca … “Đêm yên lặng,

đêm thánh thiện, tất cả đều bình thản, tất cả đều rất

huy hoàng

chung quanh con cái Ngài chìm ngập

trong ánh sáng của vì sao

Ôi đêm thánh thiện. Ôi đêm thánh thiện, thánh thiện[xxxiii].”

Đức Giêsu biết Người không cô đơn.

CÂU HỎI

Quí vị có cảm thấy Quyền lực cao hơn đang quan tâm đến quí vị theo một phương cách cá nhân không?

CÂU HỎI

Nếu quí vị giả thử phải đặt cho Thiên Chúa một biệt hiệu cá nhân, nó có thể sẽ là gì? Tư tưởng này có làm quí vị khó chịu không? Nếu có, tại sao?

[i] Mt. 9, 24-25.

[ii] Mc. 9, 35-37.

[iii] 1 Sm. 17.

[iv] Ga. 1, 45-46.

[v] 1 Sm. 17, 33-37.

[vi] Xh. 3, 2-10.

[vii] Et. 2-8.

[viii] Is. 54, 2.

[ix] Đnl. 11, 24.

[x] Tv. 108, 9.

[xi] Gr. 23, 5.

[xii] Mt. 22, 37.

[xiii] Ga. 1, 14.

[xiv] Ga. 18, 9.

[xv] Nguyên văn ‘He who takes a look, gets the hook’ và ‘He who takes a peek, gets the beak.’ Không thể dịch hết ý, vì khéo léo của câu văn trong việc gieo vần (look, hook—peek, beak). Ý nghĩa tương tự như tò mò gặp hiểm họa (nd)

[xvi] An end run: Chuyên ngữ football có nghĩa là vượt qua người cản trở (nd)

[xvii] Quarterback: Chuyên ngữ  football, là người đàng sau người ở giữa để chỉ đạo trận đấu; người chỉ đạo (nd)

[xviii] 2 Sm. 14, 28-33.

[xix] Foot: Chừng 3dm (nd)

[xx] Xem cước chú 22 bên dưới (nd).

[xxi] Mt. 26, 6-13.

[xxii] Người đàn bà trong câu chuyện này không chắc chắn là Maria Mađalêna theo các biện giải Kinh thánh. Xem, nói ví dụ, Kinh thánh trọn bộ của Trần Phúc Nhân và nhiều người, 1999, chú thích 26, 12 trang 1666, “Ga 12, 3 nói người phụ nữ này là Ma-ri-a, chị em của Mac-ta và Ladarô ở Bê-ta-ni-a”[nd].

[xxiii] Mt. 26, 47-49.

[xxiv] Nguyên tác I will have all my ducks in a row, nghĩa là thu xếp công việc đâu vào đó (nd)

[xxv] Pancake: Một loại bánh bằng bột, trông giống bánh xèo chay (không nhân) của chúng ta nhưng dày hơn, ăn với mật ong, mật đường, hoặc mật lấy từ nhựa cây maple (nd).

[xxvi] Điểm A: Cách cho điểm của hệ thống giáo dục Mĩ. Điểm tốt nhất là A, tiếp A-; sau đó B+, B, B- và tiếp tục. Trước đây điểm đạt tiêu chuẩn gồm các điểm A, B, C; nhưng hiện tại chỉ còn các điểm A và B., từ C trở xuống là không đủ điểm (failed) (nd).

[xxvii] Xem lại cc. 20 trên (nd)

[xxviii] Nguyên văn expensive và expansive, hai từ đồng âm nhưng khác nghĩa, kiểu chơi chữ khó dịch trọn ý (nd)

[xxix] Fiddler on the Roof: Một vở nhạc kịch khai diễn năm 1964 tại Broadway, diễn quá 3.000 buổi, xoay quanh ông già Tevye và 5 cô con gái người Nga gốc Do thái. Ông già muốn bảo vệ gia đình và các con ông thoát khỏi ảnh hưởng tôn giáo của xã hội Nga thời đó (nd)

[xxx] Helen Adams Keller (1880-1968), người đàn bà Mĩ mù điếc đầu tiên nhận được bằng Cử nhân. Bà trở nên một tác giả, người hoạt động chính trị, diễn giả nhờ vào sự tận tụy của cô giáo Anne Sullivan (nd)

[xxxi] Nguyên văn There is a net under us all./Sometimes we dance/and sometimes/we fall./And/there is a net/under us all (nd).

[xxxii] Brother Coyote (and Brother Cricket): Anh Chó rừng và Anh Dế mèn, tên chuyện dân gian Mĩ trong tập “I’ll Tell You a Tale” (nd)

[xxxiii] Bài thơ dài không thể ghi lại nguyên văn. Các câu cuối cùng phỏng theo bài “Silent Night” thường được hát bằng tiếng Việt là “Đêm thánh vô cùng” (nd).

Tác giả   Trần Hữu Thuần

PHỤ LỤC

Khẳng định cho người lãnh đạo

(Affirmations for Leaders)

Tôi hãnh diện nói tôi ĐANG biết đến rõ ràng các ưu điểm của tôi và tài năng được Thiên Chúa ban cho. Tôi thường lặp lại các ưu điểm của tôi, biết rằng lời lẽ của tôi là tủ áo quần của tôi.

Tôi đã học biết trong chính nơi hoang địa của tôi các ưu điểm của tôi là gì. Tôi sử dụng “thời gian sa mạc” để đến gần ơn gọi và các mục đích đích thực của tôi hơn.

Tôi rõ ràng về nhiệm vụ của tôi. Những gì tôi tin tưởng, tôi trở thành. Những gì tôi tin tưởng, tôi có thể thực hiện.

Những gì tôi nói và hỏi xin được thành tựu cho tôi theo các phương cách kì diệu và với tốc độ kì diệu.

Tôi giữ liên lạc thường xuyên với Quyền lực cao hơn của tôi, biết rằng tôi cần đến nhận thức thêm vào để nhìn thấy con đường đi lên phía trước.

Tôi làm các điều khó khăn. Tôi hoàn thành các nhiệm vụ khó khăn và thách thức với sức mạnh và cương quyết, biết rằng các bước nhảy này được đặt vào trong đấu trường cho việc huấn luyện và tăng cường sức mạnh của tôi.

Tôi không cần đến hoặc tìm kiếm sự đồng ý của người khác. Tôi nội tại được nối kết với Quyền lực cao hơn của tôi và lắng nghe tiếng nói tĩnh lặng, nhỏ nhoi duy nhất biết đến con đường tốt nhất của tôi.

Tôi cam kết lòng đam mê của tôi với nguyên ủy, biết rằng lòng đam mê là quyền lực tạo ra sự sống mới, niềm vui mới, và thành tựu mới cho chính tôi và người khác.

Tôi nhìn thấy sự việc cách khác biệt và luôn sẵn lòng nhìn đến các tình huống theo các phương cách mới mẻ và sôi nổi.

Tôi nhìn thấy người khác, dùng thì giờ để được đặt vào trung tâm và để chấp nhận họ trong từng giai đoạn thánh thiện.

Tôi nhận biết rằng chỉ Thiên Chúa mà thôi biết được toàn bộ kế hoạch và rằng tôi là thành phần của nó. Những gì Quyền lực cao hơn yêu cầu tôi làm, tôi sẵn lòng làm.

Tôi thúc giục chính tôi và người khác tiến bước, không sẵn lòng an cư về những gì kém hơn điều cao cả nhất mà tôi được mời gọi đến.

Ban đêm tôi ngủ ngon, biết rằng từng người trong chúng ta được mời gọi đến và có khả năng thực hiện chính các chọn lựa của chúng ta.

Chính là ôkê cho tôi buộc người khác chịu trách nhiệm về chính các hành động của họ và các hậu quả của các hành động đó, bất luận chúng có thể là gì.

Tôi giao quyền cho người khác qua gương mẫu của tôi. Tôi đồng ý rằng năng lượng nam tính và nữ tính có quyền và trách nhiệm ngang nhau.

Tôi bỏ việc rên rỉ và bắt đầu bước đi, đem theo quyền lực của Thiên Chúa trong mọi tình huống.

Tôi dùng nhiều thì giờ với ban tham mưu của tôi, biết rằng sự sống, tình yêu thương, và tiếng cười được học biết qua thấm nhuần dần dần.

Tôi luôn luôn chuyển đến người khác các tư tưởng hoặc cảm xúc cao nhất của tôi về bất cứ tình huống nào.

Tôi thừa nhận công sức người khác nơi công cộng và trong riêng tư. Tôi xem khen ngợi như là ưu tiên số một trên ngân phiếu trả lương của mọi người.

Tôi giải thoát và tha thứ người khác, biết rằng những gì được buông lỏng trên quả đất sẽ được buông lỏng trên trời. Tôi nhắm đến bay vút lên. Tôi giải thoát người khác thế nào để chính tôi có thể bay lên.

·      Tôi chẳng phán đoán một ai, biết rằng phán đoán người khác gây nên rò rỉ năng lượng chính trong đời tôi. Phán đoán người khác không nằm trong mô tả công việc của tôi. Khi tôi phán đoán người khác, tôi tự động ra ngoài biên giới và ra ngoài hài hòa … cách riêng với chính tôi. Tôi để Quyền lực cao hơn giải quyết cuộc sống của người khác.

·      Tôi cầu nguyện cho người khác, mang họ theo như dấu khắc đêm ngày trên tim tôi. Tôi tìm kiếm thịnh vượng và điều tốt lành của họ. Tôi thắp lên các ngọn nến cho họ hàng ngày trong sự tĩnh lặng của tâm trí tôi.

·      Tôi xem việc làm của tôi đối với người ta như là niềm vui to lớn nhất, quà tặng, và thành tựu to lớn nhất của tôi.

·      Tôi xem người khác như là quà tặng của Thiên Chúa cho tôi.

·      Tôi cởi mở với người khác và các ý niệm của họ. Tôi biết rằng người khác có thể là thành phần của câu đố đang còn thiếu với tôi. Tôi thừa nhận các đóng góp của họ công khai và tự do. Tôi ghi công cho họ những gì thuộc về họ.

·      Tôi là một người lãnh đạo trong sáng. Tôi biết ưu điểm của tôi nằm trong sự cởi mở và thành thực của tôi với người khác.

·      Tôi tin tưởng vào người khác. Tôi luôn luôn tìm kiếm và tin tưởng vào lòng tốt của họ. Tôi bảo vệ họ, vì khi con chim sẻ rơi xuống, tôi cũng rơi xuống. Chúng ta tất cả thuộc về một liên hệ.

·      Tôi cho người khác uy quyền, biết rằng làm thế tôi đang cân bằng quà tặng và ảnh hưởng của tôi và rằng tôi đang giao quyền cho họ để bành trướng nhiều điều tốt đẹp hơn.

·      Tôi phục vụ người khác, biết rằng việc phục vụ là một vòng tròn: Khi tôi phục vụ người khác, tôi nữa cũng sẽ được phục vụ.

·      Tôi đối xử với mọi người như là người ngang hàng. Chúng ta tất cả đều là vua và hoàng hậu của các đế quốc. Tôi tôn trọng tính vương giả trong người khác, biết rằng bất luận bề ngoài có thể là gì, chúng ta từng người đều là vương giả.

·      Tôi thường xuyên trong trạng thái mừng lễ. Tôi xem cuộc sống như là một cơ hội để ăn mừng. Tôi giữ niềm vui sẵn sàng cho bất cứ cơ hội nào. Tôi chia sẻ chén rượu của tôi với người khác.

·      Tôi xem mọi sự như đang sống động.

·      Tôi có một kế hoạch. Tôi dùng thời gian giá trị hàng ngày phát triển và thực hiện kế hoạch của tôi. Tôi không để người khác làm tôi chia trí hoặc cho phép sự bận rộn làm xao lãng tôi.

·      Tôi vươn ra và động chạm đến các vật dễ vỡ. Tôi nhận biết vật dễ vỡ trong người khác. Tôi tìm thấy phương cách để nuôi dưỡng và dành thì giờ cho các điều dễ vỡ trong cuộc sống. Tôi tìm kiếm các khóm hoa dọc xa lộ. Tôi đôi khi đi bằng con đường chậm.

·      Tôi yêu cầu chấm dứt tranh luận. Tôi háo hức và sẵn lòng đưa ra quyết định và chọn lấy hành động. Tôi tin tưởng và biết rằng sự thực sẽ giải thoát tôi—và người khác.

·      Tôi biết rằng sợ hãi có thể luôn luôn ở với tôi. Tôi cảm xúc được nỗi sợ hãi và dù gì cũng thực hiện. Tôi gieo hạt giống của tôi thậm chí khi trời đầy mây.

·      Tôi duyệt lại và cập nhật tài nguyên của tôi hàng ngày. Tôi biết rằng tôi có quyền chỉ huy trên tất cả những gì tôi nhìn thấy. Tôi biết rằng nếu tôi cần đến điều gì, tôi có thể hỏi xin và nó sẽ được trao cho tôi. Tôi để vật chất và năng lượng của đức tin không lay chuyển thực hiện công việc kì diệu cho tôi.

·      Tôi đem càng nhiều người lên đỉnh với tôi càng tốt.

·      Tôi tìm kiếm phương cách để tiến bộ và gia tăng cuộc sống của mọi người tôi quen biết.

·      Tôi định nghĩa rõ ràng phần thưởng liên quan đến bất kì nhiệm vụ nào … cho chính tôi và cho người khác. Tôi để ý đến các phần thưởng vào lúc khó khăn và thách thức.

·      Tôi phân nhánh. Tôi làm cho các cọc lều của tôi vững chắc và tự do trải dài các rèm treo. Tôi mở rộng không gian lều của tôi. Tôi biết rằng tôi có một lãnh thổ đẹp đẽ trước mặt tôi.

·      Tôi bây giờ táo bạo gấp mười lần ngày hôm qua. Tôi làm các việc táo bạo và đưa ra hành động. Đó chính là định mệnh của tôi.

·      Tôi điều hành cuộc sống của tôi từ bên trong ra. Tôi giữ cho cỏ gần tôi nhất xanh tươi. Tôi dùng thì giờ thông tin và giáo dục và nuôi dưỡng những ai gần gủi tôi nhất.

·      Tôi truyền thông rõ ràng và đơn giản. Tiếng  của tôi có nghĩa là , và tiếng khôngcủa tôi có nghĩa là không. Tôi sử dụng hai tiếng khi hai tiếng đã đủ. Sự trong sáng của tôi chính là quyền lực của tôi.

·      Tôi sẵn lòng từ bỏ hàng ngũ nếu đạo quân của tôi không tiến bước. Ơn gọi của tôi là trở nên một người lãnh đạo, không phải một người đi theo.

·      Tôi làm ra tin tức, không chỉ báo cáo nó. Hàng ngày tôi đi ra và tạo ra tin tức tích cực … cho chính tôi và cho người khác.

·      Tôi cô đọng sự việc lại. Tôi tìm kiếm ý nghĩa đích thực. Tôi không phí thì giờ và năng lượng mang đi quanh các nỗi nghi ngờ hoặc điều không chắc chắn không cần thiết.

·      Tôi nhận biết rằng Thiên Chúa thích chơi trò ngạc nhiên. Tôi tự cống hiến như là một tài nguyên và tin chắc rằng sức mạnh sẽ đến.

·      Tôi hân hoan trong người khác. Tôi chơi đùa với họ và cười vui với họ và vui hưởng từng giai đoạn. Đây chính là các hạt ngọc trai của cuộc sống. Chúng đến mỗi lần một điều.

·      Lời lẽ của tôi thốt ra và hoàn thành những gì tôi gửi nó đến để thực hiện.

·      Tôi có cảm giác về định mệnh. Tôi được định mệnh để thành công.

·      Tôi không coi thường các chuyện bé nhỏ, biết rằng các hạt giống bé nhỏ chứa đựng khả năng cho vẻ đẹp và sự vĩ đại.

·      Tôi tự quấy rầy nhân danh Thiên Chúa. Tôi không lười biếng về việc bày tỏ, qua hành động của tôi, tình yêu mến của tôi với Thiên Chúa và người khác.

·      Tôi thay đổi đơn vị đo lường. Tôi không chấp nhận tiêu chuẩn cũ chỉ phục vụ để giới hạn và đè nén sự vĩ đại của tôi và của người khác.

·      Tôi nói “Tại sao không phải tôi?” Tôi sẵn lòng chấp nhận các thách thức và lời chúc phúc to lớn hơn của Thiên Chúa khi chúng đến.

·      Tôi buông nó ra. Tôi không bám víu không cần thiết vào người ta hoặc dự kiến đang gây cho tôi mất thăng bằng của tôi.

·      Tôi nổi lên trên tất cả các điều đó. Tôi nhìn đến sự việc theo phương cách Thiên Chúa nhìn đến sự việc—từ một cái nhìn khoáng đãng.

·      Tôi đến để trở nên một lời chúc phúc. Mục đích của tôi là chúc phúc người khác theo nhiều phương cách.

·      Tôi là một chuyên viên quay ngược vấn đề. Chẳng có nhiệm vụ nào là quá khó khăn cho tôi khi tôi đang làm việc dưới quyền lực Omega.

·      Tôi biết chẳng người nào thắng cho đến khi tất cả chúng ta đều thắng. Tôi háo hức trợ giúp người khác hướng đến điều tốt đẹp vĩ đại nhất

Tác giả Trần Hữu Thuần

LỜI BẠT

(Epilogue)

Trở nên một ai đó có thể quằn quại về làm sao để kết thúc một bức thư doanh nghiệp đơn giản, câu hỏi làm sao chấm dứt giấc mơ hai mươi năm này về Đức Giêsu, Giám đốc điều hành đã lởn vởn trên tôi một thời gian. Đêm nay, khi tôi đặt bản thảo cuối cùng trên chiếc bàn trong phòng sinh hoạt của tôi, tôi nhận ra nó được vây quanh bởi ba trong các đồ vật nghệ thuật ưa thích của tôi—một thiên thần, một người thổi sáo, và một đinh thúc ngựa. Câu trả lời đột nhiên trở nên hiển nhiên. Tôi cầu nguyện ước gì

Đức Giêsu, Giám đốc điều hành

·         sẽ giống như một thiên thần, nhắc nhở chúng ta về thiên đường

·         sẽ giống như một người thổi sáo, mời gọi chúng ta nhảy múa

·         và sẽ giống như một chiếc đinh thúc ngựa, mời gọi từng người chúng ta tiến tới một nỗ lực được đổi mới và cao cả hơn hướng đến vị Thiên Chúa yêu thương tất cả chúng ta.

Ghi chú của tác giả

(Author’s Notes)

Bạn đọc thân mến,

Tôi không sử dụng bản văn chính xác, nghĩa đen, nguyên gốc Hi lạp, Hebrew, hoặc Aramaic trong Kinh thánh mà tôi dẫn chiếu. Tôi tìm cách chỉ trình bày tinh túy của thông điệp. Quả thực, tôi đã miễn cưỡng kê khai chương và câu của từng Kinh thánh nói chung, nhìn thấy biết bao người đẩy việc trích dẫn Kinh thánh thành một số thể loại Thánh Chiến. Tuy nhiên, mẹ tôi nhấn mạnh rằng các dẫn chiếu này phải được kê khai ra (và chính mẹ tự mình tìm kiếm chúng), để người ta “sẽ không nghĩ tôi bịa đặt chúng ra” và còn thế nào để người khác có thể nghiên cứu và diễn dịch chúng cho chính họ.

Tôi đã nghiên cứu biết bao nhiêu phiên bản Kinh thánh qua hai mươi năm qua đến nổi tôi không thể nhớ cách dùng từ chính xác từ ngữ của từng bản dịch và của mọi bản dịch. Phiên bản ưa thích của tôi là Kinh thánh Giêrusalem (Jerusalem Bible), vì thế chín trong mười lần, đó chắc hẵn chính là phiên bản tôi đang trích dẫn.

Việc tôi nói đến Đức Giêsu như là “người” viết thường (“he” in the lower case[1]) chẳng cách nào nhằm trở nên hoặc chuyển tải một sự giảm thiểu tính là Chúa hoặc Thần tính của Người. Nó đơn thuần chỉ là việc thừa nhận một phong cách viết đương thời hơn.

Với tôi, nói đến Thiên Chúa như là “Bà ấy” (“She”) không may sẽ đưa tác phẩm này vượt quá ranh giới được chấp nhận và nhận thức với nhiều người. Chúng ta phải tìm kiếm một chuyên ngữ bao quát hoàn toàn.

Bối cảnh tôn giáo của tôi là một kết hợp của Giáo thuyết Presbyteria, Methodist, và Kitô giáo hiệp nhất. Ông của tôi là một người giáo dân giữ trách vụ. Bà tôi là thành phần của ca đoàn phúc âm (gospel singing group[2]) được biết đến như là Edwards Sisters đã hát tại các buổi hội họp bài trừ rượu xuyên suốt vùng Trung Tây. Mẹ tôi có lần đã tìm thấy bức hình của mẹ được trình bày nổi bật trên trang nhất của nhật báo quê nhà của chúng tôi với đôi mắt mẹ nhắm lại và đôi bàn tay nâng cao—vào thời sau khi cha tôi thở dài, “Ôkê, Irene, đi đến các buổi hội họp cầu nguyện đó đi nếu em muốn. Chỉ đừng để bất cứ ai biết về điều đó.”

Tôi xem Kinh thánh như là hồ sơ của một Câu chuyện tình mãnh liệt giữa chúng ta và Thiên Chúa. Và tôi tin rằng chúng ta có thể, qua các hành động của chúng ta, thêm vào Chuyện tình đó mọi ngày.

[1] Người dịch đã tự ý đổi thành chữ hoa trong bản dịch vì chữ thường không phải là thói quen của người Việt Nam chúng ta khi nói đến Thiên Chúa hoặc Đức Giêsu, trong khi đó lại là thói quen của người Mĩ trong phần lớn các bài viết (nd)

[2] Gospel singing group: Ca đoàn hát theo một kiểu viết nhạc và trình bày riêng biệt thường thấy trong một số giáo phái Tin lành Mĩ, cách riêng Giáo phái Methodist phần lớn của người da đen (nd).

(Dịch xong ngày 15 tháng 8, 2010—Lễ Đức Maria Hồn Xác lên Trời)

Tác giả   Trần Hữu Thuần




Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top