Tập Tha Thứ Để Hết Cay Đắng Reviewed by Momizat on . Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp học: “Giải Quyết Những Xung Đột” Khóa I Bài Học Số 7 “Tập Tha Thứ Để Hết Cay Đắng” Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp học: “Giải Quyết Những Xung Đột” Khóa I Bài Học Số 7 “Tập Tha Thứ Để Hết Cay Đắng” Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Cơ Đốc Giáo Dục » Tập Tha Thứ Để Hết Cay Đắng

Tập Tha Thứ Để Hết Cay Đắng



Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:


Lớp học: “Giải Quyết Những Xung Đột” Khóa I

Bài Học S 7

“Tập Tha Th Đ Hết Cay Đng”

Mục sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com

Để có mt tâm tình khiêm nhượng và ôn hòa như Chúa Cu Thế (Philíp 2:5) đ hưởng được s vui mng và t do tht, chúng ta cn nm vng nhng bí quyết đ gii quyết nhng nan đ bt ngun t “nhng đòi hi v quyn hn cá nhân và nhng gì chúng ta mong đi” (mong muốn).  Mt trong nhng lý do đưa đến xung đt trong gia đình, xã hi và hi thánh thường là t tinh thn đòi hi sao cho nhng quyn hn (rights) ca mình phi được tha mn.  Nếu không được như ý mun hay b mt đi quyn hn đó thì người ta bt đầu cay đắng và tc gin đi vi người cướp ly (ghiành ly) nhng quyn hn đó ca mình.  Ch khi nào trong lòng chúng ta không còn cha chp nhng cay đng và tc gin thì mi có th gim bt được nhng xung đt trong đi sng mình.

I. Làm Thế Nào Biến Những Cay Đắng Thành Th Tha.

Cha thiên thượng tha thứ chúng ta cách dễ dàng…  Chúng ta cũng tập tha thứ nhau để xứng đáng là con cái Ngài.  Nhưng vì cớ chúng ta sống trong một thế giới không hoàn toàn, sống với những con người không hoàn toàn nên không dễ gì người ta có khả năng xin lỗi chúng ta, hay là chính chúng ta xin lỗi họ.  Một khi đã lỡ làm mất lòng một người bạn, rất khó mà chuộc lại tình cảm dù ta đã cố gắng và thành thật xin lỗi họ.  Nhiều khi một anh em lỡ có lời nói đụng chạm đến tự ái của chúng ta, làm tổn thương chúng ta thì cũng rất khó để tha thứ cho họ, nhất là nếu họ chưa chịu xin lỗi chúng ta.  Dù vậy, là con cái thật của Chúa, chúng ta cần hết sức cố gắng và nhờ Chúa giúp để có thể tha thứ; hay ngược lại hạ mình, xin lỗi anh chị em mình mỗi khi họ lỡ lầm.  Tại sao?  Bởi vì đời sống nầy rất ngắn ngủi chúng ta không có thì giờ để hoang phí bởi những chuyện buồn lòng… cũng như để giảm bớt đau khổ và bảo vệ niềm phước hạnh trong gia đình và hội thánh.

VD: Ngày kia một người đàn bà mời mục sư của mình đến nhà thương để giúp làm một lễ cưới đơn sơ với một người đàn ông đang bệnh nặng. Số là bà và ông nầy là vợ chồng 25 năm về trước, đã sinh được 1 con, nhưng vì một chuyện nào đó mà 2 người không ai chịu nhường nhịn hay xin lỗi nhau, nên họ ly dị nhau. Không ai tục hôn, cả hai sống trong cô đơn đau khổ. Đứa con trai cũng đau buồn nên bị bệnh mà qua đời sớm. 25 năm sau, khi bà gặp lại ông tại nhà thương thì ông đang bị bệnh nặng. Hai người lúc đó tâm tình và xin lỗi nhau, làm hòa trở lại nên mời vị mục sư đến làm lễ và cầu nguyện để họ trở lại với nhau. Sau đó ông nầy hết bệnh và hai người đã chung sống với nhau cách hạnh phúc nhưng hối tiếc vì đã phí phạm 25 năm trong cuộc đời của họ.

a. Khác biệc gia tha th (forgiveness) và tha ti (pardon)

i. Tha thứ là đối phó (hay đương đầu) với những cảm xúc của chính mình đối với người gây hấn hay chọc giận chúng ta, với mục đích làm cho những cảm xúc đó không còn ảnh hưởng tiêu cực trong tâm trí của chính mình.

ii. Tha tội (pardon) là không hình phạt người chọc giận hay làm nhục chúng ta. VD: Quan Công tha chết cho kẻ thù bị té ngựa, đó là pardon, tha tội.  Chẳng những ông tha thứ mà cũng tha chết cho kẻ thù, vì cớ đó mà người ta xem ông là anh hùng.

iii. Vấn đề là phần đông chúng ta không có quyền xữ tội hoặc tha tội, không có quyền sống chết trong tay, nhưng lại muốn có quyền đó, hoặc là gián tiếp muốn Chúa phải thi hành sự đoán phạt trên họ theo ý chúng ta, nên chẳng những chúng ta không chịu tha thứ (forgive), mà còn muốn đối phương bị Chúa “trừng trị cách xứng đáng” (punished) cho vừa lòng chúng ta.

iv. Tha thứ cho một người nào là “xóa bỏ giấy nợ” của người đó, không còn đòi nợ nữa, không còn đòi họ phải trả lại danh dự (rửa nhục) cho chúng ta, không đòi họ phải xin lỗi, bồi thường dù là 1 đồng danh dự; nhưng giao phó cho Chúa để Ngài “trả thù” hay “sửa trị” họ theo cách của Ngài, và theo thời điểm của Ngài nếu Chúa thấy điều đó thật sự là cần thiết (ví dụ như là đối phương đối xữ bất công và thiếu tình yêu thương đối với chúng ta).

v. Khi chúng ta tha thứ, chính chúng ta có lợi, đó là tấm lòng nhẹ nhàng và cởi mở với người bạn đó y như lúc người đó chưa làm cho chúng ta buồn lòng.

vi. Chúng ta đừng lo ngại mình lổ lã khi tha thứ cho người nào.  Khi chúng ta tha cho họ, chưa chắc gì người đó được bình an; ngược lại có thể lúc đó Đức Chúa Trời mới bắt đầu thi hành sự sửa trị của Ngài trên người đó.  Vì cớ đó khi tha thứ thì đáng lẽ nên cầu nguyện cho họ (như Chúa Cứu Thế đã làm trên thập tự giá: “Lạy Cha xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì”.   Ở đây Chúa Giê-xu xin Đức Chúa Trời tha chết cho họ, nếu Đức Chúa Giêxu không cầu xin có thể những người đóng đinh Chúa đã bị lửa từ trời thiêu đốt họ rồi).

vii. Khi chúng ta tha thứ, thì kết quả là chính chúng ta được phước vì tâm hồn chúng ta nhẹ nhàng, thanh thản, niềm vui trở lại, ăn được ngủ được, sức khoẻ phục hồi, lời cầu nguyện được nhậm, v.v. / TNTL lần 2

b. Sáu khía cạnh ca s tha th theo cái nhìn ca Đc Chúa Tri:

Một tu sĩ (nhà sư) tại VN    tên Thích Chiếu Pháp bị một cô gái có chữa hoang mang con bỏ tại cổng chùa, ông thương hại mang về nuôi, nên bị mọi người nghi ngờ và dị nghị. Nhưng vì thương bé, nhà sư nín lặng không tự biện hộ, vì không đành bỏ bê đứa bé vô tội tiếp tục nuôi bé.  Sau đó cô gái và người bồ hối lỗi nói lên sự thật, đến xin lỗi.  Ông bà nội xin bé vêè nuôi.  Lúc đó nhà sư được giải oan.  Lúc trước người ta hiểu lầm và khinh miệt ông là người tội lỗi và hèn nhác bao nhiêu thì sau đó người ta đã tôn trọng nhà sư đó bấy nhiêu, xem ông là người có sức mạnh tinh thần rất cao, nên mới có thể nhịn nhục, nín lặng và vị tha như thế. (Tìm trong Google: “Quan Âm Thị kính Viêt Nam”)

Để có thể đạt tới trình độ có khả năng tha thứ cao độ chúng ta cần thay đổi cái nhìn của mình trước sự việc. Có 6 cái nhìn tích cực giúp chúng ta làm điều đó.

i. Sự tha thứ đòi hỏi chúng ta có thái độ tích cực đối với sự việc làm cho ta đau lòng (cách Chúa dạy vd: “Mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến ĐCT…”) thay vì thái độ tiêu cực đối với người làm cho ta buồn lòng (cách thông thường).  Theo phản ứng thông thường thì lúc đầu ai cũng chú tâm vào người gây hấn nên khó giữ cho lòng mình không cay đắng với họ (đó là thái độ tiêu cực).  Nhưng nếu chúng ta tập chú tâm vào điều làm cho chúng ta tổn thương (với thái độ tích cực) thay vì chú tâm vào người làm cho ta buồn thì lúc đó chúng ta sẽ được sáng suốt hơn để thấy rằng có lẽ Chúa đang dùng cơ hội nầy để giúp chúng ta phát triển một đức tánh tốt nào đây?  Và đó là sự thật.  Mục đích ở đây là thay đổi khía cạnh hay chiều hướng để nhìn vào cùng một vấn đề.  Chúng ta muốn có một cái nhìn tích cực thay vì một cái nhìn tiêu cực vào cùng một chuyện đã hay đang xảy ra.  Lúc đó, kết quả là chúng ta sẽ bắt buộc nhìn vào chính mình, nhận xét thái độ của chính mình thay vì tập trung vào thái độ của đối phương.  Chúng ta bắt đầu chú ý đến cách mà chính mình phản ứng trước sự việc làm cho mình đau lòng; mà không còn thấy quan trọng mưu đồ, mục đích gian ác, những lời nói, thái độ tiêu cực mà người khác đang làm để chọc giận hay gây cho chúng ta đau lòng.

ii. Tha thứ đòi hỏi chúng ta có khả năng nhìn người gây hấn với mình như là một dụng cụ mà Đức Chúa Trời đang dùng để dạy dỗ hay huấn luyện chúng ta cho mục đích tối hậu là làm vinh hiển Danh Ngài qua đời sống chúng ta.  Xem 2 Sam. 16:11 (Đavít nói với những tướng cận vệ: “Hãy để cho nó rủa sã, vì ĐGHV đã phán dặn nó làm vậy”).  Cũng vậy, trên thập tự giá, ĐC GX biết rõ ĐCT đã dùng đoàn dân hung dữ và những người lính hung hăng đánh đập, đóng đinh và nhạo báng Ngài như những dụng cụ để mang đến thành tựu chương trình cứu rỗi của Ngài, với mục đích tối hậu để toàn thể nhân loại được cứu rỗi, nên Ngài mới có thể tha thứ và cầu nguyện cho kẻ thù “Lạy Cha xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì” (Luca 23:34).  Vì cớ họ “không biết” nên mới hành động như vậy.  Đó là một bí quyết để có thể tha thứ: cho phép người ta không biết = tức là chấp nhận họ có thể ngu dại, cho phép người ta không biết rõ, có thể hiểu lầm nên tức giận, mất khôn và làm tổn thương chúng ta.//TNTL

iii. Tha thứ đòi hỏi chúng ta có khả năng nhìn vào vết thương lòng của mình như là cách Chúa muốn chúng ta chú ý đến nhu cầu của người đang gây cho ta thương tích.  Nhu cầu của họ có thể là đang thiếu tình thương, có nhiều mặc cảm, đã từng bị ức hiếp, là nạn nhân của nhiều bất công và đau khổ trong đời sống?  đang gặp phải những thử thách khó khăn? Xem Công vụ 16:16-18 (cô gái bói khoa, có nhu cầu được giải thoát khỏi quyền lực ma quỷ).

iv. Tha thứ là nhìn nhận rằng lòng cay đắng và muốn báo oán là một thứ quyền mà chúng ta không có: Chỉ có Chúa mới có quyền đoán phạt (“Sự trả thù thuộc về ta; Ta sẽ báo oán…” — Rôma 12:19) Chúa dạy chúng ta như thế vì Chúa biết loài người chúng ta luôn trả thù cách không công bằng, không tương xứng. Luật Chúa cho phép “1 mắt đền 1 mắt”, nhưng loài người bị mất một mắt mà đòi móc 2 mắt của người ta!  Người ta chỉ nói lỡ một lời mà họ lại rút súng bắn người ta chết tức tưởi!  Khi cay đắng thì phản ứng tự nhiên của chúng ta là đòi trả thù người làm cho ta đau lòng.  Một số người thì ngược lại bày tỏ sự yên lặng đối với đối phương như là cách mình hành phạt người làm cho mình buồn lòng.  Chú ý sự yên lặng ở đây không phải là nhịn nhục (thái độ tích cực) nhưng là một thái độ trả thù (tiêu cực), hay đang chờ đợi Chúa phạt người đó một bài học cho thích đáng.  Nhưng là con người, nhất là con cái Chúa, chúng ta không có quyền tìm cách trả thù, cũng không nên cầu nguyện xin Chúa trừng phạt người đã làm cho chúng ta đau lòng.  Nếu tiếp tục sống trong tinh thần đó, chúng ta sẽ tiếp tục đau khổ, mệt mỏi, bực tức, ăn mất ngon, ngủ không được… Và sống như vậy chẳng những chúng ta đang hoang phí thì giờ của đời sống ngắn ngủi của chúng ta, và cũng làm cho đời sống ngắn ngủi đó càng ngắn hơn, vì những cảm xúc đó khiến cho chúng ta sinh ra đủ thứ bệnh tật.  Ngược lại, nếu chúng ta biết giao phó nan đề đó cho Chúa, không đòi quyền trả thù, chấp nhận ý Chúa và thời điểm của Ngài thì đó là bước đầu đưa đến tha thứ và chúng ta sẽ cảm thấy được bình an, nhẹ nhàng, vui vẻ hơn… và đó là phần thưởng trước mắt dành cho người biết tha thứ cho kẻ làm đau lòng mình.

v. Tha thứ là ý thức rằng người gây hấn đã nhận lãnh hậu quả của điều họ làm.  Tại sao? Vì hạnh phúc của một người tùy thuộc vào một đời sống có sự hòa đồng (harmony) với ĐCT và với người khác.  Khi người nào đó gây cho chúng ta buồn giận, chính người đó đã vi phạm một hay vài tiêu chuẩn cao đẹp, và sự vi phạm đó có ảnh hưởng sâu xa đến niềm hạnh phúc và thành công của người đó, nhất là người đó là con cái Chúa, vì đã làm buồn Đức Thánh Linh.  Nếu người đó làm tổn thương chúng ta, người đó chắc chắn cũng đã có thái độ vô tình, không nhạy cảm, bất lịch sự và gây tổn thương cho nhiều người khác, nên chắc cũng đã chuốt lấy những hình phạt (khổ tâm) vì những xung khắc với những người kia trước rồi.  Chắc chắn Chúa cũng đã dùng những cắn rứt của lương tâm, lời khuyên can của bạn bè và hoàn cảnh để giúp cho người đó biết được thái độ sai quấy của mình.  Ngay từ đầu nếu chúng ta có đủ sự trưởng thành để bày tỏ tình thương, thông cảm, sự bình tĩnh, và thái độ trưởng thành của mình, thì khi được Chúa nhắc nhở, chúng ta sẽ cơ hội để giúp họ (lớn lên, tin Chúa, tha thứ người khác…) hoặc giúp họ dễ làm hòa với chúng ta.

vi. Tha thứ đòi hỏi chúng ta hợp tác với Chúa để giúp cho người gây hấn được trưởng thành.  Khi một người cố ý chọc giận chúng ta, chắc chắn người đó cũng đang nhận xét, đang chờ xem phản ứng của chúng ta.  Đây là cơ hội chúng ta giúp người đó thấy được và học được ơn tha thứ của Đức Chúa Trời đối với người đó qua sự tha thứ của chúng ta.  Khi người đó thấy chúng ta tha thứ cho họ, đối xử với họ bằng tình yêu thương và cởi mở (ân điển của Chúa qua đời sống Cơ đốc nhân), người đó sẽ hiểu được tình thương và sự sẵn sàng tha thứ của Chúa đối với những tội lỗi của họ.  Trong trường hợp người đó không cố tình gây hấn, thì sự kiên nhẩn và tiếp tục cởi mở của chúng ta sẽ cho chúng ta (hay người nào khác) có cơ hội trong tương lai giúp cho người đó thấy được cái sai quấy của họ.  Phần thưởng quý báu là ngày nào đó, chúng ta thấy chính người đó trưởng thành hơn và học biết cách đối xử cao thượng bằng tình yêu thương và cởi mở đối với người khác vì chính chúng ta đã từng làm gương tốt cho họ.

Tóm lại, tha thứ là có khả năng bày tỏ lòng quan tâm đối với người làm cho ta đau lòng, nhiều hơn trước khi người đó gây hấn với chúng ta. Tha thứ là dùng cái đau đớn mà mình phải chịu như cơ hội để bày tỏ tình thương của Đức Chúa Trời đối với họ qua gương yêu thương của mình.

c. Hậu qu ca lòng cay đng:

i. Ảnh hưởng đến sức khoẻ:

1. Mất quân bình trong sức khoẻ thể xác: lỡ bao tử, bứu cổ, cao áp huyết, v.v. Lòng cay đắng làm cho những cơ quan trong não bộ tạo thêm hormone: pituitary, adrenal, thyroid, pancreas, v.v. Homone gia tăng thì sinh ra bệnh tật (Sách “None of these diseases” của McMillen, trang 69-72).

2.  mắt bầm, hỏm xuống, nhăn da, bắp thịt nơi mặt xệ xuống, nước da xanh xao, … người ta thấy được tâm trạng buồn bả của mình.àGương mặt bị già đi: mệt mỏi tinh thần và thể xác, thiếu ngủ, …

3. Xương cốt hao mòn: xương chế tạo huyết =>  sức khoẻ hao mòn theo. Xem Thi thiên 32:3, Châm 15:30, Châm 17:22, Châm 14:3, Châm 12:4, Êxêch 32:27. v.v.àhuyết thiếu

ii. Hậu quả thiêng liêng:

1. Mất đi khả năng yêu Chúa. Xem I Giăng 4:20, 21

2.  Chúa không giử lời hứa, Chúa bất công. Phải học theo Chúa GX như lời cầu nguyện của Ngài trên thập tự giá.à mặc cảm với Chúa. Còn nếu thấy Chúa chưa trả thù àNghi ngờ tình Chúa. Xem Math. 6:12 (Xin tha tội lỗi… như chúng tôi tha kẻ…) không tha

3. Khó tăng trưởng. Thái độ cay đắng (giả hình) của chúng ta xua đuổi nhiều người xa Chúa, gây chia rẽ trong hội thánh. Hãy để Chúa GX sống qua chúng ta và bày tỏ lòng tha thứ anh em mình qua chúng ta.

4. Được Chúa thêm ơn.  Chính MS Chuck Swindoll chia xẻ rằng, lúc ông còn trẻ, ông hầu việc Chúa cũng rất có ơn, HT phước hạnh, mọi sự tốt đẹp, nhưng ông biết trong thâm tâm có cái gì đó không ổn.  Ông cầu nguyện hỏi Chúa (theo tinh thần Thi. 139). Chúa cho ông biết điều ông cần làm.  Lúc đó ông sợ quá muốn bỏ qua, lòng ông tranh chiến. Nhưng sau 1 tháng ông phải làm điều Chúa thúc giục ông. Số là khi ông còn nhỏ, khi ba của ông qua đời thì mẹ ông tục hôn với 1 người đàn ông sau đó hay hành hung mẹ của ông, nên ông nhiều lần có thái độ nóng giận, thù hằn, và vô lễ với ba nuôi của ông. Từ lâu ông nghĩ rằng ông có quyền đó.  Nhưng Chúa cho ông biết rằng dù người cha nuôi đó gian ác đi nữa, thái độ của Mục sư Swindoll đối với người cha nuôi đó là không xứng đáng, Chúa muốn ông phải đến gặp người cha đó để xin lỗi.  Và sau khi làm được việc đó, lòng ông nhẹ nhàng, từ đó Chúa đã thêm ơn trên ông, và chức vụ ông được phước bội phần hơn.

iii. Hậu quả trên tinh thần và cảm xúc. Thái độ không tha thứ luôn đưa đến sự suy sụp tinh thần (depression). Tinh thần thù ghét đòi hỏi nhiều sức lực của cảm xúc.  Khi cảm xúc bị cạn hết sức lực thì tinh thần bị mệt mỏi và buồn chán (depressed).  Chúng ta mệt mỏi vì đầu óc lúc nào cũng tập trung vào một việc rất tiêu cực.  Dần dần chúng ta cũng trở thành tiêu cực như người làm cho ta đau lòng, và sẽ bắt đầu đối xử với họ y như cách họ đối xử với chúng ta.

iv. Hậu quả trên tâm trí.  Một bác sĩ kia nói: “Giây phút mà tôi bắt đầu ghét người nào, tôi trở thành tôi mọi cho người đó. Tôi không còn thích công viêc làm của tôi nữa vì người đó cứ kiểm soát tư tưởng của tôi. Cơ thể tôi bài tiết quá nhiều hormone khiến tôi mau bị mệt mỏi khi làm việc vài tiếng đồng hồ.  Công việc trở nên nặng nề… dù được đi nghĩ hè tôi cũng không thấy thú vị… tôi không thể thoát khỏi sự cai trị của hắn ta trong trí óc tôi.  Khi người bồi bàn mang miếng bít-tết thượng hạng đến, đối với tôi nó lạt lẽo vô vị.  Răng tôi nhai, miệng tôi nuốt, nhưng người mà tôi ghét không cho phép tôi hưởng được hương vị của nó.” (McMillen) Vì cớ đó mà Vua Salômôn dạy: “Thà một món rau mà thương yêu nhau, Còn hơn ăn bò mập béo với sự ganh ghét cặp theo.” (Châm 15:17) Ăn bò mập béo mà nuốt không vô.

v. Hậu quả tiếp tục phát triển từ thế hệ nầy sang thế hệ khác. Khi thế hệ thứ nhất ghét cha mẹ vì kỷ luật quá gắt gao, thi khi có con lại kỷ luật lỏng lẻo.  Thế hệ thứ hai không thích kỷ luật lỏng lẻo vì cho đó là cha mẹ không quan tâm đến mình, nên khi có con thì kỷ luật gắt gao. Thế hệ thứ 3 nầy sẽ giận cha mẹ vì kỷ luật gắt gao, nên lại có kỷ luật lỏng lẻo với con cái. Cứ thế tiếp tục từ đời nầy sang đời kia như cái vòng lẩn quẩn.

d. Bốn bước căn bản để tập có tinh thần tha thứ:

i. Ý thức rằng Đức Chúa Trời đang làm việc qua hành động của người chọc giận chúng ta. (Thi 76:10).

ii. Tạ ơn Chúa cho những điều có lợi mà Ngài sẽ mang đến cho đời sống chúng ta qua từng chuyện đụng chạm nầy.

iii. Khám phá những mỹ đức nào mà Chúa muốn phát triển trong chúng ta qua kinh nghiệm nầy.

iv. Sẵn sàng trả một giá rất đắc khi chúng ta muốn hành động đúng (làm theo ý Chúa).  Đó là việc đương nhiên xảy đến cho những ai muốn sống theo lời Chúa dạy. Không có bài học quý giá nào mà không phải trả giá.  (Phil. 1:29, 2Tim. 3;12, 2 Tim. 2:12).

e. Sáu bước để tiến đến sự trưởng thành khi bị gây hấn:

i. Bị gây hấn cách vô cớ

ii. Bày tỏ tình yêu thương (phản ứng đúng)

iii. Tiếp tục bày tỏ tình yêu thương

iv. Phản ứng của người gây hấn: Làm chứng tốt về chúng ta với người khác

v. Cơ hội cho ta làm chứng (vì được những người chung quanh tin tưởng)

vi. Niềm vui khi thấy được nhiều người lắng nghe và đến với Chúa.

f. Sáu bước đưa đển kết quả tai hại khi phản ứng sai với người gây hấn:

i. Bị gây hấn cách vô cớ

ii. Nổi giận (phản ứng sai)

iii. Tự tạo nên một bức tường ngăn cách với người gây hấn

iv. Phản ứng của người gây hấn: đồn ra thái độ không tốt của chúng ta

v. Mọi người nghe được sẽ lên án chúng ta

vi. Bức tường ngăn cách mở rộng thêm với nhiều người, chúng ta không còn cơ hội làm chứng về Chúa cho họ.

II. Làm Thế Nào Biến Nhng Cái Khó Chu Thành Cơ Hi Trưởng Thành?

a. Nhận din nhng điu làm cho bc bi :

i. Từ người khác

ii. Từ bối cảnh

iii. Từ chính mình

b. Có những nguyên nhân gây bc bi mà ta không th nào thay đi được. Tại sao? Có lẽ vì Đức Chúa Trời muốn dùng nó để gọt giũa chúng ta cho đến khi xong công việc của Ngài. Chỉ khi nào thấy xong thì Ngài mới cất đi cái điều khiến cho ta khó chịu đó.

c. Ba cách đáp ứng sai trước nhng nguyên nhân đưa đến bc bi:

i. Tự biện hộ (TĐ 3:7)

ii. Đổ thừa (Châm 30:10)

iii. Nổi giận hay giận trong lòng (TĐ 7:9)

d. Ba cách phản ng đúng trước nhng nguyên nhân đưa đến bc bi:

i. Bước thứ nhất: tạ ơn Chúa khi gặp điều gây cho bực bội (1Tês. 5;18)

1. Hoàn toàn giao phó đời sống cho Chúa. Chúa yêu nên mới dạy.

2. Chình chúng ta phải cam kết sống theo mục tiêu của Chúa.

3. Tạ ơn Chúa, vì tin rằng về sau sẽ có lợi cho tôi.

ii. Bước thứ nhì: Nhận định những lý do (1Côr. 11:31,32)

1. Bị trả đũa, bị trả thù

2. Đong lường nào bị đong lường đó (phản ứng dội ngược)

3. Được Chúa nhắc nhở, cái roi của Chúa dạy mình

iii. Bước thứ Ba: Nhận định mục tiêu huấn luyện của Chúa (Gal.5:22)

1. Chúa muốn phát triển đức tánh nào trong chúng ta?

a. Math 5:3-12

b. Galati 5:22

2. Chúa muốn đạt đến mục tiêu tối hậu gì cho đời sống tôi?

a. Rôma 8:29

b. Rôma 8:28

c. 1 Phierơ 2:18-21

Kết lun: Tha thứ là một khả năng khó tập và thực hành nhất.  Nhận lỗi và xin lỗi càng khó hơn.  Nhưng nếu ta học được thì mới tìm được bình an nội tâm, hạnh phúc trong gia đình và giảm bớt xung đột trong đời sống. Chỉ có người nào hoàn toàn tin cậy Chúa, giao phó đời sống, chấp nhận những sự huấn luyện của Ngài thì mới sớm phát triển được những đức tánh mà Chúa mong muốn phát triển trong đời sống mình.

———————————–

How to forgive someone who has hurt you

By Rev. Rick Warren

Last week I shared with you why it’s so important to forgive people who’ve hurt you. It’s important for you, and it’s important for your church. Way too many Christians aren’t fulfilling God’s purpose for their life because they’re harboring past hurts. And way too many churches are suffering because of it. In this article, I’m going to share with you three steps that you and those you lead can take to forgive those who’ve hurt you.

1. Relinquish your right to get even. (hãy bỏ qua quyền trả thù)

You have to start by letting the person who has hurt you off the hook. That’s not fair, you say? You’re right. Forgiveness isn’t fair. It wasn’t fair when God forgave you, and it’s not fair for you to forgive someone else. God doesn’t give us what we deserve. He gives us what we need.

The Bible says God is just. One day he’ll settle the score. In the meantime, we must let God fill our hearts with peace and grace.

The Bible says in Romans 12:19 (TLB), “Never avenge yourselves. Leave that to God, for he has said that he will repay those who deserve it.” The first step to forgiveness is to commit to not take justice into your own hands. Let God be the impartial judge.

Every time you remember how you’ve been hurt, release it. It’s got to be constant. When Jesus was asked how often we should forgive someone who sins against us, he said 70 times seven. Or in other words, we just keep forgiving.

How do you know when you’ve totally released the hurt? It doesn’t hurt any more. You might have to forgive someone a thousand times to make that a reality. But every time the pain comes to your mind you say, “God, I give it to you again. For the hundredth time, Lord, I’m letting them off the hook and relinquishing my right to get even.” Every time you rehearse it, you make the pain deeper. But every time you release it, the pain gets weaker in your life.

2. Refocus on God’s purpose for your life. (Tái tập trung vào mục đích của ĐCT cho đời sống mình).

You can either focus on the past or the future – not both. Focus in on what God wants to do in your life. As long as you focus on the person who has hurt you, they control you. You don’t want anyone who has hurt you in the past to control you in the present. You want God to control your life.

The truth is, if you don’t release the person who has hurt you, then you will resemble him. Whatever you focus on, you’ll become like. If you focus on pain, that’s what you move toward. If you focus on purpose, that’s what you move toward.

How do you do that? The Bible tells us in Job 11: 13-16, “Put your heart right, reach out to God…then face the world again, firm and courageous. Then all your troubles will fade from your memory, like floods that are past and remembered no more.”

Put your heart right. That just means do the right thing. Forgive the person. Let him off the hook.

Reach out to God. Ask Jesus Christ to come into the situation and fill you with his love.

Face the world again. Don’t withdraw. Don’t put yourself in a shell. You can’t love without being vulnerable. And a loveless life is diametrically opposed to God’s purpose for your life.

3. Respond to the evil with good. (Đáp lại điều ác bằng điều thiện).

Paul tells us in Romans 12:21 (NIV), “Don’t be overcome by evil, but overcome evil with good.” There’s a lot of evil in this world. You don’t overcome it by criticizing it. You overcome it with good.

At Saddleback, we’re not a culture-war church. We don’t spend our time criticizing what the world does. We don’t expect unbelievers to act like believers until they are. You don’t change the world by criticizing it.

Through the PEACE Plan, we’ve sent thousands of teams around the world since 2004 to confront evil with good by promoting reconciliation, equipping servant leaders, assisting the poor, caring for the sick, and educating the next generation.

One country we’ve focused on is Rwanda. You’ve probably heard or read about the horrible atrocities that took place in Rwanda during the 1994 genocide. Hatred was everywhere. But God has done amazing things in that country. Last year Bishop John Rucyahana visited Saddleback, and together we spoke to the church about this topic. That day he shared this in regard to the amazing recovery process that’s going on in his home country:

“My brothers and sisters, the Jesus we worship, the Lord we praise and have faith in, is the key to restoring relationships. You cannot invest in disparity and get good results…In Rwanda we cannot afford revenge…We have to engage in reconciliation…We have to face our weakness, our feeble state of life, our sins. We have to face them head on with Jesus Christ in the middle of life, in order to make a nation again. We have to live.

We don’t invest anymore in the hurt. We invest in hope. It’s amazing that when you see the hope through the lens of Jesus Christ, your hope is very bright. Very, very bright. Rwanda can be the hub of African development. People will be coming to us to learn. But not because we shall claim it. No. It’s to the glory of God. It’s God doing it. God does the reconstruction. God does things in his own mighty, divine way.”

That’s a big-picture example of responding to evil with good. You can do it in your own life too. When someone hurts you, do something good for them. Is it easy? Of course not. Every bone in your body wants to respond to evil with evil. But forgiveness happens when we respond with good.

I hope you’ll challenge your congregation to do this – really do this – in their own life. This fall, we’ll give you a great tool to help them on this journey of forgiveness. To learn more about the Life’s Healing Choices spiritual-growth campaign, visit www.lifeshealingchoices.com.

———————–

Tha Thứ

Giăng 20 — cũng chỉ ra “Kẻ nào các ngươi tha tội cho, thì tội sẽ đươc tha,còn kẻ nào các người cần tôi laị, thì se bị cầm cho kẻ đó” Nếu bạn cầm tội đối với bất cứ một cá nhân nào, khăng khăng không chịu tha thứ kẻ xúc phạm mình thì chính bạn sẽ không kinh nghiệm đưọc quyền năng sống lại cuả Chúa Giê-xu trong đời sống bạn.

Có lần tôi được nghe một câu chuyện bất thường. Một muc sư ở bang Montana được Chúa đánh thức vào lúc 2 giờ 20 phút sáng, dường như ông cảm thấy Chúa phán vớí ông “Ngươi vẫn còn ôm ấp sự cay đắng ngươi không có sự tha thứ

Vậy con còn chưa tha thứ ai, thưa Chúa?

Hitler! Ngươi vẫn chua tha thứ cho Hitler. Nhưng Hitler đã chết rồi mà!

Ta biết. Nhưng Hitler vẫn chưa chết trong lòng ngươi.

Rồi Chúa nhắc laị mỗi lần ông nhái lại Hitler, đem Hitler ra làm trò cười. Chúa chỉ cho ông thấy điều đó là sự ràng buộc thuộc lình khiến ông không nhạy cảm với Chúa và với người, Chuá bày tỏ nỗi cứng lòng của ông đối với những người mà chính ông chưa tưòng gặp gỡ.

Vâng con quyết đinh tha thứ cho Hitler. Vị mục sư đáp lời với Chúa.

Còn một số vị lãnh đạo khác ngươi phải tha thứ nữa. Chúa nói tiếp.

Nghe đến đây tôi cảm thấy hết sức khó chịu về bản thân. Trong tâm trí tôi hiện rõ ràng tên cuả một vị lãnh đạo Trung Quốc– bởi tính tàn baọ của ông, tôi chẳng bao giờ ưa nhắc đến tên ông ta. Tôi biết tôi phải tìm một nơi kính đáo để cầu nguyện.

Khi ấy, vị lãnh đạo kia vẫn còn sống . Trong phút giây quỳ gối cầu nguyện. Tôi hình dung ra hàng triệu người—trong đó có nhiều Cơ Đốc Nhân Trung Hoa đã bị ông sát hại. Tuy vậy tôi phải tha thứ.

Tôi nói với Chúa “con đã tha thứ rồi” rồi cầu nguyện cho sự cứu rỗi của ông ta. Trước đây tôi đã từng làm như vậy, nhưng lời cầu nguyện tôi luôn thiếu niềm tin và thuyết phục. Bây giờ với tấm lòng tha thứ, tôi có thể khóc lóc nài xin Chúa cho linh hồn của ông cũng như linh hồn của bất cứ một ai trong gia đình tôi còn cách xa Chúa.

Kinh Thánh cho biết trong Gia Cơ 5:16b “Người công bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện thật có linh nghiệm nhiều” Bạn không thể giải phóng quyền năng của Chúa qua lời cầu nguyện nếu không có trái tim của Ngài.

Để cầu nguyện một cách hữu hiệu, chúng ta phải cầu nguỵện với thần linh của Chúa–với tấm lòng của Chúa đối với cá nhân hay hoàn cảnh cụ thể. Chỉ khi cầu nguyện với sự tha thứ, chúng ta mới thấy câu trả lời của Chúa Giê-xu.

Khi ý thức được rằng trước đây mình chưa thực hiện nguyên tắc trên đây trong sự cầu nguyện, tôi liền đáp ứng ngay với vị lãnh đạo quốc gia kia. Tôi quyết định tha thứ cho ông, mặc dù vì ông mà biết bao nghiêu người đã bi sát hại. Tôi đã giải phóng quyền năng của niềm tin trong khi cầu nguyện cho một cá nhân chưa từng gặp.

Một thời gian sau đó tôi có dip đọc tạp chí “Thời Báo” (Time) ra ngày 20 tháng chin năm 1976 trong đó có Henry Kissinger thuật lại chuến đi thăm Trung Quốc của ông.

Ông kể lại rằng vị lãnh đạo kia nói chuyện về Đức Chúa Trời và mối lo lắng phải đối diện với Đấng Tạo Hóa trong một ngày không xa. Sau cuộc gặp gỡ với Kissinger, ông không được phép ra mắt công chúng hay gặp gỡ những người nước ngoài trong những tháng cuối cùng của cuộc đời. Tôi hy vọng rằng ông đã gặp Chúa và tìm thấy sự tha thứ của Ngài mà ông từng mong mỏi. Chắc chắn rằng nhiều Cơ Đốc Nhân đã cầu nguyện cho ông, cũng như con cái Chúa trong thế kỷ thứ nhất đã cầu nguyện cho Phao Lô, một tay khủng bố đạo Chúa tàn nhẫn khác.

Tha thứ có nghĩa là bỏ đi đời sống tin thần ví cớ người khác.Tha thứ là bỏ đi tình cảm riêng tư. Tha thứ là quyết định không ghi nhớ những gì mà người khác đã làm tổn thương đến mình.

Có nhiều điều ngăn trở sự tha thứ. Điều thứ nhất là khăng khăng nhất định không chịu tha thứ. Bằng lý trí bạn có thể cầm tội hoặc lựa chọn yêu thương kẻ thù. Chính Chúa Giê-xu phán day như vậy. Tình yêu bao giời cũng đem lại sư tha thứ.

Chúa không bao giờ yêu cầu làm điều gì ngoài sức của chúng ta. Khi bạn lựa chọn sự tha thứ, Chúa sẽ giúp sức cho bạn. Khi Corriten Boon đưa tay ra bắt tay của người cai ngục, đã hành hại bà trong ngục tù Đức Quốc Xã, ân điển của Chúa được ban ra để giúp bà bày tỏ sự tha thứ một cách vui vẻ.

Điều ngăn cản sự tha thứ khác là thất baị trong sự tha thứ cho bản thân. Bạn phải tha thứ cho chính mình trước khi có thể tha thứ cho người khác.

Điều thứ ba cản trở sự tha thứ là sự ganh ghét, không muốn người khác thay đổi. Người con trai hoang đàng trong Luca 15, trở về nhà trong sự ganh ghét, ganh tị của người anh trai mình.

Điều thứ tư cản trở sư tha thứ là sự kiêu ngạo. Nhiều khi thái độ kiêu ngạo thể hiện qua tính tự ti hơn là tự cao. Bạn có thể tự hào về tính khiêm nhường cho mình chẳng có giá trị nào cả. Không, đó cũng là một trong những biểu hiện của sự kêu ngạo. Người càng khiêm nhường bao nhiêu thì càng có lòng tự trọng bấy nhiêu

Linh hồn chúng ta có thể được nắn thẳng với sự tha thứ thay gì bẻ công, bẻ quẹo bởi sự cay đáng và tổn thương mà chúng ta bấu víu. Hành động tha thứ cho phép sự chữa lành tình cảm và làm cho bạn trở nên mạnh mẻ đủ sức có thể chịu đựng những tổn thương khác có thể xảy ra trong tương lai.

Loren Cunningham

Quan Âm Thị Kính VN

Một Nhà Sư B Vu Oan (chuyn tht)

Nhà sư trẻ nựng nịu hôn lên má “con” trước bao cặp mắt gièm pha. Có người xỉ vả “sư hổ mang” tằng tịu trai gái mà còn trơ mặt đem con về chùa. Nhiều người đã muốn đuổi sư ra khỏi chùa. Nhưng sư vẫn lặng lẽ chịu khổ nhục cưu mang “con”… Đó là một câu chuyện có thật chứ không phải sự tích “Quan Âm Thị Kính”.

Một đêm tháng 1-2008. Trời se sắt lạnh. Chùa Thanh Tâm (xã Tân Tiến, Đồng Phú, Bình Phước) đang trầm mặc lời kinh tụng thì bất ngờ bị ngắt ngang bởi tiếng khóc oe oe của trẻ thơ. Sư thầy Phạm Minh Tâm (pháp danh Thích Chiếu Pháp) cùng mấy chú tiểu vội vã chạy ra và bất ngờ nhìn thấy một bé trai sơ sinh nằm trên cái nia bên hiên nhà thuốc nam của chùa. Vừa được thầy Tâm bế vào lòng, bé liền ngừng khóc. Lúc đó hơn 21g, trời tối đen như mực. Không ai hay biết chuyện xảy ra trước cổng chùa.

Tiếng khóc trước cổng chùa

Bế bé vào phòng mình, thầy lặng nghĩ không biết mình và bé có nhân quả, duyên nợ gì từ kiếp trước. Càng nghĩ thầy càng thương và nhủ lòng sẽ cưu mang bé với hy vọng ngày nào đó cha mẹ quay lại tìm con. Suốt cả đêm thầy không ngủ được. Thầy sợ bé lạnh, bé đói vì thiếu hơi ấm và sữa mẹ nên chốc chốc lại đun nước pha sữa cho bé bú…

Sáng hôm sau thầy Tâm mời các cán bộ xã Tân Tiến đến báo cáo sự việc. Rồi thầy cho người đi mua tã lót, sữa, phấn… cho bé, đồng thời gửi ngay tin lên báo đài Bình Phước xem có ai nhận con không. Nhìn rốn bé, cán bộ y tế xã cho biết bé mới 3-4 ngày tuổi. Sau một tháng không tin tức gì, thầy Tâm làm khai sinh cho bé là Phạm Minh Tiến.

“Sư thầy thương yêu bé như con, chăm lo từng li từng tí” – cô Ngân, một phật tử ở huyện Phước Long, cho biết. Mỗi đêm thầy thức đến 4-5 lần cho bé uống sữa, quấn tã… Và bé Tiến dần lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh. Ở chùa nhưng bé không ăn chay. Thầy Tâm nhờ người mua thịt cá về làm thêm thức ăn cho bé, vì sợ bé suy dinh dưỡng trong giai đoạn đang lớn nhanh.

Nhưng lúc này lời gièm pha cũng rộ lên. “Tại sao trong chùa lại có đứa bé được thầy Tâm nựng nịu suốt ngày? Chùa mà lại mua thịt cá? Chắc nhà sư mới 37 tuổi này đi hoang ở đâu rồi bày chuyện để nuôi con?…”. Ngôi chùa cô tịch, nằm sâu hút trong vườn điều giờ không còn yên tĩnh với những đồn đại đáng sợ. Họ nói xấu thầy ngoài đường, ngoài chợ, thậm chí cả ở một số chùa khác. Nhiều tín đồ thường xuyên cúng Phật ở chùa Thanh Tâm đã quay lưng với chùa.

Trong lúc đó có một cô gái xinh đẹp từ Phước Long cứ đi lại chùa để được gần gũi bé. Thế là những nghi ngờ “sư hổ mang” càng nặng nề hơn. Nó lan ra các huyện ở Bình Phước, thậm chí đến tận các địa phương xa xôi. Bao tâm nguyện, nỗ lực xây dựng chùa của thầy Tâm bỗng chốc như khói hương. Nhưng thầy vẫn lặng lẽ không giải thích, không kêu oan và ngày càng yêu thương bé Tiến hơn!

Vượt qua oan khổ

Chuyện bùng nổ vào giữa năm 2009. Bà Ngô Tuyết Sương, cán bộ xã Tân Tiến, kể: “Lúc này đơn thưa đã lên các cơ quan chức năng của huyện, các ban ngành cấp tỉnh. Họ làm rùm beng đến mức phải lập đoàn công tác xác minh”. Cả công an cũng về chùa làm việc. “Tôi nghĩ mình không làm gì sai nên lòng vẫn thanh thản – thầy Tâm nói – Nhưng đến mức này chuyện quá căng thẳng có thể ảnh hưởng đến uy tín chung của giới tu hành. Tôi phải cam kết nếu đi thử DNA mà phát hiện điều gì thì tôi mất hết danh dự, không còn xứng đáng là nhà tu nữa”.

Đoàn cán bộ công tác họp dân để làm sáng tỏ và có văn bản trả lời người đi thưa rằng họ không có căn cứ. Nhưng chuyện vẫn chưa yên. Có lần trước mặt một nhà sư trên tỉnh về họp dân, vài người vẫn chỉ vào thầy Tâm mà nguyền rủa, phỉ nhổ. Thậm chí ngay trong chùa, ba đồng môn cũng đã bỏ ra đi vì nghi ngờ…

Bất chấp nỗi oan khổ, thầy Tâm vẫn hết lòng nuôi nấng bé Tiến.

Nước mắt hối lỗi

Cha mẹ bé Tiến quen nhau từ lúc còn là học sinh và hiện là sinh viên năm 3. Lúc sinh bé vào năm thứ nhất đại học, họ âm thầm bán điện thoại di động để trả viện phí. Người mẹ bị băng huyết phải cấp cứu nhưng vẫn không dám báo gia đình. Người cha đi xe máy chở bé từ Sài Gòn về Bình Phước đặt trước cổng chùa, rồi núp nhìn cho đến lúc thấy thầy bế bé vào. Khi nhận lại con, cả hai đã bật khóc hối lỗi trước con và thầy Tâm.

Nước mắt nhà sư

Đến tháng 9-2009, một người biết chuyện cha mẹ bé Tiến vì hoàn cảnh mà gửi con mình lên chùa nên đã báo ông bà nội bé. Ông bà đến chùa ngay và sững sờ: “Lúc đó tôi bị sốc – bà nội bé cho biết – vì mới nhìn thấy lưng bé tôi biết ngay là cháu mình. Nó giống con trai tôi như đúc”. Gia đình hồi hộp, cảm động. Còn thầy Tâm cũng rất xúc động khi trả bé: “Chỉ nhìn cách họ âu yếm bé, tôi linh cảm cháu đã tìm được đúng cha mẹ, ông bà!”. Đến giờ thầy Tâm vẫn rơm rớm nước mắt kể rằng thầy vừa vui vừa buồn lúc trả bé. Thầy vui khi bé đã được người ruột thịt yêu thương. Nhưng thầy cũng buồn vì thầy và bé đã quấn quýt bên nhau như cha con gần hai năm.

Ngày bé Tiến về gia đình được tổ chức đúng vào lễ Vu Lan Báo Hiếu năm nay. Bà Lan, người dân ở xã, cho biết: “Trời Phật ơi, đời tôi chưa bao giờ được chứng kiến lễ Vu Lan cảm động như thế!”. Hơn 1.000 người tới ngôi chùa nhỏ chứng kiến. Ông nội bé Tiến nói lời biết ơn chân thành với nhà sư Minh Tâm, nhất là nỗi oan thầy phải gánh. Chỉ thế thôi mà gây xúc động bao người. Lễ Vu Lan cũng là lễ giải oan cho Thầy. Nhiều người ngày trước nói xấu thầy giờ đã bật khóc!

Rồi cũng chính thầy hết lòng giúp làm đám cưới cho cha mẹ bé. Đó là điều kiện thầy buộc họ phải thực hiện khi nhận con. Thầy lo về sau họ không ở với nhau thì bé sẽ khổ.

Giờ đây căn phòng đơn sơ ở chùa chỉ còn lại mấy chiếc gối nhỏ và những vỏ hộp sữa nuôi trẻ xếp bên tường. Nhà sư trẻ bùi ngùi: “Nhớ những đêm trong phòng chỉ có thầy trò với nhau, bé cứ bò qua lại trên người tôi nói bi bô. Khi bé biết đi, thấy tôi đi đâu về cũng chạy ra ôm và kêu to sư phụ, sư phụ”. Giờ đây căn phòng chỉ còn lại mình thầy.

Tâm sự đời mình thầy Tâm rất kiệm lời. Thầy chỉ kể quê nghèo của mình ở Vĩnh Long và từng là sinh viên Đại Học Ngân Hàng, nhưng đến năm tư thì thôi học để xuất gia. Thầy trụ trì chùa Thanh Tâm được mười năm…

Buổi chiều, nắng vàng hoang hoải sân chùa. Thầy xin đón bé Tiến từ nhà ông bà nội về chơi cho đỡ nhớ. Thầy nựng nịu, cõng bé chạy loanh quanh dưới hàng tượng Phật. Bé bi bô, nghịch ngợm đầu thầy. Tiếng cười hồn nhiên vang vọng sân chùa. Nhìn hai chiếc bóng quấn quýt bên nhau mà càng hiểu lòng thầy: “Mỗi người chúng ta đều có thể mang nhân quả, liên kết với nhau từ bao kiếp trước. Hãy lấy tình yêu thương mà bước qua sự khổ đau, oán hận…”.

Hình cha mẹ của Bé Tiến chụp trong ngày đến nhận lại con mình

++++++++++++++++

Chuyện Thiền sư Hu Hc

Bạch Ẩn Huệ Hạc (Hakuin Ekaku, 1686-1769), nổi tiếng với công án “Thế nào là tiếng vỗ của một bàn tay?”, là một thiền sư ngộ đạo có công chấn hưng dòng thiền Lâm Tế Nhật Bản. Ông được mọi người tán tụng là một bậc tài đức vẹn toàn. Cạnh thiền thất của Sư có một cô gái xinh đẹp mà bố mẹ là chủ một cửa hàng thực phẩm.

Bỗng dưng một hôm bố mẹ cô khám phá ra rằng cô đang mang bầu. Cô không chịu khai ai là tác giả của cái bào thai, nhưng sau bao lần cật vấn cô bảo là cha đứa bé chính là Bạch Ẩn. Cha mẹ cô điên tiết lên đến đối chất với Bạch Ẩn. Ngài chỉ nói: “Thế à?”. Ngay khi đứa bé vừa chào đời, nó được giao cho Bạch Ẩn, lúc bấy giờ danh dự của ngài đã bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng ngài vẫn thản nhiên.

Ngài tận tình chăm sóc đứa bé và thường đi sang hàng xóm để xin sữa và các thức cần thiết khác để nuôi trẻ sơ sinh. Một năm sau, cô gái xinh đẹp kia không chịu đựng được lương tâm cắn rứt, bèn thú nhận với bố mẹ rằng người cha thật sự của đứa bé là anh hàng cá trẻ tuổi. Bố mẹ cô gái vội vã đến tạ lỗi với thiền sư, mong ngài thứ tội và xin nhận lại đứa bé. Bạch Ẩn trao đứa bé lại và nói: “Thế à?”

Mục sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com




Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top