Yêu Nhau Bằng Hành Động (Việc Làm) Reviewed by Momizat on . Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Ðột” Bài Học Số 5 “Yêu Nhau Bằng Hành Động (Việc Làm)” (2 Hrs) Mục sư Bác sĩ Ng Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Ðột” Bài Học Số 5 “Yêu Nhau Bằng Hành Động (Việc Làm)” (2 Hrs) Mục sư Bác sĩ Ng Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Cơ Đốc Giáo Dục » Yêu Nhau Bằng Hành Động (Việc Làm)

Yêu Nhau Bằng Hành Động (Việc Làm)



Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:


Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Ðột”

Bài Học S 5

“Yêu Nhau Bằng Hành Đng (Vic Làm)” (2 Hrs)

Mục sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com

“Hởi người làm chồng, hãy yêu vợ mình như Đấng Christ yêu hội thánh.” (Êphêsô 5:25,28,29). “… Vợ hãy yêu chồng mình.” (Tit 2:4).  Đấng Christ yêu hội thánh và sẵn sàng chết vì hội thánh, đó là yêu bằng việc làm, bằng hành động cụ thể!  Khi nghe bạn trẻ nào hỏi rằng làm sao biết người yêu mình có thành thật yêu mình hay không, tôi khuyên bạn ấy: “Con hỏi thử người đó có sẳn sàng liều chết vì mình hay không?”  Vì tình yêu thật là tình yêu quên mình và phải yêu bằng hành động!  Yêu bằng hành động (bằng việc làm) là như thế nào theo Lời Chúa dạy?

1. Yêu Là Lo Nghĩ Đến Nhng Gì Tt Nht Cho Người Mình Yêu.

Êphêsô 5:25,28,29 – “Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội thánh, phó chính mình vì Hội thánh, 5:26 để khiến Hội nên thánh sau khi lấy nước rửa và dùng Đạo làm cho Hội tinh sạch, 5:27 đặng tỏ ra hội thánh đầy vinh hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy, nhưng thánh sạch không chỗ trách được ở trước mặt Ngài. 5:28 Cũng một thể ấy, chồng phải yêu vợ như chính thân mình. Ai yêu vợ mình thì yêu chính mình vậy. 5:29 Vì chẳng hề có người nào ghét chính thân mình, nhưng nuôi nấng săn sóc nó như Đấng Christ đối với Hội thánh.” —  Tình yêu của Chúa Giê-xu đối với Hội thánh là gương mẩu cho tình yêu của những người chồng dành cho vợ.  Ngài yêu hội thánh đến đổi chịu khổ nhục và dâng mạng sống mình để cứu hội thánh.  Người chồng phải luôn nghĩ đến những gì tốt nhất (wellbeing) cho vợ.  Vì yêu vợ, người chồng sẵn sàng chịu lao khổ vì công việc ở sỡ, ở nhà, phục vụ, chăm sóc, quan tâm và lo lắng đến vợ mình (cherish).  Người chồng không nên ĩ lại thẩm quyền của mình mà ích kỷ lo cho chính mình, nhưng muốn mang đến những gì tốt nhất cho vợ và cho con cái.  Không ai ghét chính mình, nên cũng không giận, không hận, không ghét vợ mình (vì là một thân với mình), không làm hại vợ dù nàng có những thái đội hay lời nói khó chấp nhận.

1 Côrinhtô 13:5 – “Tình yêu thương không ích kỷ”

Rôma 13:10 – “Yêu là không làm hại người lân cận” – Chúng ta có thể nhìn vào nét mặt một người đàn bà và biết được người chồng có đang hành hạ vợ mình không.  Nếu người chồng ức hiếp, đàn áp tinh thần, mắng nhiét thậm tệ… người chồng đó đang làm hại vợ mình.  Nàng sẽ bị ốm yếu, mặt mày xanh sao, thất sắc, vì ăn không ngon, ngủ không khoẻ và thường bệnh hoạn.  Có những người vợ cũng đối xữ với chồng như vậy.

Nếu một trong 2 người chỉ muốn sống cho vừa ý mình, thì những bất đồng sẽ không bao giờ giải quyết được.  Những nan đề quan trọng chỉ có thể giải quyết được khi họ sẵn sàng ngoài việc tìm kiếm hạnh phúc cho mình cũng tìm hạnh phúc cho người khác.

2. Tình Yêu Là Một Chn La Ca Ý Chí.

Ephêsô 5:25,28 – “Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội thánh, phó chính mình vì Hội thánh,…  5:28 Cũng một thể ấy, chồng phải yêu vợ như chính thân mình. Ai yêu vợ mình thì yêu chính mình vậy.”  — Tình yêu là một thái độ hay hành động “có thể được ra lệnh” để chính mình hay người khác thi hành, vì đó là một thái độ của ý chí.  Chúng ta có thể lựa chọn yêu hay không yêu, giống như chúng ta có thể chọn lựa vâng lời hay không vâng lời.

Nhiều người nghĩ rằng tình yêu chỉ là một cảm giác, “xảy đến” một cách thụ động mà không ai có thể kiểm soát được, họ nghĩ rằng có lúc người ta bị “rơi vào tình yêu” rồi sau đó bị “lọt ra khỏi tình yêu” (you “fall in love” or “fall out of love”).  Vì cớ đó nhiều cặp vợ chồng khi cảm thấy “không còn yêu nhau nữa” thì họ nghĩ rằng không có cách nào khác hơn là đi đến ly dị.  Khi ý thức rằng chúng ta có sự chọn lựa để yêu, chúng ta hiểu rằng chúng ta có thể chủ động mang tình yêu trở lại với hôn nhân.  Nếu chúng ta không chịu mang tình yêu vào hôn nhân, chúng ta đang phạm tội, đang làm ngược ý Chúa.

Lại nữa, cũng như Đấng Christ đã yêu hội thánh khi chúng ta còn là người có tội, trước khi chúng ta ăn năn tội, và không bày tỏ tình yêu đối với Chúa; thì cũng vậy, người chồng phải là người có trách nhiệm quan trọng bày tỏ tình yêu trước.  Mệnh lệnh của Chúa nhấn mạnh nhiều hơn về vai trò của người chồng.  Trách nhiệm của người chồng thật sự nặng nề hơn của người vợ.  Nếu tình yêu vợ chồng bị tắt nguội, người chồng cần theo gương Chúa mà nắm thế chủ động để bày tỏ tình yêu đối với vợ mình trước, và mang tình yêu trở lại với hôn nhân của mình giống như Christ đã yêu hội thánh trước khi hội thánh yêu Ngài.  Đó là cách “hấp hôn” tốt nhất.  Ngày nay có nhiều người mời bạn thân đến để đãi “tiệc hấp hôn” nhưng việc đó không đủ cứu vãn một mối tình đang “hấp hối”.  Người chồng phải quyết định mang hạnh phúc trở lại với hôn nhân của mình, qua tình yêu bằng hành động.

Người chồng có trách nhiệm nhiều hơn trong việc yêu vợ mình: Rôma 5:6-8 – “Thật vậy, khi chúng ta còn yếu đuối, Đấng Christ đã theo kỳ hẹn chịu chết vì kẻ có tội. 5:7 Vả, họa mới có kẻ chịu chết vì người nghĩa; dễ thường cũng có kẻ bằng lòng chết vì người lành. 5:8 Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết.”  — Christ yêu chúng ta khi chúng ta còn là người có tội, không phải vì chúng ta đáng yêu, nhưng Ngài đã chọn lựa làm điều mà Ngài phải làm (= yêu hội thánh và chết vì hội thánh).  Người chồng phải bày tỏ những hành động yêu vợ dù lúc ấy người vợ không còn cái vẻ “dễ yêu” như hồi chưa  cưới nữa (có thể vì những yếu tố sau đây: bận rộn với con cái, mệt mỏi, áp lực, sức yếu, … nên thiếu những thái độ dễ yêu và những lời nói dịu dàng nữa.  Nên người chồng phải cố gắng thông cảm để rồi tìm cách giúp vợ mình). (Xem bài thơ ngạo đời “Vợ Tui”)

Yêu cách chủ động: Luca 6:27,28 – “Nhưng ta phán cùng các ngươi, là người nghe ta: Hãy yêu kẻ thù mình, làm ơn cho kẻ ghét mình, 6:28 chúc phước cho kẻ rủa mình, và cầu nguyện cho kẻ sỉ nhục mình.”  —  Chúng ta được Chúa dạy phải yêu thương kẻ thù.  Đối với một số hôn nhân ngày nay, yêu vợ hay yêu chồng mình thật sự là yêu kẻ thù!  Nên nhớ, Chúa không bảo chúng ta phải “yêu” (fall in love) kẻ thù (một cách thụ động, ngoài ý chí), nhưng phải “yêu thương” (love) kẻ thù cách chủ động (active, bằng ý chí).  Nhờ đó, sự tha thứ và hòa thuận mới có thể xảy đến.  Sau đó biết đâu “cảm giác” yêu cách “lãng mạn” sẽ trở lại (fall in love again) với hôn nhân như thuở ban đầu?  Tại sao chúng ta nhất định chọn lựa hành động yêu thương? — Vì chúng ta biết rằng cái đó là tốt nhất cho mình và cho người mình thương. Chú ý:  Bày tỏ thiện chí yêu vợ mình bằng hành động có đủ không? Cũng tốt nếu người chồng bền chí trong thiện chí đó, kiên nhẩn, nhịn nhục cho đến khi lữa tình bùng cháy trở lại.

Đừng nói rằng: “Tôi không còn yêu anh/em nữa”, “Tôi không còn “cảm thấy” yêu anh/em nữa!”  Đó là một tội lỗi, cần phải ăn năn và nhờ Chúa dùng ý chí mình để điều chỉnh những gì sai trật trong đời sống và yêu người bạn đời của mình trở lại.

Khi những sự bất đồng ngày càng thêm chồng chất, mà không giải quyết được, đó là do 1 hay 2 người đang ở trong tình trạng không chịu (không chọn lựa) bày tỏ tình yêu với nhau.

3. Tình Yêu Phải Được Th Hin Bng Nhng Hành Đng Nào?

a. Tình yêu phải được bày t qua li nói. (Bài học kế s chi tiết hơn)

Yêu thì phải nói ra: Mathiơ 23:36 – “Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, ngươi giết các đấng tiên tri và ném đá những kẻ chịu sai đến cùng ngươi, bao nhiêu lần ta muốn nhóm họp các con ngươi như gà mái túc con mình lại ấp trong cánh, mà các ngươi chẳng khứng!”  — Khi Chúa yêu hội thánh, Chúa nói rõ rằng Ngài yêu hội thánh (Cũng xem Êphêsô 5:2; Giăng 3:16).  Chuyện một chàng thanh niên yêu cô kia mà không nói ra. Cứ viết ít chữ bỏ vào cuốn sách mà anh mượn của cô bạn. Nhưng cô bạn không hay biết vì không mở sách ra. Đến khi ngày kia bệnh nặng qua đời thì sau đó tình cờ cố gái đó mới thấy được những bức thơ tỏ tình trong mấy cuốn sách, làm cho cô hối tiếc vô cùng!  Như Chúa yêu HT, người chồng hay vợ phải dùng môi miệng mình mà nói ra tình yêu của mình cùng người mình yêu.  Theo tâm lý, người đàn bà không bao giờ mỏi mệt khi nghe người chồng nói câu: “Anh yêu em!”  Dù người chồng đã yêu bằng hành động (vd: mỗi ngày đi làm cực khổ mang tiền về nuôi vợ, mỗi tháng đã tặng vợ một bình bông hồng tươi đẹp, miệng người ấy vẫn cần phải nói câu đó.)

Chúng ta đã nói rằng yêu là một chọn lựa của ý chí, nên muốn nói rằng mình yêu chồng hay vợ mình không cần phải đợi những lúc có cảm xúc “con tim run động” hay chờ những giây phút thật là “lãng mạn” (romantic) mới có thể nói những lời đó.

Không, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể nói được cách thành thật điều cần phải nói, do một quyết định của ý chí: “Anh muốn cho em biết rằng lúc nào anh cũng yêu em như thuở ban đầu (hay ngược lại), và anh cam kết với em là anh sẽ làm bất cứ điều gì anh có thể làm được để hôn nhân của chúng ta được bền vững và cho em luôn được hạnh phúc.”

Dù có nhiều điều bực bội đối với 1 người chồng không toàn hảo (vì có ai là người toàn hảo trên đời nầy?), người vợ vẫn có thể nói: “Nhiều lúc anh làm cho em tức giận hết sức, nhưng em nghĩ lại, dù sao anh cũng là một người chồng biết siêng năng chịu cực làm lụng để nuôi gia đình, em tha thứ cho anh và cầu xin Chúa bảo vệ hạnh phúc của mình…”   Nếu không thể nói được những lời như vậy, có lẽ bạn cần xin Chúa cất đi lòng hờn giận, giúp mình tha thứ được cho người phối ngẩu.

b. Tình yêu phải được bày t qua thái đ và vic làm.

1 Giăng 5:2,3 – “Chúng ta biết mình yêu con cái Đức Chúa Trời, khi chúng ta yêu Đức Chúa Trời và giữ vẹn các điều răn Ngài. 5:3 Vì nầy là sự yêu mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng giữ điều răn Ngài. Điều răn của Ngài chẳng phải là nặng nề…”  — Yêu Chúa là có những hành động vâng theo Lời Chúa dạy.  Cũng vậy, yêu người nào cũng đòi hỏi chúng ta vâng giữ điều răn mà Chúa dạy, tức là: tha thứ, bỏ qua, nhịn nhục, nhân từ…  Giữ điều răn của Chúa là yêu Chúa.  Chỉ khi nào lòng yêu Chúa của chúng ta đủ mạnh mẽ thì chúng ta mới có thể yêu vợ, yêu chồng mình là người thường làm cho mình đau lòng.

1 Giăng 3:18 – “Hỡi các con cái bé mọn, chớ yêu mến bằng lời nói và lưỡi, nhưng bằng việc làm và lẽ thật.”  — Dù lời nói cũng là hành động, nhưng chúng ta không thể chỉ yêu bằng lời nói, nhưng cũng yêu bằng việc làm (hành động cụ thể thấy được) và lẽ thật (cách thành thật không giả dối).  Đó là một tiêu chuẩn cần thiết cho tất cả mọi gia đình. Chúng ta cần nói những lời yêu thương, nhưng bao nhiêu đó chưa đủ.  Chúng ta phải thực thi tình yêu qua những hành động cụ thể trong đời sống. (Chú ý: qua câu nầy, Giăng không cấm chúng ta yêu bằng lời nói.  Ông cũng không có ý cho rằng bày tỏ tình yêu bằng lời nói không có giá trị, xin đừng hiểu lầm.  Chúng ta thấy Chúa muốn chúng ta nói lời ngợi khen, dâng lời ca hát tôn vinh Ngài khi thờ phượng. Miển rằng chúng ta thành thật nói lên tự đáy lòng mình.)  [Xem thêm: Luca 10:25-37; 6:27,28]

4. Yêu Đòi Hỏi S Quên Mình Và Ban Cho Chính Mình.

a. Ban cho chính mình (hiến thân, quên mình) là tinh túy ca tình yêu.

Giăng 3:16 – Vì yêu chúng ta Ðức Chúa Trời đã ban cho chúng ta chính Con yêu dấu của Ngài và sẵn sàng giao con mình cho kẻ thù đề hành hạ tàn nhẫn.

Êphêsô 5:25 – Chúa Giê-xu yêu hội thánh đến nỗi dâng chính mạng mình cho hội thánh.

1 Giăng 3:14 – “Chúng ta biết rằng mình đã vượt khỏi sự chết qua sự sống, vì chúng ta yêu anh em mình. Còn ai chẳng yêu thì ở trong sự chết.”  Khi chúng ta thấy một người anh chị em đang có nhu cầu, thương họ, nhưng không có hành động cho họ điều họ đang cần, thì coi như không có tình yêu.

Rôma 12:20 – Yêu thương kẻ thù là sẵn sàng cho kẻ thù đồ ăn và nước uống khi họ cần.

b. Ban cho chính mình để mang đến hnh phúc cho người khác là điu cn thiết căn bn đ gii quyết nhng bt đng trong gia đình.

Điều thường hay xảy ra là cả vợ hay chồng đều không chịu thay đổi vì đang bực tức về một điều nào đó mà người kia đã làm.  Nhưng nếu chúng ta nhìn vào bối cảnh một cách thành thật và khách quan (bằng con mắt của một người ngoài cuộc, giống như đây là một nan đề của người khác) chắc chúng ta sẽ phải nhìn nhận rằng mình sẽ hành động cách khác hẳn.  Nhưng thường thường người ta không chịu thay đổi thái độ của mình, tại vì không thích cái gì đó trong bản tính hay thói xấu của vợ hay chồng mình.  Đó là thái độ của một người thiếu trưởng thành.

Bài học căn bản về tình yêu của Cứu Chúa Giê-xu cho chúng ta là chúng ta phải dẹp qua một bên những gì chúng ta ưa thích để tìm sự hạnh phúc của người khác mà thôi, cho dù người đó không hành động đúng như chúng ta mong mỏi.  Đừng bao giờ nói rằng: “Tôi sẽ thay đổi khi ổng/bả thay đổi.”  Nếu hành động và thái độ của chúng ta là tốt lành thì hãy thực hành mà không cần biết người khác hành động như thế nào.  Nếu chúng ta sai thì cứ nhìn nhận là mình sai dù người khác không nhìn nhận sự sai lầm của họ.

Dù chúng ta tin rằng mình không phải là căn nguyên của nan đề, mình vẫn nên thành thật tự hỏi rằng: “Tôi có thể làm gì để giúp giải quyết hay cải tiến nan đề nầy không?” VD: Chúa Giê-xu đâu có tội tình gì, Ngài cũng không có trách nhiệm gì trên tội lỗi của chúng ta, nhưng Ngài đã sẵn sàng hy sinh để giúp giải quyết nan đề tội lỗi của chúng ta.  Ngài không ngồi đó mà chỉ trích chúng ta, nhưng Ngài dấn thân hạ mình đến với cuộc sống hèn hạ của chúng ta để mang đến giải pháp tốt đẹp cho chúng ta.  Ngài đã làm tất cả những gì Ngài làm được, Ngài cũng đã cung cấp cho chúng ta những phương cách nhờ đó chúng ta có thể giải quyết những nan đề trong đời sống chúng ta.

Người chồng/hay vợ thường nói: “Đó là lỗi của ổng/bả, hãy để cho ông/bả tự lo lấy!”  Dù đó là sự thật đi nữa, thái độ đó có giúp ích được gì không?  Thay vào đó, chúng ta nên nói: “Tôi có thể làm gi để giúp giải quyết nan đề nầy? Có cách nào không?”  “Tại sao anh với em không ngồi xuống để mình cùng nhau thảo luận thử xem mình có thể làm gì tích cực không?”  Cũng như Mục sư cũng không có quyền lợi nàomà nhiều khi cũng dành nhiều thì giờ để giúp tín hữu khi vợ chồng họ gặp chuyện xung khắc nhau.

Ngày nào mà một trong 2 người không làm gương bỏ lòng tư kỷ (tự ái) qua một bên, tiếp tục đòi hỏi những gì mà mình mong muốn cách ích kỷ, thì sự tranh chấp sẽ cứ mãi tiếp diển.  Khi một trong 2 người bắt đầu hy sinh quyền lợi riêng tư của mình để thấy cái gì tốt hơn xảy đến cho gia đình mình, thì người đó đã bắt đầu giúp mang đến giải pháp cho nan đề.  Khi cả hai hy sinh quyền lợi của mình trong chiều hướng đó, chắc chắn họ sẽ sớm được tìm được một giải pháp tốt đẹp hơn cho đời sống mình.

Người chồng được quyền làm quyết định tối hậu, nhưng người chồng không nên muốn gì thì làm nấy theo ý mình.  Người chồng phải đặt ước muốn riêng tư của mình qua một bên để tìm những gì tốt nhất cho gia đình.  Người vợ cũng không nên đòi hỏi cho bằng được những gì mình muốn, bỏ lòng ích kỷ qua một bên, bỏ bản tính “tranh quyền kiểm soát” qua một bên để có thể chấp nhận những thỏa hiệp, hoặc cho phép chồng mình lấy quyết định cuối cùng.  Gia đình đó chẳng những không gặp nhiều nan đề khó giải mà sẽ được Chúa ban phước dư dật luôn luôn.  [1 Giăng 4:9,19; Công  20:35; Luca 10:25-37]

Kết luận:  Tình yêu người Cơ-đốc là yêu theo gương mẩu của Chúa Cứu Thế, hay yêu theo lời Chúa dạy, và đó là tình yêu thật thà, không yêu nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng yêu bằng hành động.  Hành động bao gồm lời nói, việc làm, thái độ kiên nhẫn và tôn trọng nhau, sẵn sàng ban cho (tức là chỉ mong muốn người mình yêu được hạnh phúc) và quên mình (tức là hy sinh cho người mình yêu).  Khi mỗi người sống với nhau theo mô hình đó, thì dần dần sẽ thấy kết quả là chính mình được thêm hạnh phúc.  Ngoài ra yêu cách đó cũng làm cho Chúa vui lòng và sẽ được Ngài luôn ban phước thêm cách dư dật. TNTL

———————————–

Thơ vui: “Vợ tui”

Bẩm sinh ta đã hiền lành

Từ khi lấy vợ trở thành … hiền khô

còn nàng thuở ấy ngây ngô

Sau khi xuất giá thành cô … “xếp sòng”

Suốt ngày oán trách với chồng

Lúc xưa thì vậy, giờ không còn gì …

Cái hôm nàng ấy vu quy

Ta biết ta sẽ bị … đì lai rai

Khổ thân cho kiếp con trai

Một lần lấy vợ bằng hai lần … mù

Lưng thì ngày mỗi thêm gù

Cày ba bốn job để … bù nàng tiêu

Ngày xưa thì giống … Triển Chiêu

Nay thì tựa tựa lão tiều phu gia

Ngày xưa mỗi tuần tặng quà

Bởi vì chợ stock đang đà đi lên

Ngày nay nghìn stock lênh đênh

Thua ba bốn vố, buồn tênh mặt mày

Lương bổng không đủ trải bày

Tiền đâu quà cáp như ngày xa xưa

Ngày trước nàng dạ nàng thưa …

Nói năng dịu ngọt cho vừa lòng anh

Anh tưởng hoa ở trên cành

Bao giờ cũng đẹp, tươi xanh bốn mùa

Lời nói không mất tiền mua

Nên anh … ngọt lại cho vừa lòng nhau

Bây giờ chẳng hiểu vì đâu

Nàng mang chứng bệnh cứng đầu lặng câm

Còn mặt thì cứ hầm hầm

Nàng trợn một cái, ta … bầm mấy hôm

Việc nhà chẳng chịu trông nom

Shopping một bận, ba hôm mới về

Phần thì đang ở nhà thuê

Phòng ốc chật hẹp, bốn bề ngổn ngang

Muốn tìm đôi vớ mà mang

Phải mất cả tiếng bươi ngang đồ nàng

Ngày ngày đọc báo thời trang

Hễ ra mốt mới, nàng mang về liền

Nàng rất có khiếu xài tiền

Nàng mà đã thích, mua liền chẳng tha

Tuần sau mốt mới khác ra

Mốt mới tuần trước … lau nhà chẳng thương

Ngày xưa đón nàng ở trường

Nàng hối về gấp kẻo chừng mẹ trông

Ngày nay về ở với chồng

Mặc kệ chồng ngóng, chồng trông, chồng chờ

Còn nàng thì cứ hững hờ

Nàng nói sáu rưỡi, mười giờ chưa xong

Suốt ngày đi chơi vòng vòng

Đêm về la bịnh, bảo chồng đấm lưng

Quanh năm nàng … mệt chừng chừng

Phải mua đồ bổ về chưng cho nàng

Đi bác sĩ, mua thuốc thang …

Cũng không chữa hết bịnh nàng hay la

Khi ta làm hết việc nhà …

Tự nhiên nàng khỏe, tức là … ngủ ngon

Lúc nghĩ tới chuyện … có con

Nàng hứ một cái, chẳng còn thiết tha

Ra đường thấy vợ người ta

Về nhà thấy vợ, … tu cha cho rồi …

Nhưng lỡ ăn kiếp, ở đời

Cắn răng chịu đựng, chờ thời đổi thay

Biết đâu sẽ có một ngày

Ta có cơ hội giải bày vợ hay

May ra vợ có … nương tay

Ta mới sống trọn kiếp này dài lâu

Làm chồng phải nhớ lấy câu:

“Nhất vợ nhì trời”, đừng ẩu … phanh thây

CÙNG CẢNH NG

Tôi cùng với một người bạn đã ngồi bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện để chờ đợi kết quả cuộc giải phẫu kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Cha của bạn ấy bị tai nạn và cần giải phẫu khẩn cấp. Có đến bốn ca mổ được thực hiện cùng lúc đó. Hễ có một bác sĩ, y tá, hoặc nhân viên từ trong phòng mổ bước ra, thì tất cả thân nhân của bốn bệnh nhân ấy đều nhổm dậy và hằng loạt câu hỏi nài nỉ khẩn khoản được thốt ra, như: Liệu chồng tôi có vượt qua được cuộc giải phẫu nầy không? Con tôi có dị tật suốt đời không? Người nhà của tôi có nghiêm trọng hơn những gì tôi tưởng không? v.v…

Tôi nhìn quanh và nhận ra phòng đợi ở khu cấp cứu hoàn toàn khác với tất cả những chỗ khác trên thế giới. Những người ngồi đợi ở đây tuy là xa lạ, nhưng họ có thể làm mọi thứ cho nhau để chia sẻ những nỗi niềm và sự lo lắng. Không một ai thô lỗ với người khác. Sự cách biệt về địa vị xã hội và giàu nghèo cũng tan biến đi. Ở đó, người phu quét đường và một vị giáo sư đều bồn chồn như nhau! Một viên sĩ quan hay một thiếu nữ, đều giống nhau về dáng vẻ lo lắng! Ai cũng hiểu điều nầy. Mọi người an ủi lẫn nhau bằng sự cảm thông của những người cùng cảnh ngộ.

Trong phòng đợi của khu cấp cứu, thế giới đã thay đổi. Sự phù phiếm và giả tạo bất chợt tan biến. Đối với họ, cả vũ trụ đều tập trung vào lời tuyên bố của vị bác sĩ, liệu tình trạng sẽ tốt hơn chăng? Mọi người đều hiểu rằng: yêu thương một ai đó, thì sẽ biểu hiện bằng tất cả mối quan tâm đến sự sống của người ấy.

Liệu chúng ta có thể học cách yêu thương và đối xử với nhau như vậy, nếu chúng ta nhận ra rằng, mỗi ngày trong cuộc sống đều là một ngày trong phòng đợi ở khu cấp cứu chăng?

“Khi kẻ khách nào kiều ngụ trong xứ các ngươi, thì chớ hà hiếp người… Hãy thương yêu người như mình, vì các ngươi đã làm khách kiều ngụ trong xứ Ê-díp-tô: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.” Lê-vi ký 19:33, 34

CHỊU ĐỰNG LẪN NHAU — Trong một tiểu luận về ngày Valentine—ngày Lễ Tình Nhân, Carl D. Windsor đã viết: “Ngay cả những cặp vợ chồng hòa hợp nhất, cũng sẽ thỉnh thoảng trải qua những cơn sóng gió.”

Một bà lão nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày cưới, đã thuật lại bí quyết của bà để giữ cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc. Bà nói, “Trong ngày cưới, tôi quyết định sẽ viết một danh mục “Vì Hạnh Phúc Gia Đình” – Ở đó liệt kê Mười Lỗi Lầm của chồng tôi mà tôi sẽ bỏ qua để gia đình êm ấm – Nghĩa là khi nào chồng tôi phạm một trong mười lỗi có ở danh mục ấy, thì tôi sẽ sẵn sàng tha thứ. Nhưng tôi không cho ông ấy biết danh mục gồm những lỗi lầm nào.”

Nghe vậy, một vị khách muốn bà cho biết nội dung của danh mục đặc biệt ấy. Bà hóm hỉnh trả lời với một nụ cười thật duyên dáng của tuổi bảy mươi: “Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ viết ra cái danh mục đó cả. Nhưng hễ mỗi khi ông ấy làm một điều gì đó khiến tôi tức điên lên, thì tôi tự nhủ, “May mắn cho ông đó, vì lỗi nầy có nằm trong danh mục “Hạnh Phúc Gia Đình”!

Thật đáng yêu thay tâm hồn của người vợ mẫu mực trên đây. Nơi đó toát lên một sức chịu đựng bền bỉ, một tinh thần vị tha, một thái độ nhu mì. Sự tha thứ và chịu đựng không làm giảm giá trị của nhân cách, không xúi giục người khác lầm lỗi thêm, nhưng nó tạo nên sức mạnh của lòng tin tưởng lẫn nhau và sự thu hút mãnh liệt người khác vào quỹ đạo của tình yêu!

Chúng ta xét nét với nhau nhiều quá, dễ dàng hằn học với nhau quá! Sức chịu đựng nhau mỗi ngày một yếu đi, và bất cứ một việc mâu thuẫn cỏn con nào cũng có thể trở thành ngòi nổ cho xung đột! Hãy ngắm xem những gì Chúa Cứu Thế đã chịu đựng đối với lỗi lầm chúng ta để chịu đựng nhau hơn, nhơn từ với nhau hơn.

“Vậy, anh em là kẻ chọn lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhơn từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục.” Cô-lô-se 3:12.

Mục sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com




Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top