Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột Reviewed by Momizat on . viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Đột” Bài Học Số 4: Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột (3 Hrs) (Phương Pháp Tập Trung T viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Đột” Bài Học Số 4: Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột (3 Hrs) (Phương Pháp Tập Trung T Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Cơ Đốc Giáo Dục » Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột

Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột



viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:

Lớp Học: “Giải Quyết Những Xung Đột”

Bài Học Số 4:

Bình Tĩnh Để Tránh Xung Đột (3 Hrs)

(Phương Pháp Tập Trung Tư Tưởng

Để Được Tĩnh Tâm)

Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com

“Tôi đã làm cho linh hồn tôi êm dịu an tịnh,

Như con trẻ dứt sữa bên mẹ mình;

Linh hồn ở trong mình tôi cũng như con trẻ dứt sữa vậy. (Thi-thiên 131:2)

Lo lắng, lo sợ là những nguyên nhân đưa đến nhiều gây cấn, xích mích, xung đột trong gia đình và xã hội. Người ta dễ sợ mất quyền lợi, sợ mất chén cơm, sợ mất chức, mất việc làm, nên sinh ra tinh thần ganh tị, hiểu lầm, ghen ghét, tranh đấu, hơn thua, chơi xấu, nói xấu, tìm cách hại nhau. Muốn bớt đi xung đột trong gia đình và Hội thánh, chúng ta cần biết cách nào giảm bớt sự lo lắng và hờn giận.

Khi chúng ta đang lo âu hay bực tức, ai cũng khuyên chúng ta bình tĩnh, bỏ qua, đừng giận, đừng lo, đừng buồn… Nhưng ít ai chỉ cho chúng ta cách nào để hết lo, hết giận. Muốn đạt đến trạng thái bình tĩnh và không lo phiền chúng ta cần cầu nguyện xin Chúa ban cho bình an. Nhưng, nhiều khi vì bản tính yếu đuối, chúng ta vẫn cảm thấy lo âu, bục tức. Nguyên nhân của những bực bội và căng thẳng là vì đầu óc chúng ta cứ tiếp tục suy nghĩ đến những điều làm cho chúng ta lo lắng buồn phiền.  Vì vậy, mỗi ngày chúng ta nên có thói quen tập cho tinh thần biết cách kiểm soát sự suy nghĩ của mình, để khi cần thì chúng ta có thể giử cho mình được tĩnh tâm.

A. Làm Sao Được Tĩnh Tâm (Luyện Tập Trung Tư Tưởng)

Người Việt có câu “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”. Đôi khi cuộc đời chúng ta gặp nhiều sóng gió nổi lên, dồn dập, khiến cho chúng ta cảm thấy không đủ sức chịu đựng nếu tinh thần thiếu bình tịnh và tự chủ. Chúng ta nhận thấy, khi gió to bão lớn nổi lên, nhiều cây cối bị gãy cành, tróc gốc, nhưng có một số cây dường như không hề hấn gì.  Con người chúng ta cũng vậy, khi gặp chung một hoàn cảnh và đứng trước những áp lực nào đó của cuộc đời, một số người giử được bình tĩnh và sáng suốt; trong khi đó một số người khác thì bối rối, lo lắng, tức giận hoặc có những hành động thiếu khôn ngoan.

Nếu bạn cảm thấy mình thiếu bình tĩnh, nóng nãy, dể nổi giận, phản ứng cách thiếu sáng suốt trước những thách thức của cuộc đời, thì đây là một vài phương pháp rất đơn giản để giúp bạn luyện tinh thần. Nhưng biết phương pháp là một việc, muốn đạt được kết quả mong muốn bạn cần phải kiên nhẫn dành thì giờ luyện tập một thời gian, cũng như tiếp tục tập mỗi ngày thì mới có thể trở thành người bình tĩnh, trưởng thành và có óc sáng suốt trước những thách thức nhỏ lớn của cuộc sống.

B. Tĩnh tâm là gì?

Tĩnh tâm không phải là một phương pháp mà là một trạng thái của tâm hồn, là kết quả của việc luyện tập mà tôi sẽ nói đến.  Việc luyện tập nầy có mục đích giúp cho chúng ta được tĩnh tâm, tức là có một tinh thần yên tĩnh, có óc suy nghĩ sáng suốt, làm được những quyết định khôn ngoan, nhanh lẹ, chính xác và hữu hiệu trước những sóng gió của cuộc đời.  Trạng thái tĩnh tâm cũng giúp cho những cảm súc của chúng ta ít bị xao động, trầm tĩnh trước những thách thức, không nóng giận, lo âu, sợ hãi v.v.  Tinh thần được bình tĩnh giúp chúng ta biết thỏa lòng với cuộc sống thực tại, và bình an trong mọi hoàn cảnh.  Đạt đến trạng thái tĩnh tâm cũng giúp cho tinh thần chúng ta bớt căng thẳng trước những áp lực (stress) của đời sống, nhờ đó tránh được nhiều nan đề rắc rối do những hành động thiếu suy nghĩ gây nên, cũng như giúp ngừa được nhiều bệnh tật do sự lo lắng, hờn giận, và căng thẳng tinh thần gây ra.

Khía cạnh khoa học – Trước khi nói về phương pháp nầy, tôi xin quý bạn chú ý đến một khía cạnh khoa học nầy, vì nó rất quan trọng cho bài học.  Chúng ta thường nghe nói rằng bộ óc chúng ta có hai phần: bên hữu là phần dành cho những cảm xúc, nó làm việc nhiều khi chúng ta cảm thấy lo sợ, áp lực tinh thần, bối rối, bực tức, nóng giận, đó là phần óc của chủ quan v.v.  Bộ óc bên trái là phần dành cho lý trí, khi chúng ta suy nghĩ, tính toán, tìm giải pháp, lắng nghe, chú ý, nhận xét, v.v. Đó là phần óc của khách quan.   Thường thường thì chúng ta chỉ có khả năng dùng bên nào thì chỉ dùng một bên đó thôi.  Đó là cái lợi, nên khi chúng ta đang lo lắng, sợ hãi hay nóng giận (đang dùng óc bên phải), nếu chúng ta “switch” hay chuyển được qua bên trái bằng cách tập trung tư tưởng vào sự lắng nghe, nhận xét, ghi chép… thì bộ óc bên phải ngưng làm việc, tức thì chúng ta bớt lo lắng hay nóng giận.

Vì vậy, những phương pháp đưa đến tĩnh tâm mà tôi chia sẽ có mục đích đơn giản là giúp cho các bạn tập chuyển những hoạt động từ bộ óc bên phải qua bên trái để giảm bớt tức thời những cảm súc có tai hại cho sức khoẻ và đời sống mình.

Khi học biết vài phương pháp nầy và thực hành (tập luyện) mỗi ngày, chúng ta có thể làm điều đó rất dễ dàng và nhanh chóng, nhớ đó chúng ta có thể lấy lại bình tĩnh nhanh hơn, giử bình tĩnh dễ dàng hơn, và đạt đến trạng thái tĩnh tâm cho tâm hồn dù hoàn cảnh bên ngoài thay đổi.  Những phương pháp nầy đều có hiệu lực giúp chúng ta có khả năng di chuyển sự chăm chú (focus) của chúng ta từ phần óc bên phải (cảm xúc, lo lắng, sợ hải) sang qua phần óc bên trái (phần của lý trí, của suy nghĩ, của nhận xét khách quan), với mục đích tập trung tư tưởng vào những nhận xét mọi suy nghĩ, thái độ và hành động của mình, của người khác và mọi sự việc đang diển ra chung quanh chúng ta.  Người làm được những điều đó sẽ thấy sự tiến bộ trong sức khoẻ tinh thần và thể xác, có nhiều tự tin để đương đầu với những thách thức, có khả năng chủ động trong mọi hoàn cảnh, và dể đạt đến thành công trong cuộc sống.  Vì cớ đó tôi gọi phương pháp nầy là “Luyện Tập Trung Tư Tưởng” hay nói tắt là ‘‘Phương Pháp 4T”.

C. Cách Luyện Tập Trung Tư Tưởng (TTTT) Để Được Tĩnh Tâm?

o TTTT để được tĩnh tâm không đòi hỏi ta phải ngồi theo kiểu nầy hay kiểu kia, xếp bằng, quỳ, hay đứng, không cần phải đọc đi đọc lại lời kinh kệ nào, không nhất thiết phải có một nơi yên tĩnh, nhưng có thể thực hiện được ở bất cứ nơi nào.

o TTTT để được tĩnh tâm không phải là một phương pháp rắc rối duy nhất, nhưng có rất nhiều cách thật đơn giản, giúp ta đạt được kết quả như nhau.

o TTTT cũng không đòi hỏi một thì giờ đặc biệt nào đó, không bắt buộc phải ngồi yên một chổ, nhắm mắt hoặc mở mắt, nhưng điều chánh yếu là để ta tập nhận xét những gì đang diển ra chung quanh mình, trong cơ thể hay trong đầu óc của mình.  Phải quyết tâm nhận xét, không để cho đầu óc suy nghĩ đến bất cứ việc gì đang làm cho mình lo lắng, sợ hãi hay bất an.  Suy nghĩ là lo lắng.  Người hay lo lắng là người không thể ngừng được những sự suy nghĩ trong đầu óc.  Khi bạn đạt đến khả năng ngừng được sự suy nghĩ trong óc, lúc đó là bạn hết lo lắng.  Kết quả tối hậu của việc luyện tập nầy là để chúng ta có khả năng ngừng hết mọi sự suy nghĩ trong đầu óc khi có cần.  Vì có những điều khi suy nghĩ đến thì chúng ta sinh ra bực bội, nóng giận lên, lo lắng, bất an.  Sau đây là vài phương pháp dể áp dụng nhất để luyện TTTT.

1. Phương pháp Thứ Nhất: Suy gẫm Lời Chúa: Dành 15-30 phút mỗi ngày để tập trung tư tưởng vào việc Đọc Kinh Thánh, suy gẩm những điều đang đọc, và giử cho tâm hồn yên lặng để lắng nghe sự dạy dổ từ Đức Thánh Linh. Cách cầu nguyện và đọc Kinh Thánh sẽ được bàn đến trong một bài khác. Trong bài nầy tôi chỉ nói đến vắn tắc thôi.

2. Phương Pháp thứ nhì, Nhìn qua cửa sổ: Là cách đơn giản nhất, dành cho những ngày mưa. Ngồi yên nhìn qua cửa sổ, tập trung vào điều gì? – Theo dõi những xe cộ hay người đang qua lại mà đầu óc không suy nghĩ đến bất cứ điều chi.  Việc quan trọng là ghi nhận những sự việc đang xảy ra để giữ cho đầu óc không còn suy nghï đến những điều làm cho mình buồn giận và lo lắng. Nếu cảm thấy tâm trí nhẹ nhàng và các bắp thịt bớt căng thẳng, thì chúng ta đang được tĩnh tâm cách tốt đẹp.

3. Phương Pháp thứ 3: TTTT Giữa Đô Thị náo nhiệt hay một nơi đông người ồn ào: Chúng ta có thể luyện TTTT khi đang ngồi ở một nơi đông người và ồn ào náo nhiệt: Ví dụ bạn đang ngồi trên một băng ghế giữa chổ ồn ào, mắt bạn vẫn mở và tập trung nhìn vào những gì đang xảy ra chung quanh. Tai bạn cũng mở ra và chú ý nghe những tiếng rao hàng trả giá gần xa, nghe rõ tiếng trẻ con đùa giởn, tiếng còi xe đang chạy ngang.  Mủi bạn cũng chú ý ngửi những mùi chè bánh, khói thịt nướng gần bên v.v.  Tất cả 5 giác quan phải tập trung vào mọi chi tiết không khác nào bạn là một nhà trinh thám đang quan sát mọi sự để sẳn sàng báo cáo lại cách chi tiết.

4. Phuơng Pháp thứ 4: Tập Trung Tư Tưởng vào một bức hình hoặc tranh vẽ: Đây là cách đơn giản nhất, có lợi trong những ngày mưa gió lạnh lẻo.  Bạn ngồi trước một bức hình hay tranh đẹp và có nhiều chi tiết. Mở mắt nhận xét rõ ràng từng phần của bức tranh, đi qua từng chi tiết, từng nét cọ, từng màu sắc trong 10-15 phút.  Tưởng tượng bạn là họa sĩ đang vẽ tranh.  Dù hình đó được dùng mỗi ngày, bạn vẫn chăm chú nhận xét mọi chi tiết một cách tò mò như mới nhận xét lần đầu tiên.  Cũng nhớ nhận xét chính tâm trí mình để giữ không cho trí óc lo ra và nghĩ đến điều chi khác.

5. Phương Pháp Thứ 5: Vừa Đi Bộ Vừa TTTT: vừa đi vừa nhận xét mọi sự gì mắt đang thấy, tai đang nghe, và mủi đang ngửi được, không khác gì bạn là một nhà báo hay một cảnh sát viên có trách nhiệm nhận xét và ghi lại hết những gì mình quan sát.  Nhớ quyết tâm không để cho trí óc suy nghĩ vẫn vơ, hay nghĩ đến những điều dể bận tâm, cũng như không phản ứng trước chuyện gì đang xảy ra (ví dụ như bực bội khi thấy một người ném rác trên lề đường).  Cách nầy rất có lợi vì làm đươc 2 điều tốt cùng một lúc: thể dục và luyện tập trung. Có thể TTTT khi đang lái xe không?  Dĩ nhiên điều đó rất tốt. Vì khi lái xe mà suy nghĩ đến những chuyện làm cho ta buồn bực là bạn đang lo ra và có thể rất nguy hiểm.  Ngược lại, chỉ tập trung tư tưởng vào mọi việc đang xảy ra trước mắt, thấy rõ mọi xe đang chạy nhanh hay chậm lại, thấy đèn thắng sáng lên, thấy có xe đang đổi lane, mắt liết qua liết lại như radar để nhận xét mọi chi tiết, thì tốt hơn và bạn đang TTTT cách tốt đẹp.  Nên lợi dụng cơ hội đang lái xe để luyện TTTT, bạn sẽ tiết kiệm thì giờ cũng như đang lái xe an toàn hơn.

6. Phương Pháp Thứ 6: Tập trung vào hơi thở: nên nhớ chỉ nhận xét hơi thở, không kiểm soát hay điều khiển hơi thở của mình. Chú ý đến hơi thở đang đi ra, đi vào. Nếu muốn tập để tĩnh tâm thì ngồi ghế để làm điều nầy. Nên dùng cách nầy khi nằm trên giường để dễ đi vào giấc ngủ. Vì khi nhắm mắt và chú ý vào hơi thở, đầu óc bạn sẽ mau thấy chán và buồn ngủ. Bạn sẽ thấy mình ngủ hồi nào mà không hay.

7. Phương Pháp thứ 7: Nhắm mắt và tập trung vào hai mắt: 2 mắt chúng ta cứ mỗi 4-5 giây thì nó tự động co rút một cái rất nhẹ. Vì cớ đôi mắt cử động rất là nhẹ nên chúng ta thường không hay biết, chỉ cảm nhận được đôi mắt cử động khi đầu óc ngừng suy nghĩ và tập trung tư tưởng vào mắt mà thôi.  Khi chúng ta không còn cảm thấy (feel) đôi mắt mình cử động nửa, đó là lúc trí óc chúng ta đang lo ra, đang suy nghĩ. Phải tập trung và chú ý vào đôi mắt trở lại. Cách nầy rất lợi ít để giúp chúng ta dể dàng dỗ giấc ngủ. Càng tập lâu ngày, chúng ta còn nhận thấy trong cơ thể mình có một “năng lực” chạy lên chạy xuống, từ đầu đến chân, từ chân lên đầu, cứ mỗi 4-5 giây thì mình cảm thấy như có một “luồng sóng” tràn vào đầu chúng ta, lúc đó mắt chúng ta nheo lại một cái, cử động nhẹ một chút.  Nhìn vào mắt một người đang ngủ, chúng ta thấy mắt họ cử động qua lại mỗi 4-5 giây như vậy, các bác sĩ gọi đó là REM (rapid eye movement) khi họ nghiên cứu về giấc ngủ. Khi nào mắt cử động như vậy là lúc đó người ta ngủ ngon, và có chiêm bao. Giấc ngũ REM rất tốt cho sức khoẻ.  Người trẻ thì giấc ngủ có REM rất dài (60-80%), người lớn tuổi thì giấc ngủ REM càng ngày càng ngắn lại.  Có lẽ người tập TTTT vào mắt sẽ bước vào giấc ngủ REM.  Nhiều khi vừa tập trung vào mắt chừng 60 giây là tôi đã ngủ, và ngủ một giấc đến sáng.

8. Phương pháp thứ 8: Nhắm mắt và tập trung vào 2 bàn tay: ngồi yên, để hai bàn tay thòng xuống giữa hai đùi, xoè hai bàn tay ra, hướng vào nhau nhưng không đụng nhau. Tập trung tư tưởng vào lòng hai bàn tay, dần dần bạn sẽ thấy bàn tay như có điện chạy rần rần và sống động (nhân điện), bàn tay như phồng lên xẹp xuống, có cảm giác như hai miếng nam châm muốn đẫy cho xa nhau.  Cứ tập trung vào 2 bàn tay trong 15 phút (chú ý nhận xét cảm giác của nhân điện nơi bàn tay) và ngừng mọi suy nghĩ.  Nếu không thấy cảm giác đó nữa thì đó là lúc đầu óc đang trở lại bận rộn suy nghĩ.  Phải quyết định ngừng suy nghĩ và tập trung trở lại vào cảm giác nhân điện nơi hai bàn tay.

9. Phương pháp bấm ngón tay vào vật nhọn: Phương pháp nầy có lợi khi đang ở trong một buổi bàn cãi đầy căng thẳng và xúc động.  Bạn dùng đầu nhọn của một cây viết Bic (ball point pen), cầm viết quay mủi viết vào ngón tay cái, dùng ngón cái bấm nhẹ vào mủi viết cho thấy đau ngón tay một chút.  Cái đau đó sẽ giúp ta tĩnh táo hơn.  Nên nhớ khi chúng ta cảm thấy bực tức, chúng ta đang tập trung vào óc bên phải (phần của cảm xúc).  Khi tập trung sự nhận xét vào cái mủi nhọn nơi ngón tay cái, ta đang chuyển sự tập trung vào óc bên trái (phần lý luận và nhận xét), nên sẽ dễ giử được bình tĩnh và sự sáng suốt trong đầu óc. Chúng ta có thể dùng một chìa khóa thay vì mủi viết.

D. Lợi ích Của Phương Pháp 4T:

o Bình tĩnh trước áp lực: Khi quen luyện phương pháp 4T rồi, thì bất cứ lúc nào cần thư giản (relax) hoặc cần lấy lại bình tĩnh chúng ta có thể dễ đạt đến trạng thái tĩnh tâm hơn (ví dụ như trước khi đi ngủ, khi đi thi, khi được thẩm vấn (interviewed), khi gặp chuyện gây cho tinh thần căng thẳng, lo âu, bực tức, lúc đang bị ông chủ rầy la, đang gặp chỉ trích trong phòng họp, bị người khác gây khó khăn v.v.).  Khi đã quen tập tĩnh tâm qua phương pháp 4T nầy, trước một bối cảnh đầy áp lực chúng ta dể tập trung tư tưởng để nhận xét mọi sự việc cách khách quan và cảm thấy bình tĩnh hơn để có thể đối phó với hoàn cảnh cách khôn ngoan và sáng suốt. Chúng ta cũng có thể hành động cách khách quan như một người bình tĩnh và tự chủ vì chúng ta biết nhận xét mọi sự việc, suy nghĩ như người đứng ngoài cuộc và nắm phần chủ động, thay vì phản ứng trước sự việc một cách chủ quan, bối rối và thụ động.

o Trạng thái tĩnh tâm rất cần thiết cho sức khoẻ thể xác và tinh thần, vì sự lo lắng và căng thẳng tinh thần sinh ra chứng cao áp huyết, loét bao tử, tai biến mạch máu não (stroke), mất ngủ, ung thư, và nhiều bệnh khác. Có nhiều công trình nghiên cứu chứng minh rõ ràng sự liên hệ chặc chẻ giửa cảm xúc và sức khoẻ của những cơ quan trong cơ thể. Ví dụ: Bực tức cay đắng sinh ra đau túi mật. Hờn giận sinh bệnh đau gan. Đau khổ, buồn khổ sinh ra bệnh đau tim. Tủi thân, tủi hờn sinh ra yếu lá lách và tiểu đường. Sợ hãi, lo lắng sinh ra đau thận. Nhúc nhác, bực bội sinh ra đau bọng đái.  Băng khoăng lo lắng không rõ tương lai sinh ra bệnh bứu cổ.  Lì lợm, cứng lòng, luôn tìm cách bênh vực cho mình sinh ra đau ruột già.  Ghê tởm, chán nản sinh ra đau bao tử v.v. Vì cớ đó chúng ta cần tập để tïnh tâm hầu giúp cho những cảm xúc của chúng ta được quân bình và vững vàng hơn.

o Tïnh tâm giúp chúng ta áp dụng được thiên đàng trong lòng mà Chúa hứa ban cho con cái Ngài. TTTT giúp chúng ta biết cách lắng lòng xuống, tìm được bình an mà Chúa ban cho thay vì sống với tinh thần đầy bấn loạn, lo âu, sợ hãi, đầy hờn giận, bực tức, và đánh mất đi sự bình an và vui mừng mà đáng lẽ chúng ta phải có cách tràn đầy trong tâm hồn. Cầu nguyện là môt cách để được tĩnh tâm vì sau khi CN chúng ta thấy bớt buồn lo, sợ häi, hờn giận. Đó là phép lạ, đó là quyền năng Chúa đang hành động khi chúng ta tập trung tư tưởng vào lời hứa của Chúa thay vì vào những điều làm cho chúng ta lo buồn và sợ hãi.

o Một số người cho rằng là con cái Chúa chúng ta chỉ cần cầu ngyện là đủ. Nhưng chúng ta phải nhìn nhận rằng có nhiều con cái Chúa dù có cầu bao nhiêu cũng vẫn thấy không có gì thay đổi vì lòng họ chứa chấp những hờn giận, và không biết tha thứ. Họ chưa học được cách giao phó những nan đề cho Chúa giải quyết, cứ mãi lo nghĩ đến những điều làm cho họ nặng lòng, không dám buông gánh nặng ra để Chúa thế mang. Những người lớn lên trong những hoàn cảnh đầy đau đớn, tủi nhục, trải qua những kinh nghiệm chết chóc, hãi hùng thì dù muốn tin cậy nơi Chúa vẫn khó giử được tâm trí bình tĩnh, khó kiểm soát được những cảm súc xuất phát từ tiềm thức sâu kín, nên nhiều khi họ vẫn còn cảm thấy nhúc nhác, sợ hãi, tự ti hay tự kiêu, dể giận, dể nóng giận v.v. Đối với những người đó thì luyện tập trung tư tưởng là một phương pháp rất cần thiết để hổ trợ cho sự cầu nguyện và những thì giờ học hỏi Lời Chúa mỗi ngày.  Vì khi tâm trí được bình tĩnh thì trí óc họ được sáng suốt hơn để đón nhận chân lý.

o Mặt khác, tâm hồn được an tĩnh giúp chúng ta dể nghe được tiếng của Chúa. Vì Chúa là Đấng sống trong chúng ta qua Đức Thánh Linh (ĐTL).  ĐTL là ánh sáng cho lương tâm chúng ta.  Nhưng tại sao chúng ta khó nghe được tiếng phán nhỏ nhẹ của Ngài? Vì những sự lo lắng, những phiền muộn, bực tức và bận tâm của chúng ta là những điều mà các nhà tâm lý gọi là ‘‘sự ồn ào nội tâm’’. Sự ồn ào đó là những sự suy nghĩ vớ vẩn cứ diển ra không ngừng trong tâm trí như cái máy hát diã bị hư, không tắt được.  Đôi khi những ồn ào đó có thể chỉ đơn giản là những tiếng nhạc mà mình đã thu vào đầu óc vì nghe nhạc quá nhiều.  Dù máy iPod đã tắt nhưng tiếng nhạc vẫn còn ồn ào trong trí óc làm cho chúng ta khó lắng nghe được tiếng Chúa.  Đó là một lý do nữa khiến chúng ta cần phải tập TTTT để khi có cần chúng ta có thể tắt hết mọi tiếng ồn ào trong trí óc, tập trung tư tưởng vào sự suy gẩm Lời Chúa, và chú ý đến những lời phán dạy của Ngài.  Samuên khi nghe tiếng Chúa kêu thì thưa rằng: ‘‘Lạy Giêhôva xin hãy phán dạy, kẻ tôi tớ Ngài đang nghe!’’  Chúng ta cũng phải tập ngừng suy nghĩ, phải lắng nghe thì mới nghe đuợc tiếng phán của Chúa.  Lời Chúa cũng dạy: ‘‘Hãy yên lặng và biết Ta là ĐCT’’ (Thi thiên 46:10).

“Đức Giê-hô-va phán: Vì ta biết ý tưởng ta nghĩ đối cùng các ngươi, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho các ngươi được sự trông cậy trong lúc cuối cùng của mình.” (Giê-rê-mi 29:11) .   Chỉ khi nào chúng ta ngồi yên, lắng lòng xuống, thì mới biết Chúa, biết được ý Chúa, hiểu được chương trình của Chúa cho đời sống chúng ta.  Khi nghe một việc gì làm cho mình phật lòng, nếu chúng ta hấp tấp phản ứng thì thường thường là mình làm theo ý riêng và sẽ gây cho hoàn cảnh tệ hại hơn. Nếu chúng ta dành thì giờ cầu nguyện, yên lặng và giử cho tĩnh tâm, thưa với Chúa: ‘Xin Chúa phán dạy, con đang nghe’ thì chắc chắn së nghe được tiếng phán hay sự soi sáng của Ngài.  Chắc chắn chúng ta sẽ nghe được lời nhắc nhở của Chúa và tránh làm những việc đáng tiếc.

o Chú ý quan trọng: Có vài trường hợp người tín hữu khi tập cho tĩnh tâm lại thấy hồi hộp và lo sợ.  Lý do là vì người đó có thể có nhiều điều sai trật trong đời sống hay có phạm tội với Chúa.  Khi yên lặng, thì được nghe tiếng ĐTL hay lương tâm cáo trách nên càng thấy bồn chồn lo lắng hơn.  Khi nghe được sự nhắc nhở của Chúa thì nên ăn năn những điều sai quấy mà ĐTL chỉ ra và nhờ Chúa chừa bỏ.  Phải nhờ Chúa giải quyết những điều làm cho họ bất an, như là ăn năn xin Chúa tha thứ tội lỗi, xin lỗi người mình đã gây cho buồn lòng, trả lại vật đánh cắp, v.v. thì lúc ấy người đó mới có được một lương tâm trong sạch và bình an, mới kinh nghiệm được phước hạnh của một tâm hồn được an tĩnh và sức mạnh tinh thần của một người bình tĩnh và tự chủ nhờ luyện tập đều đặn với phương pháp tập trung tư tưởng nầy.

Kết luận: Khi bạn bền chí áp dụng một vài phương pháp nầy, thì dần dần bạn sẽ thấy đầu óc mình sáng suốt hơn, dể tập trung tư tưởng khi nói chuyện, khi nghe giảng, hoặc khi trình bày một việc gì trước mặt nhiều người. Bạn sẽ kiểm soát những cảm xúc của mình dể dàng hơn, cảm thấy bình tĩnh hơn trước những thách thức của cuộc sống. Cũng ước mong bạn được sáng suốt hơn để cảm nhận được dễ dàng những sự dạy dỗ của Đức Thánh Linh khi suy gẩm Lời Chúa hoặc khi cần sự soi sáng của Ngài trong những quyết định quan trọng của đời sống.  Muốn thật hết lòng.

—————

Để Giảm Bớt Lo Lắng Và Giận Hờn

Phần 2: Những Ðiều Khác Có Thể Làm Ðược

Lo lắng, lo sợ là nguyên nhân đưa đến nhiều gây cấn và tình huống trong gia đình và xã hội. Người ta dễ sợ mất quyền lợi, sợ mất chén cơm, sợ mất chức, mất việc làm, nên sinh ra tinh thần ganh tị, tranh đấu, hơn thua, chơi xấu, nói xấu, tìm cách hại nhau. Muốn bớt đi xung đột trong gia đình và Hội thánh, chúng ta cần biết cách nào giảm bớt sự lo lắng và hờn giận.

Một bà kia rất giận và ghét một người bà con. Một hôm trong khi nói chuyện với chồng, căn dặn chồng rằng: “Khi em mà qua đời đừng bao giờ anh cho bà ấy đến đám tang của em. Bã mà đến là em sẽ ngồi dậy đó!” Người chồng nghe thế nói: “Ồ vậy tốt quá! Khi nào em chết anh sẽ mời bà ấy đến để em sống lại!”

Có nhiều người giận ai là mang cái giận đó cho đến chết.

Những điều chúng ta có thể làm để giúp giảm bớt căng thẳng tinh thần:

• Xác định xem điều gì làm cho mình bị căng thẳng trong tinh thần.

• Nhận xét xem mình phản ứng như thế nào khi tinh thần bị căng thẳng.

• Ghi vào sổ những điều làm cho ta căng thẳng và sự phản ứng của mình.

• Nhận xét xem điều gì giúp ta giãn xả, lắng dịu và lấy lại bình tĩnh khi bị căng thẳng. VD: Uống một ly nước lạnh, bỏ đi nơi khác, mở nhạc nghe, mang giày nike vào để chạy bộ một vòng, … Tập làm những điều đó khi có cần hoặc khi chưa cần.

• Tập nói ra cách nhã nhặn những gì làm cho ta khó chịu bực mình.

• Tập kềm giữ cơn giận (VD: đếm từ 10 đến 1, thở sâu và chậm lại, uống một ly nước lạnh, tránh xa việc cãi cọ, chấm dứt cuộc đàm thọai trước khi mình nổi giận…)

• Tìm người đáng tin cậy để tâm sự, chia sẻ nỗi lòng thầm kín

• Nghĩ đến người khác, quan tâm đến nhu cầu của người khác thay vì tập trung vào những nhu cầu và nan đề của mình (chuyện bà Juanita, cô đơn, đã qua đời 1 tiếng đồng hồ, mà được Chúa cứu sống, nay là cảm thấy cô đơn, tôi khuyên bà nghĩ đến người khác, thăm người bệnh, v.v. bà rất vui hứa sẽ làm điều đó).

• Tập nói năng vui vẻ, ôn hòa với mọi người để giảm bớt xung đột

• Tránh nói chơi, mĩa mai, chọc ghẹo… dể bị lỡ lời

• Tập quản lý thì giờ cách khôn ngoan, làm một công hai chuyện, “một cục đá giết 2 con chim” để bớt áp lực

• Đơn giản hóa đời sống, tập tính dể dãi, có đời sống đơn giản.

• Giảm bớt tánh nghiêm nghị, đừng coi mọi sự quá nghiêm trọng

• Nhìn mọi sự với con mắt của cõi đời đời, đưới ánh mặt trời mọi sự đều là hư không, mọi sự rồi cũng sẽ qua đi không tồn tại mãi mãi

• Nhìn mọi sự bằng con mắt của Đức Chúa Trời: mọi sự đều tốt cho chúng ta: 1. để giúp chúng ta trưởng thành, học được những đức tánh tốt của Chúa Giêxu. 2. thử thách sẽ biến thành phần thưởng và nhiệm vụ cao trọng trong nước đời đời của Chúa.

• Luôn nhớ rằng cuộc đời ngắn ngủi, khi qua đời không mang được gì theo, không có cái gì còn mãi trong đời

• Dành thì giờ vui cười, tập cười trên những thất bại hay cái dỡ của mình

• Tập tinh thần biết ơn, như mỗi ngày ghi xuống 5 điều mình cần tạ ơn Chúa.

• Dành thì giờ thưởng thức những cái đẹp chung quanh minh, mở mắt nhìn quanh nhận xét những màu sắc, hình thể, con trẻ vui đùa, tranh vẻ, …

• Dành thì giờ nghỉ ngơi, nhất là dành ngày Chúa nhật để đi nhà thờ và nghỉ.

• Dành thì giờ ngủ cho đầy đủ và ngủ thêm khi cơ thể thấy cần

• Dành thì giờ tĩnh nguyện mỗi ngày, ít lắm 15 phút

• Tạo cho mình một chổ riêng tư (một phòng riêng yên tĩnh, một khu vườn…) để đến đó một mình mà tĩnh tâm khi đời sống quá bận rộn hay căng thẳng

• Tập thể dục thường xuyên. Thể dục là cách tốt nhất đẻ tinh thần bớt căng thẳng và bớt chán đời.

• Ăn uống điều độ và đầy đủ dinh dưỡng, nhất là những thứ làm cho bộ óc được tẩm bổ: thuốc bổ đủ loại và những khoáng chất thiên nhiên, nhất là chất vôi (calcium) và magnesium, cá salmon (cá hồi), uống omega-3 (dầu cá), Calcium-magnesium, rong biển, nấm đông cô, chocolat, trái cây có nhiều chất chống ốc-xi: lựu, blue berries, avocado, nho đen, cherries, măng cụt,

• Dành thì giờ để ngủ cho đầy đủ

• Tránh những thức ăn đồ uống tạo căng thẳng cho tâm trí như cà phê, nước ngọt, bia rượu, gia vị mạnh

—————–

CÂU Chuyện Dạy Dỗ: “CHẾT VÌ GIẬN” — Vào thế kỷ thứ 18, ở Anh quốc có một bác sĩ nổi tiếng về khoa phẫu thuật, tên là John Hunter. Bác sĩ Hunter được Hoàng đế Anh George Đệ III chọn làm bác sĩ của hoàng gia, nhưng ông thường bị đau nhói trong ngực. Sau khi khám phá ra mình bị chứng đau thắt ngực (angina pectoris), và nhận thấy mỗi khi nổi giận thì tim đau nhói, bác sĩ Hunter đã than rằng: “Mạng sống của tôi nằm trong tay người nào cố tình chọc cho tôi tức giận”.

Lời than nầy đã trở thành sự thật, vì trong một cuộc họp của ban quản trị bệnh viện St. George ở Luân Đôn, bác sĩ Hunter nổi nóng, lớn tiếng cãi cọ với một thành viên ban quản trị, rồi tức giận bỏ phòng họp đứng dậy đi ra. Nhưng chỉ vừa qua đến phòng bên cạnh, bác sĩ Hunter đã ngã ra chết.

Thế giới y học đã có rất nhiều công bố về tương quan giữa những cảm xúc giận dữ và sức khỏe. Trong lãnh vực thuộc linh, bản thân sự phẫn nộ không phải là tội lỗi, vì chính Đức Chúa Trời cũng có sự phẫn nộ. Nhưng phẫn nộ vì điều gì, và hành động thế nào trong cơn phẫn nộ, đó mới là vấn đề. Chúa có giận, nhưng là Đấng chậm giận. Khi Ca-in ganh tức với A-bên vì của lễ của người không được chấp nhận, Đức Chúa Trời hỏi người rằng: “Cớ sao ngươi giận?” (Sáng 4:6)

Phần lớn những gì làm chúng ta giận, thường là không chính đáng. Vì ta không thể nhìn thấy được tất cả mọi động lực của hành động, mọi nguyên nhân của sự việc, chúng ta nhận định vấn đề chỉ theo một chiều hướng của riêng mình. Mỗi lúc như thế, hãy nhớ lời Chúa đã nói với Ca-in, để xem lại nguyên do của cơn giận. “Ngươi giận có nên chăng?” – Có một cơn giận mà không phạm tội, đó là cơn giận với tội lỗi. Song, hãy hành động thế nào để bày tỏ được cơn giận bởi tình yêu, cơn giận của lòng thương xót.

“Hỡi anh em yêu dấu, anh em biết điều đó: người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận; Vì cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời.” Gia-cơ 1:19, 20

Hãy Dẹp Sự Giận Dữ — “Hãy dẹp sự giận dữ — vì điều đó chỉ gây ra việc ác” (Thi thiên 37:8)

Nóng giận có nghĩa giống như chúng ta để cho mình bị “trật khớp xương” về phương diện tinh thần hoặc về thuộc linh.  Nói lên câu “Chớ nên nóng giận,” là một việc, nhưng là một việc khác hẳn khi bạn nhận thấy chính bạn có được một bản tính như vậy, có nghĩa ngay cả bạn không thể trở nên nóng giận.  Thật rất dễ dàng khi chúng ta nói lên, “Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va, và chờ đợi Ngài” (37:7) cho đến khi cái thế giới nhỏ của chúng ta bị đảo lộn và chúng ta bị đẩy vào một cuộc sống hổn độn và đau khổ giống như bao nhiêu người khác.  Có thể nào “yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va” đang lúc như vậy không?  Nếu lời khuyến cáo “Chớ nên” nầy không có hiệu quả tại đây, thì cũng sẽ không có hiệu quả ở bất cứ nơi nào khác.  Lời khuyến cáo “Chớ nên” nầy bắt buộc phải có hiệu lực đối với những ngày khó khăn và vô định của chúng ta, cũng như những ngày vui mừng bình an, hoặc nó sẽ không bao giờ có hiệu lực gì cả.  Và nếu nó không có hiệu lực đối với trường hợp đặc biệt của bạn, nó cũng sẽ không có hiệu lực cho bất cứ ai cả.  Sự yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va không tùy thuộc các hoàn cảnh bên ngoài của bạn, nhưng tùy thuộc tình tương giao của bạn với chính Đức Chúa Trời.

Kết quả của sự nóng giận luôn luôn là tội lỗi.  Chúng ta thường nghĩ rằng sự bức rức và nóng nảy một chút đó là dấu hiệu đơn giản cho thấy chúng ta thật có sự khôn ngoan, tuy nhiên thực ra đó lại là dấu hiệu rõ rệt càng hơn về sự xấu xa biết bao của chúng ta.  Sự nóng giận gây ra sự cương quyết làm theo đường lối riêng của mình.  Cưú Chúa chúng ta không bao giờ lo âu hay nóng nảy, bởi vì mục đích của Ngài không phải để thành tựu chương trình riêng của Ngài nhưng để làm trọn vẹn chương trình của Đức Chúa Trời.  Nóng giận là một tính xấu đối với một đứa con của Đức Chúa Trời.

Hiện bạn có đang dựng đứng lên cái tinh thần điên rồ đó của bạn với ý kiến rằng các hoàn cảnh của bạn thực sự quá sức cho Đức Chúa Trời có thể đối phó?  Hãy dẹp qua một bên các ý kiến và các suy đoán của bạn và cứ “ở dưới bóng của Đấng Toàn năng” (Thi thiên 91:1).  Hãy thưa với Đức Chúa Trời rằng bạn nhất tâm sẽ không lo âu nóng nảy về bất cứ điều gì mà hiện tại bạn đang có lòng quan tâm đến.  Sự nóng nảy và lo âu của chúng ta tất cả đều gây nên bởi các chương trình chúng ta toan tính mà không có sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com





Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top