Thảo Luận Ðể Giải Quyết Những Nan Ðề Reviewed by Momizat on . viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp học: “Giải Quyết Những Xung Ðột” Bài Học Số 3 “Thảo Luận Ðể Giải Quyết Những Nan Ðề” (1.30 Hr) Mục sư Bác s viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Lớp học: “Giải Quyết Những Xung Ðột” Bài Học Số 3 “Thảo Luận Ðể Giải Quyết Những Nan Ðề” (1.30 Hr) Mục sư Bác s Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Cơ Đốc Giáo Dục » Thảo Luận Ðể Giải Quyết Những Nan Ðề

Thảo Luận Ðể Giải Quyết Những Nan Ðề



viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:


Lp hc: “Gii Quyết Nhng Xung Ðt”

Bài Hc S 3

“Tho Lun Ð Gii Quyết Nhng Nan Д (1.30 Hr)

Mc sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com

Nhp đ: Khi trong gia đình có s xung đt, chc chn đang có mt nan đ nào đang làm phin lòng mt hay vài người trong gia đình, làm cho mt vui, mt bu không khí m cúng và phước hnh ca gia đình.  Là nhng con người có s hiu biết, không ai thích sng trong mt bu không khí hay bi cnh như vy. Nhưng vì c nhiu lý do khác nhau, nhiu người không biết cách nào gii quyết nan đ, không biết cách đàm thoi trong s bình tĩnh, s hãi khi phi đương đu vi nan đ, s s căng thng gia tăng trong gia đình, s người bn đi ca mình ni gin, s cha m mình hay con mình phát cáu lên, v.v.

VD vui: Chuyn ông bà kia t ngày cưới nhau đến lúc k nim 50 năm ngày cưới, h không bao gi cãi nhau./

Mun bo v hnh phúc, chúng ta có trách nhim tìm đ mi cách đ gii quyết nhng nan đ trong đi sng, nht là ngi xung đàm thoi, và không vì s hãi, vì ngi ngùng mà c đ cho nhng nan đ c tiếp tc chng cht thêm, mi ngày càng nhiu hơn, vì s càng khó gii quyết hơn.

1. Phi Tht Lòng Mun Tho lun.

Nhiều khi nan đề khó giải quyết được vì một trong hai vợ chồng quá tức giận nên không chịu ngồi xuống để đàm thoại.  Có những người chồng nghĩ rằng mình là chủ gia đình nên thường làm những quyết định mà không cần thảo luận trước với vợ.  Rồi khi gặp nan đề cũng không thích ngồi xuống thảo luận.

a. Nhng người chng phi c gng hi ý vi v mình trước khi có nhng quyết đnh quan trng.

Người chồng phải biết lắng nghe – Ephêsô 5:25f  “Hỡi người làm chồng, hãy yêu vợ mình, như Đấng Christ đã yêu Hội thánh, phó chính mình vì Hội thánh,”  –  Người chồng là đầu của gia đình như Đấng Christ là Đầu của hội thánh.  Cũng như Chúa luôn lắng nghe lời cầu nguyện của hội thánh, người chồng phải dành thì giờ lắng nghe vợ mình. (Phil. 4:6f).

Vợ phải biết truyền đạt nhu cầu – Êphêsô 5:28,29 “Cũng một thể ấy, chồng phải yêu vợ như chính thân mình. Ai yêu vợ mình thì yêu chính mình vậy. 5:29 Vì chẳng hề có người nào ghét chính thân mình, nhưng nuôi nấng săn sóc nó như Đấng Christ đối với Hội thánh,” –  Người chồng yêu vợ như yêu chính thân thể mình; nhưng thân thể cũng phải truyền đạt nhu cầu của mình với cái đầu để đầu có thể làm những quyết định tốt nhất và lợi ích cho toàn thân.

Người chồng phải mau nghe và chậm nói – Giacơ 1:19 – “Hỡi anh em yêu dấu, anh em biết điều đó: người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận” – Tất cả mọi người phải mau nghe, chậm nói, và chậm giận. Người chồng phải cố gắng tập trung tư tưởng để lắng nghe, và cố gắng kềm giử miệng lưởi như giử cương ngựa, để miệng đừng phát biểu trước khi lổ tai nghe chưa đủ, nhất là khi người vợ phát biểu chưa xong, hoặc khi nàng nói lời khó nghe.

Người chồng biết thông cảm – 1 Phierơ 3:7 “Hỡi người làm chồng, hãy tỏ điều khôn ngoan ra trong sự ăn ở với vợ mình, như là với giống yếu đuối hơn; vì họ sẽ cùng anh em hưởng phước sự sống, nên phải kính nể họ, hầu cho không điều gì làm rối loạn sự cầu nguyện của anh em.”   –   Người chồng phải đối xử với vợ một cách đầy cảm thông. Như mấy ông thường nói, đàn ông không thể nào đọc được tư tưởng của mấy bà, vì vậy nếu không hiểu thì người chồng nên khuyến khích mấy bà trình bày tư tưởng mình cách rõ ràng hơn, và tập chú ý lắng nghe thì mới cảm thông với vợ mình. [cx  Math. 7:12]

b. Nếu nan đ có liên h đến ti li, c hai người cn phi bàn lun vi nhau.

Quở trách nhau bằng tình thương – Luca 17:3,4 “Các ngươi hãy giữ lấy mình. Nếu anh em ngươi đã phạm tội, hãy quở trách họ; và nếu họ ăn năn, thì hãy tha thứ. 17:4 Dầu trong một ngày, họ phạm tội cùng ngươi bảy lần và bảy lần trở lại cùng ngươi mà nói rằng: Tôi ăn năn, thì hãy tha tội cho họ.”   – Người nào biết rằng anh em mình có tội, phải có trách nhiệm “quở trách” người đó bằng tình yêu thương. Trong gia đình cũng vậy. Và nếu họ biết ăn năn, thì phải sẵn sàng tha thứ.  [Lêv. 19:17,18; Math. 18:15; Châm. 27:5,6]

Hãy xin lỗi nhau – Math. 5:23,24  “Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của lễ nơi bàn thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình, 5:24 thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ.”  – Người bị quở trách về tội mình phải hạ mình mà nói chuyện và tìm cách giảng hòa với anh em mình.  Trong gia đình cũng vậy. Vợ chồng mà không chịu giải quyết những lầm lỗi tạo nên những vết thương lòng cho nhau, chưa tha thứ nhau, thì đừng mong được Chúa nhậm lời cầu nguyện hay ban phước. Trong gia đình nhiều nan đề không thể giải quyết được vì người có tội không chịu nhận lỗi hay không chịu xin lỗi.  Hoặc là người kia khi thấy người phối ngẫu của mình xin lỗi thì lại không chịu thứ tha và bỏ qua cho người ta.

Người nghĩ rằng mình bị chọc giận vô cớ và người kia là người bị lên án là người kiếm chuyện vô cớ, cả hai phải cố gắng ngồi xuống thảo luận về nan đề nếu muốn đi đến giải pháp.  Ngậm miệng và nín lặng không phải là một giải pháp hay một sự chọn lựa đúng.

Chọn một thì giờ cho thích hợp để bàn cãi cũng quan trọng.  Cãi nhau trước mặt con cái khi một hay cả hai nổi giận xung thiên là một điều không tốt.  Phải đồng ý nhau chọn một lúc khác để đàm thoại.  Làm hẹn và phải giử đúng hẹn, không nên trốn tránh!

[Math. 18:15-17; Châm. 10:17; Galati 6:1; Châm. 13:18; 15:31,32; 29:1; 25:12; 9:8; 12:1]

2. Tn công nan đ; nhưng đng tn công nhau:

Mục đích đàm thoại là để làm hòa –  Math. 5:24 “Thì hãy để của lễ trước bàn thờ, trở về giảng hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của lễ.”   –  Mục đích đàm thoại là để 2 người làm hòa với nhau chớ không phải để làm cho đau lòng nhau.  Nhiều người sẳn sàng đàm thoại nhưng với mục đích để được vừa ý mình.  Họ muốn thắng cho được cuộc bàn cãi, muốn chứng minh rằng người kia hoàn toàn sai hay có lỗi, v.v.  Nhưng mục đích thật của cuộc bàn cãi là để tìm một giải pháp đúng theo Lời Chúa dạy [Lêviký 19:18].

Đàm thoại không phải là thì giờ để mắng nhiết nhau – Rôma 12:17, 19-21 “Chớ lấy ác trả ác cho ai; phải chăm tìm điều thiện trước mặt mọi người. 12:18 Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người. 12:19 Hỡi kẻ rất yêu dấu của tôi ơi, chính mình chớ trả thù ai, nhưng hãy nhường cho cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời; vì có chép lời Chúa phán rằng: Sự trả thù thuộc về ta, ta sẽ báo ứng. 12:20 Vậy nếu kẻ thù mình có đói, hãy cho ăn; có khát, hãy cho uống; vì làm như vậy, khác nào mình lấy những than lửa đỏ mà chất trên đầu người. 12:21 Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác.”   –  Đừng tìm cách lấy ác trả ác, đừng tìm cách trả thù, nhưng hãy lấy thiện trả ác.  Nhiều cặp vợ chồng mở màn cuộc đàm thoại với mục đích để giải quyết nan đề nhưng chẳng bao lâu thì lại “trả thù nhau” bằng những lời mắng nhiếc thậm tệ.  Cuối cùng mục đích của họ trở thành: ai là người làm cho người kia đau đớn hơn bằng những lời đó!

Quá nhiều cuộc đàm thoại đã trở thành những cuộc cãi lẩy, vì người ta đã để cho buổi đàm thoại trở thành một cơ hội để tấn công nhau, thay vì tấn công nan đề.  Chúng ta phải thảo luận về nan đề, tìm giải pháp cho nan đề, và tránh làm đau lòng nhau !

Nên đàm thoại như những người chuyên nghiệp – Khi trình bày vấn đề, nên cố gắng nói đến nan đề một cách khách quan và tập trung một cách chính xác vào nan đề mà thôi.  Tập nói chuyện với nhau cách bình tĩnh như những nhà chuyên nghiệp, người làm việc trong công sỡ (professional): lịch sự và tôn trọng nhau, thay phiên nhau mà nói, đặt câu hỏi, lắng nghe, ghi chép khi người khác phát biểu. VD: “Em ơi, có một nan đề nầy mà anh nghĩ rằng mình cần phải bàn đến…”  Đừng mở rộng nan đề ra để bắt đầu tấn công bản tính của người phối ngẩu. Tránh những câu như: “Nan đề là anh/em là một con người thật là ích kỷ!”  hoặc là: “Tại sao em không bắt chướt vợ của anh A. anh B. thấy bà ta như vậy như vậy có được hơn không…?”

3. Hãy Lng Nghe Quan Đim Ca Người Phi Ngu Ca Mình:

“Đàm thoại” đòi hỏi cả việc lắng nghe và việc phát biểu.  Trong thực tế, phần đông ai cũng muốn phát biểu sự suy nghĩ của mình mà không chịu dành đủ thì giờ để lắng nghe.

Giacơ 1:19  “Hỡi anh em yêu dấu, anh em biết điều đó: người nào cũng phải mau nghe mà chậm nói, chậm giận; 1:20 vì cơn giận của người ta không làm nên sự công bình của Đức Chúa Trời.”  –   Đừng mở đầu một cuộc đàm thoại với định kiến (assumption) là người kia không có lý luận vững vàng nào để nói cả.  Mỗi người phải nhận lấy phần ngồi yên để lắng nghe trước, và kiên nhẩn cầm giử miệng lưởi mình lại để nghe mà thôi, dù đang nghe những đều oan ức, những điều hoàn toàn sai sự thật.  Hãy cố gắng giử bình tĩnh, đừng nóng giận lên dù bị vu oan hay hiểu lầm.  Chờ đợi để được cơ hội tới phiên mình phát biểu.

Đề nghị:  Trước khi đàm thoại nên bắt đầu bằng sự hiệp nguyện, cầu xin Chúa cai trị buổi thảo luận, giúp cho đôi bên bình tĩnh và thông cảm nhau.  Nếu mình được nói trước, nên hỏi người bạn đời của mình nghĩ gì về nan đề nầy, tức là nhường cho người kia nói trước và mình đang sẳn sàng lắng nghe.  Đừng bao giờ bắt đầu tấn công quan điểm mà bạn nghĩ rằng hay tưởng tượng rằng (assume) người kia đang suy nghĩ.  Khi đặt đúng câu hỏi, bạn sẽ được nghe rõ từ chính miệng người kia những gì mà họ thật sự suy nghĩ trong lòng. VD: “Anh có thể giải nghĩa cho em hiểu tại sao anh làm điều đó…?”, “Có bao giờ em nghĩ rằng em nên làm như thế nầy thế kia… không?”, “Anh có thể cho em biết lý do tại sao…”   Có lẽ lúc đó người bạn đời của mình bắt đầu thấy ý kiến của bạn chí lý và đồng ý muốn làm theo?

Cả hai bên phải có cơ hội để phát biểu – Đừng áp đảo tinh thần người kia, dành phần nói nhiều hơn, cấm người kia mở miệng.  Hãy cho người bạn mình có cơ hội phân trần, trình bày ý kiến hay tư tưởng của họ.  Kiên nhẩn nếu họ phát biểu chậm chạp hay gặp khó khăn khi diển tả tư tưởng của mình.  Nếu những điều người kia nói hơi khó hiểu, thì bạn nên cố gắng lập lại những gì họ nói theo sự hiểu biết của bạn, rồi hỏi rằng có phải người bạn mình có ý muốn nói như thế chăng?  Bạn có thích ai tấn công quan điểm của bạn và không chịu lắng nghe khi bạn trình bày sự suy nghĩ của mình không?  Lời Chúa khuyên chúng ta hãy yêu người khác như yêu chính mình và hãy đối xử người khác theo cách mà mình muốn người khác đối xử với mình (Math. 7:12).  Vậy phải tập kiên nhẩn lắng nghe.

4. Phi Thng Thng Nhn Đnh Nhng Bng Chng:

Đối xữ với nhau cách công bình: Giăng 7:24 “Đừng cứ bề ngoài mà xét đoán, nhưng phải xét đoán theo lẽ công bình.”    Hãy thành thật tìm hiểu những dữ kiện và chuyện gì xảy ra.  Có thể người kia không có nói hay không có làm những điều mà bạn tưởng rằng họ đã làm.  Hỏi kỷ để biết lý do gì người đó nói như vậy hay hành động như vậy.  Có lẽ họ có lý do nào chánh đáng mà chúng ta chưa nghĩ đến hay hiểu lầm mục đích của họ chăng?

Khi chưa có đầy đủ mọi dử kiện thì đừng lên án: Sau khi lắng nghe đầy đủ rồi mới đến phiên bạn trình bày những chứng cớ và bày tỏ quan điểm của bạn.  Đừng bao giờ bắt đầu bằng sự tấn công và lên án.  Đừng nhảy ngay vào kết luận, đừng cho rằng người ta có mục đích không tốt nào đó mà chính bạn không có bằng cớ.  Nếu bạn không có bằng cớ, thì tốt hơn nên đặt những câu hỏi.  Nhưng đừng lên án hay nói ra điều gì mà bạn không thể chứng minh. Nếu không có bằng cớ thì tập nín lặng, đừng nói gì hết vì chỉ tạo nên xung đột không cần thiết.

Khi không có bằng cớ thì đừng lên án: Math.18:16  “Ví bằng không nghe, hãy mời một hai người đi với ngươi, hầu cứ lời hai ba người làm chứng mà mọi việc được chắc chắn.”  – Bởi lời làm chứng của 2-3 người mà những lời kiện cáo được chắc chắn (là sự thật). (Công 24:13)  Đừng bao giờ cho rằng vợ/chồng mình hoàn toàn sai mà không có bằng cớ nào rõ ràng và chánh đáng.  Đừng lên án hay kết tội người kia dựa trên ý kiến của bạn hay là trên những sự việc mơ hồ, tưởng tượng, vì bạn cũng đâu muốn ai đối xử như vậy với bạn phải không?  Khi thấy có người làm chứng, đừng lên án là những người đó nói dối để bênh vực cho người mình đang giận.

Đôi khi nên dùng Lời Chúa để giúp giải quyết nan đề: Giăng 12:48 – “Người nào bỏ ta ra và không nhận lãnh lời ta, đã có kẻ xét đoán rồi; lời ta đã rao giảng, chính lời đó sẽ xét đoán họ nơi ngày sau cùng.”  –  Lời Chúa phải được dùng để hướng dẫn chúng ta trong những gì đúng hay sai.  Lời Chúa sẽ được dùng để xét đoán chúng ta trong ngày sau rốt.  Nên thà rằng trong đời nầy vợ chồng nên ngồi xuống nghiên cứu kỷ với nhau và học hỏi xem Lời Chúa nói gì về nan đề mà họ cần giải quyết. Nhiều khi ai cũng nghĩ rằng mình đúng, nhưng khi đối diện với Lời Chúa thì có thể cả hai đều nhìn nhận rằng mình sai, do đó nan đề có thể được giải quyết nhanh chóng hơn.

5. Hãy Thng Thng Nhn Din Thái Đ, Mc Đích, Lm li…  Ca Chính Mình:

Hãy thành thật chấp nhận rằng chính mình có thể là người có lỗi, hay ít lắm chính mình đã đóng góp một phần vào nan đề.  Niều khi những gì mình nói đều đúng, nhưng thái độ thi sai lúc mình phát biểu: ăn nói lớn tiếng, thô lỗ, thái độ thiếu nhã nhặn, mặt mày nhăn nhó, thiếu tôn trọng, thiếu lịch sự, v.v.  Nếu bạn nhận lỗi, xin lỗi, không còn tìm lỗi nơi người bạn đời của mình nữa thì có thể bạn sẽ có cơ hội trưởng thành và tiến bộ hơn, giảm bớt căng thẳng, và bạn đang làm gương tốt để người phối ngẩu cũng bắt đầu nhận lỗi của mình.

Đừng đổ lỗi cho nhau: Sáng 3:12,13 “Thưa rằng: Người nữ mà Chúa đã để gần bên tôi cho tôi trái cây đó và tôi đã ăn rồi. 3:13 Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán hỏi người nữ rằng: Người có làm điều chi vậy? Người nữ thưa rằng: Con rắn dỗ dành tôi và tôi đã ăn rồi.”   –  Khi cặp vợ chồng đầu tiên phạm tội, Đức Chúa Trời đối mặt (confronted) với họ.  Thì người đàn ông đổ lỗi cho ngườì đàn bà, và người đàn bà đổ lỗi cho con rắn.  Cả hai đều sai, nhưng họ chẳng muốn nhận là mình sai.  Nhiều khi chính chúng ta có tội, chúng ta ít muốn nhận tội hay chia sẻ trách nhiệm, nhưng thường hay muốn đổ tội cho người khác, đó là bản tánh rất thông thường của loài người.

Hãy xưng tội: Châm. 28:13 “Người nào giấu tội lỗi mình sẽ không được may mắn; Nhưng ai xưng nó ra và lìa bỏ nó sẽ được thương xót”  –  Trong bất cứ gia đình nào, khi có một nan đề trầm trọng thì hầu như luôn là có liên hệ đến tội lỗi, và người phạm tội thường hay không chịu nhận tội, tìm cách đổ lỗi cho người khác, hoặc lý luận để tự bênh vực cho mình, v.v. [2 Côr. 13:5]  Họ không hiểu rằng khi nhận lỗi, xưng tội mình thì được Chúa thương xót, tha thứ, và ban phước, và cũng được chính những người thân thương xót và tha thứ.

Lòng kiêu ngạo khiến cho chúng ta không nhận thấy rõ cũng như không chịu nhận lỗi của mình.   Nhiều người khi học những điều như thế nầy thì thấy áp dụng dễ dàng cho vợ mình hay chồng mình, cho người khác.  Nhưng bạn có thành thật mà nhìn nhận rằng rất nhiều điều có thể áp dụng cho chính mình không?

Lòng thành thật và khiêm nhượng giúp chúng ta tìm kiếm sự thật và nhìn nhận những sai lầm mà chúng ta đã làm.  Nên nhớ rằng, dù cho chính bạn không nghĩ rằng mình có lỗi, thì cũng nên vì tình yêu thương mà hợp tác để giúp giải quyết nan đề mà vợ chồng đang gặp phải.  [Xem thêm: 1 Têsalô 5:21; Thi. 32:3,5; Gal. 6:1].

6. Hãy Kiên Nhn và Km Chế Tánh Nóng Ny: (Xem Bài hc Tĩnh Tâm s nói chi tiết hơn v nhng phương pháp đ gi s bình tĩnh)

Chờ đợi người bạn đời thay đổi – 1 Côr. 13:4 “Tình yêu thương hay nhịn nhục”  –  Nhiều khi chúng ta dể nóng nãy khi thấy nan đề không được giải quyết cách nhanh chóng.  Nên nhớ, giải quyết nan đề nhiều khi cần rất nhiều thì giờ, có thể phải tiến tới từng bước một.  Vì vậy, đừng bỏ cuộc. Đừng nghĩ rằng chồng mình/vợ mình sẽ phải thay đổi liền trong một ngày một đêm.  Hãy cho họ thời gian. Có thể trong lúc bàn cải thì họ không đồng ý, nhưng sau một đêm thì họ bắt đầu đồng ý với mình và sẽ thay đổi hoàn toàn!  [Rôm. 2:7; Gal. 6:7-9; 2 Têsalô. 3:5]. Nên cầu nguyện xin Chúa một phép lạ: thay đổi lòng người phối ngẫu của mình.

Tập bình tĩnh lắng nghe – Châm. 18:13 – “Trả lời trước khi nghe, Ấy là sự điên dại và hổ thẹn cho ai làm vậy.”   Chưa nghe kỷ vấn đề đang được trình bày mà đã nói lên ý kiến của mình là việc không khôn ngoan.  Lý do là bản tính con người chúng ta là như vậy, thường hay lanh lẹ trong việc lên án người khác trước khi tìm ra sự thật, hoặc suy đi nghĩ lại kỷ càng. Đừng bao giờ hấp tấp làm những quyết định dựa theo sự kết luận thiếu suy xét của mình.

Hãy dành đủ thì giờ cho bạn và người phối ngẩu bạn suy nghĩ kỷ những gì vừa thảo luận.  Đừng bao giờ nghĩ rằng bạn có thể đi đến giải quyết sau cùng (final) ngay từ lúc đầu vừa nghe trình bày nan đề!   Nếu buổi thảo luận đầu tiên không đưa đến kết quả mỹ mản, nên xin thêm thì giờ để suy nghĩ.  Nhưng nên hứa với nhau sẽ thảo luận thêm trong kỳ họp tới.  Làm như vậy, bạn có thể để đạt đến một kết quả hợp lẽ, và người phối ngẫu của bạn thấy bạn đã có cố gắng hết sức để giải quyết nan đề chung.

Kiểm soát tánh nóng nãy – Châm. 15:1 – “Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận; Còn lời xẳng xớm trêu thạnh nộ thêm.”  Đừng để cho tánh nóng của bạn làm cho bạn mất đi sự sáng suốt trong sự suy xét của mình, và có thể vì đó mà mình quay sang tìm cách gây tổn thương người phối ngẩu của mình.  Sự nóng giận không bắt buộc là một tội lỗi, nhưng phải cần được kiểm soát để không đưa đến sự phạm tội.  [Êph. 4:26; Giaơ 1:19,20].

Kết luận: Một cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy rằng, những cặp vợ chồng thường cãi nhau hay thường bàn luận về những bất đồng có một mối liên hệ vững chắc hơn những cặp vợ chồng ít bàn cãi hay thích giữ sự buồn bã trong lòng.  Những cặp vợ chồng ít cãi nhau sinh ra nhiều bệnh tật hơn.  Như vậy, bàn luận với nhau để giải quyết những nan đề là một việc làm tốt hơn.  Nhưng mỗi cặp vợ chồng phải cố gắng học hỏi và nhờ Chúa hướng dẫn để có thể biết cách bàn cãi hay cãi nhau cách hiệu quả để thông cảm nhau nhiều hơn thay vì giận nhau hơn, cũng như mổi ngày được trưởng thành hơn và ít có nan đề hơn trong đời sống.

———————————————–

Addendum: Spouses Who Fight Live Longer / LiveScience.com

Preliminary results from a survey of married couples suggest that disputing husbands and wives who hold in their anger die earlier than expressive couples.

“When couples get together, one of their main jobs is reconciliation about conflict,” said researcher Ernest Harburg, professor emeritus with the University of Michigan School of Public Health and Psychology Department. “Usually nobody is trained to do this. If they have good parents, they can imitate, that’s fine, but usually the couple is ignorant about the process of resolving conflict.”

So while conflict is inevitable, the critical matter is how couples resolve it.

“The key matter is, when the conflict happens, how do you resolve it?” Harburg said. “When you don’t, if you bury your anger, and you brood on it and you resent the other person or the attacker, and you don’t try to resolve the problem, then you’re in trouble.”

The findings add to past research showing that the release of anger can be healthy. For instance, one study revealed when people are angry they tend to make better decisions, perhaps because this emotion triggers the brain to ignore irrelevant cues and focus on the meat of the matter. Individuals who express anger might also have a sense of control and optimism over a situation, according to another past study.

Bottled anger adds to stress, which tends to shorten lives, many studies show.

In the current study, the authors suggest a combination of factors to explain the higher mortality for couples who don’t express their anger. These include “mutual anger suppression, poor communication (of feelings and issues) and poor problem-solving with medical consequences,” they write in the January issue of the Journal of Family Communication.

Over a 17-year period, Harburg and his colleagues studied 192 married couples in which spouses ranged in age from 35 to 69, focusing on aggressive behavior considered unfair or undeserved by the person being “attacked.” Harburg said that if an attack is viewed as fair, the victim doesn’t tend to get angry.

Based on the participants’ anger-coping responses to hypothetical situations, Harburg placed couples into one of four categories: both partners express their anger; the wife expresses anger; the husband communicates anger while the other suppresses; and both the husband and wife brood and suppress their anger.

The researchers found that 26 couples, meaning 52 individuals, were suppressors in which both partners held in their anger. 25% of the suppressors died during the study period compared with about 12 % for the other remaining couples.

In 27 percent of the suppressor couples, one member of the couple died during the study period, and in 23 percent of those couples, both died during the study period. That’s compared to only 6 percent of couples where both spouses died in the remaining three groups combined. Only 19 percent in the remaining three groups combined saw one partner die during the study period.

The results held even when other health factors were accounted for, including age, smoking, weight, blood pressure, bronchial problems, breathing and cardiovascular risk.

Harburg said the results are preliminary, and his team is now collecting 30-year follow-up data. He expects the follow-up to show almost double the death rate compared with the preliminary findings.

Mc sư Bác sĩ Nguyn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com




Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top