Xung Đột Với Chính Mình – Chấp Nhận Chính Mình Reviewed by Momizat on . Viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Giải Quyết Những Xung Đột Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 - TinLanhLibrary.com Lời Nói Đầu Những bài học ng Viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Giải Quyết Những Xung Đột Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 - TinLanhLibrary.com Lời Nói Đầu Những bài học ng Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Cơ Đốc Giáo Dục » Xung Đột Với Chính Mình – Chấp Nhận Chính Mình

Xung Đột Với Chính Mình – Chấp Nhận Chính Mình



Viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:

Gii Quyết Nhng Xung Đt

Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com

Lời Nói Đu

Những bài học ngắn gọn nầy rất giới hạn, nên không có mục đích để giúp các bạn thành nhng chuyên viên tâm lý.  Vì khoa tâm lý rt ln rng, bn tính con người rt phc tp và mi người đu khác nhau tùy theo hoàn cnh gia đình, bi cnh mà mình ln lên, trí thông minh, học thc và kinh nghim.  Nhng nhà tâm lý chuyên nghip, dù có cp bng master và tiến sĩ, vn cn dành nhiu thì gi đ thm vn, lng nghe, ghi chép, và phân tách nhưng nhiu khi chưa chc giúp đ được khách ca h cách kết qu.

Khi trình bày những chân lý trong các bài hc ny, tác gi không có ý chia x kinh nghim cá nhân vì luôn luôn b gii hn và thiếu xót, nhưng tác gi ch gom góp nhng công trình nghiên cu, mt s tài liu và chân lý t Li Chúa đ giúp chúng ta hiu được phn nào nhng lý do đưa đến xung đt trong gia đình, hi thánh và xã hi. Tác gi không dám nghĩ rng mình đã thc hành được hết nhng tiêu chun cao quý mà mình chia s.  Nhng ví d có tính cách tiêu cc và tht bi không nhất thiết đu đến t kinh nghim cá nhân ca tác gi.

Muốn đt được kết qu khi áp dng nhng điu hc hi (đ giúp cho mình hay cho người khác), chúng ta nên nh cu nguyn vì mình có li đim được Chúa Thánh Linh giúp đ, thêm ơn, soi sáng, ban cho sự khôn ngoan, và năng quyn biến đi lòng người, nên nhiu khi Chúa s giúp chúng ta gii quyết nhiu nan đ cách nhanh chóng và hiu qu hơn c các nhà chuyên môn.

Lớp Hc: “Gii Quyết Nhng Xung Đt”

Bài Học S 1

“Xung Đột Vi Chính Mình” (3 Hrs)

(hay “Chấp Nhn Chính Mình”)

Không chấp nhn được con người ca mình, không bng lòng vi hình dáng (sc din), vi đa v ca mình, vi trí khôn có gii hn ca mình, v.v. có nh hưởng sâu xa đến thái đ ca mt người đi vi Thượng Đế, gia đình, bn bè, tương lai của h và nhiu khía cnh khác ca đi sng h.

Mục đích bài hc

Tạo nên niềm tin tưởng (trust) nhiều hơn nơi Đấng tạo dựng nên mình.

Để có những thái độ đúng về mình và

Phản ứng đúng trước những “nhược điểm” của mình

Có thái độ sai lầm về con người của mình là một trong những nguyên nhân chính tạo nên nhiều mặc cảm bất an (xung đột với mình) và đưa đến không biết bao nhiêu xung đột trong những mối liên hệ với gia đình và xã hội.

VD: Khi được hỏi rằng bạn có thỏa lòng về sắc diện của mình không, thì 95% những sinh viên có sắc đẹp và được nhiều người yêu chuộng trả lời: Không!

VD: Một số rất đông sinh viên, dù đã tin nhận Chúa và được tái sinh, nhưng khi họ nhìn con người “xấu xí” của mình trong gương thì họ cảm thấy không thể tin cậy nơi Chúa được vì Ngài không yêu thương họ nên tạo dựng họ cách xấu xí như vậy.

A. Từ đâu người ta phát trin thái đ tiêu cc v mình: Người ta hay so sánh 4 điều căn bản liên hệ đến con người của họ: sắc diện bên ngoài (appearance), những khả năng (abilities), dòng dõi họ (gia tộc, parentage) và hoàn cảnh sống của họ (environment).

1. Phát triển đúng: So sánh mình với những đức tánh bề trong của Đấng Christ để tìm sự khen ngợi của ĐCT.  Phát triển con người bên trong là một điều có thể làm được: một con người có bản tính xấu xa có thể nhờ quyền năng của Chúa mà trở thành người đạo đức dễ thương.

2. Phát triển sai: So sánh mình với những đặc tánh bề ngoài của người khác để được người ta khen ngợi.  Nan đề: người có bề ngoài mà chính họ nghĩ là “xấu xí” hoặc tật nguyền khó có thể thay đổi (bề ngoài của mình), nên họ chỉ còn có một cách để cảm thấy vui lòng là chỉ trích người khác, vạch ra cái xấu của người khác để chê, ganh tị  và ghét cái đẹp cái tài của người khác mà thôi.

Lời Chúa:

Giăng 5:44 – “Các ông tin tôi sao được, khi các ông vẫn thích đề cao người khác, để rồi họ đáp lễ ca tụng các ông, chứ không lưu ý đến lời khen chê của Thượng Đế!” (KT, Bản Hiện Ðại).

2 Côr. 10:12 – “Chúng tôi không dám xếp hàng với những người tự đề cao, cũng không muốn ganh đua với họ. Họ lấy mình làm mẫu mực để đo lường chính mình và đánh giá, đề cao lẫn nhau; thật thiếu khôn ngoan!” (KT, Bản Hiện Ðại)

B. Những (12) du hiu ca mt người không chp nhn chính mình:

Đó là người không thỏa lòng về mình, một người có tự ti mặc cảm, cảm thấy xấu hổ về vài khuyết điểm nào đó, một người bất an (insecured).  Mỗi người chúng ta khi lớn lên đều có mang những nét đặc thù trong thân thể, trong tâm trí hay trong genes khác với những người chung quanh.  Lúc còn trẻ bị bạn bè trong trường chọc phá về những thiếu kém (bên ngoài) của họ, dần dần nhiều người bắt đầu xấu hổ về những “khuyết điểm” bên ngoài của họ và sinh ra những sự khướt từ (không chấp nhận) nhiều ít về chính mình. Đây là 12 dấu hiệu của người như vậy.

1. Quá chú trọng đến cách ăn mc: mục đích để che giấu hay để bồi trừ cho những khuyết điểm trong thân thể.  Mathiơ 6:27,28 – “Vả lại, có ai trong vòng các ngươi lo lắng mà làm cho đời mình được dài thêm một khắc không? 6:28 Còn về phần quần áo, các ngươi lại lo lắng mà làm chi? Hãy ngắm xem những hoa huệ ngoài đồng mọc lên thể nào: chẳng làm khó nhọc, cũng không kéo chỉ”

2. Không thể tin cy Chúa: Nếu người nào không chấp nhận hình dáng mà Chúa tao dựng mình thì cũng khó tin cậy Chúa trên những phương diện khác.

3. Mắc c quá đ: Người có những mặc cảm thì hay mắc cỡ về con người của mình, sẽ làm cho người khác thấy được mặc cảm đó và càng khinh thường họ. Ví dụ: Ðời sống Vua Sau-lơ:  1 Samuên đoạn 9 và đoạn10 – Chú ý 9:21 – “Sau-lơ đáp: Tôi chỉ là một người Bên-gia-min, là một chi phái nhỏ hơn hết trong Y-sơ-ra-ên; nhà tôi lại là hèn mọn hơn hết các nhà của chi phái Bên-gia-min. Nhân sao ông nói với tôi giọng như vậy.”,  10:22 và 27 – C. 22 “Chúng bèn hỏi lại Đức Giê-hô-va rằng: Còn có người nào khác sẽ đến đây chăng? Đức Giê-hô-va đáp: Kìa, nó ẩn trong đồ đạc kia.”  Câu 27 “Song có mấy người phỉ đồ nói rằng: Hắn đó cứu giúp chúng ta được việc chi? Chúng nó khinh dể người, không đem lễ vật gì cho người hết. Nhưng Sau-lơ giả đò không nghe.”)

4. Khó thương yêu người khác: Chúa dạy chúng ta phải yêu người khác như yêu chính mình.  Nhưng những người nầy không yêu được chính họ thì làm sao họ có thể yêu người khác. Không yêu người khác được là người ích kỷ. Tính ích kỷ là bản tính của những người không chấp nhận chính mình. Math.19:19b “… Hãy yêu kẻ lân cận như mình.”

5. Hay tự chê (ch trích) chính mình: Không thích, không thỏa lòng với hình dáng của mình, khả năng của mình, cha mẹ mình, gia tài từ xã hội mình… đó không phải là thái độ khiêm nhượng, nhưng là dấu hiệu tự từ khướt.  Đó là họ gián tiếp từ khướt Tạo Hóa mình.  Êsai 45:9 – “Khốn thay cho kẻ cãi lại với Đấng tạo nên mình! Một bình trong các bình bằng đất! Đất sét há dễ nói cùng thợ gốm là người nhồi mình rằng: Ngươi làm chi? hoặc việc ngươi làm ra há nói rằng: Nó không có tay?”

6. Hay so sánh mình với ngườì khác: So sánh mình với người khác là ao ước những gì không thể có được.  Đáng lẽ họ phải ao ước những thái độ và đức tánh giống như Chúa là điều có thể có được.  Rôma 9:20 – “Nhưng, hỡi người, ngươi là ai, mà dám cãi lại cùng Đức Chúa Trời? Có lẽ nào cái bình bằng đất sét lại nói với kẻ nắn nên mình rằng: Sao ngươi đã làm nên ta như vậy?”

7. Ghét chính mình: Vì họ chỉ nhìn vào những cái bất toàn trong con người của họ. Người ghét chính mình là người ghét Ðấng Tạo Hóa đã tạo dựng nên mình. Êphêsô 5:29 – “Vì chẳng hề có người nào ghét chính thân mình, nhưng nuôi nấng săn sóc nó như Đấng Christ đối với Hội thánh,”

8. Có tánh quá kỹ lưỡng (perfectionism): Sửa đổi để tiến bộ là tốt. Nhưng khi dành quá nhiều thì giờ cho những kết quả không giá trị là không lành mạnh, và là dấu hiệu của người từ khướt chính mình. VD: Dành quá nhiều thì giờ để trang sức, làm tóc, ủi áo trước khi mặc, lau chùi xe mỗi ngày, v.v.

9. Có thái độ t nâng mình lên (superiority): Khoe khoang về những thành công của mình, từ chối liên hệ với một số người hay thành phần nào đó… là dấu hiệu của những người từ khướt chính mình.  Một người làm ra vẻ hơn người khác là người mà chính trong lòng họ tự cảm thấy thua thiệt.  Còn nếu họ muốn xa lánh hạng người nào đó có thể vì họ muốn giảm bớt (vì sợ) những cơ hội bị so sánh. 1 Côrinhtô 4:6,7 – “Hỡi anh em, ấy là vì cớ anh em, tôi đã dùng những lẽ thật, nầy chỉ về chính mình tôi và A-bô-lô, hầu cho anh em học đòi hai chúng tôi, chớ vượt qua lời đã chép, và chớ sanh lòng kiêu ngạo, theo phe người nầy nghịch cùng kẻ khác. 4:7 Bởi vì, ai phân biệt ngươi với người khác? Ngươi há có điều chi mà chẳng đã nhận lãnh sao? Nếu ngươi đã nhận lãnh, thì sao còn khoe mình như chẳng từng nhận lãnh?”

10. Cố gng che giu nhng khuyết đim không th giu được: Nếu đã cầu nguyện lâu dài mà Chúa không sửa đổi thì ta dâng khuyết điểm đó cho Chúa, chấp nhận những khuyết điểm đó như là một cái gì có ích cho mình và cho Chúa, để Chúa được vinh hiển qua sự yếu đuối của mình. 2Côrinhtô 12:9 – “Nhưng Chúa phán rằng: Ân điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh của ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối. Vậy, tôi sẽ rất vui lòng khoe mình về sự yếu đuối tôi, hầu cho sức mạnh của Đấng Christ ở trong tôi.”  (Xem ví dụ của Nick, người không tay không chân).

11. Có tánh xài lớn, xài sang: Mặc áo đẹp, dùng đồ sang với hy vọng được khen ngợi và chấp nhận. Dù biết rằng “Áo mặc không làm nên thầy tu”, họ vẫn dùng quần áo đẹp để che giấu cái gì đó mà họ không chấp nhận. Luca 12:15 – “Đoạn, Ngài phán cùng chúng rằng: Hãy giữ cẩn thận chớ hà tiện gì hết; vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu.”

12. Đặc ưu tiên sai ch: phí thì giờ và công sức để làm những việc không quan trọng với mục đích để được người ta khen ngợi thay gì để Chúa được ngợi khen. Không dành thì giờ tập hát, lại dành nhiều thì giờ làm tóc, làm móng tay, làm đẹp, nên khi lên hát thì quá mệt mỏi, bị “bể dĩa”.  Galati 6:4 – “Mỗi người phải thử xét việc làm của mình, thì sự khoe mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ khác.”

C. 12 điều dy d ca Thánh Kinh v sự chp nhn chính mình:

Để có thể chấp nhận được những khuyết điểm của mình, chúng ta cần phải có tầm nhìn thiêng liêng, trong một khung cảnh lớn rộng hơn về con người của mình.  Chúng ta nên nhìn chính mình bằng con mắt của Chúa. Thử tưởng tượng chúng ta là một cái chấm nhỏ trong đường thẳng của thời gian, đang nằm giữa dĩ vãng vô tận và tương lai vô tận. Thử bay lên cao nhìn xuống chính mình càng cao càng tốt, tận mây xanh, tận thiên đàng để có thể nhìn cả dĩ vãng và tương lai vô tận. Chúng ta sẽ thấy chính mình bằng con mắt của Chúa. Chúa thấy những gì đang xảy ra hôm nay, Chúa biết mục đích tương lai và đời đời của việc đó. Hãy tin rằng nếu Chúa cho phép những khuyết điểm đó xảy ra trong hiện tại là vì trong tương lai nó sẽ có kết quả tốt, hãy tin chắc điều đó, không có gì mà Chúa cho phép xảy đến mà không tốt đẹp cho chúng ta và cho ý định đời đời của Ngài.

Quote: “Sự thành công không đo lường bằng chúng ta là người thể nào hay những gì chúng ta đã làm, nhưng đúng hơn là chúng ta là ai và những gì chúng ta đã làm so với con người mà chúng ta có thể trở thành (tiềm năng) và những gì mà chúng ta có thể thực hiện được.”

1. Phải nhớ rằng Ðức Chúa Trời tạo dựng chúng ta để tương giao với Ngài qua Ðức Chúa Giêxu Christ, và kinh nghiệm được tất cả những sự đẹp đẽ và phước hạnh mà Ðức Chúa Giêxu có thể làm được qua con người chúng ta.  Giăng 1:10 – “Ngôi Lời ở thế gian, và thế gian đã làm nên bởi Ngài; nhưng thế gian chẳng từng nhìn biết Ngài.”

2. Satan biết rõ về tiềm năng mà Ðức Chúa Trời đã đặt để trong chúng ta, và ý định của nó là tàn phá tiềm năng đó, hay ít lắm làm giảm bớt phần nào tiềm năng đó.  2 Timôthê 2:20-22 – “Trong một nhà lớn, không những có bình vàng bình bạc mà thôi, cũng có cái bằng gỗ bằng đất nữa, thứ thì dùng việc sang, thứ thì dùng việc hèn. 2:21 Vậy, ai giữ mình cho khỏi những điều ô uế đó, thì sẽ như cái bình quí trọng, làm của thánh, có ích cho chủ mình và sẵn sàng cho mọi việc lành. 2:22 Cũng hãy tránh khỏi tình dục trai trẻ, mà tìm những điều công bình, đức tin, yêu thương, hòa thuận với kẻ lấy lòng tinh sạch kêu cầu Chúa”

3. Phương pháp đầu tiên của Satan là làm sao cho chúng ta tưởng rằng Ðức Chúa Trời đã đối xữ bất công với chúng ta vì Ngài đã hay sẽ cất bớt đi những gì mà đáng lẽ chúng ta có.  VD: nếu tôi không có tật chắc tôi sẽ thành công hơn em tôi.  Nếu tôi đẹp trai hơn anh tôi chắc tôi sẽ thành ca sĩ danh tiếng hơn người bạn của tôi.  Côlôse 2:8-10 – “Hãy giữ chừng, kẻo có ai lấy triết học và lời hư không, theo lời truyền khẩu của loài người, sơ học của thế gian, không theo Đấng Christ, mà bắt anh em phục chăng. 2:9 Vì sự đầy dẫy của bản tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình. 2:10 Anh em lại nhờ Ngài mà có được đầy dẫy mọi sự, vì Ngài là đầu của mọi quyền cai trị và mọi thế lực”

4. Trước khi chúng ta được sinh ra, Ðức Chúa Trời đã định trước những đặc điểm không thay đổi được của chúng ta theo kế hoạch mà Ngài đã có cho đời sống chúng ta. Thi 139:16 – “Mắt Chúa đã thấy thể chất vô hình của tôi; Số các ngày định cho tôi, Đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa có một ngày trong các ngày ấy.”

5. Ðức Chúa Trời chưa xong công việc của Ngài trên đời sống chúng ta. Có bài hát nói “God’s still working on me” (Ðức Chúa Trời vẫn còn đang tạo dựng tôi). VD: Khi mới tập sự đóng phim, thì tài tử Tom Cruise bị chê là lùn và không đẹp trai. Nếu ông ta nghe lời người khác chê thì bây giờ đâu được trở thành tài tử ăn lương cao nhất Holywood.  Thi 138:8 – “Đức Giê-hô-va sẽ làm xong việc thuộc về tôi. Hỡi Đức Giê-hô-va, sự nhân từ Ngài còn đến đời đời; Xin chớ bỏ công việc của tay Ngài.” và  Êphêsô 2:10 – “vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.”

6. Không bao giờ có người nào đáng gọi là “con người lý tưởng” khi nói đến hình dáng bên ngoài. TV Mỹ hiện có cái show gọi là “True Beauty” vì họ chấm điểm dựa trên cái đẹp bên ngoài và bên trong của các thí sinh nam nữ.  I Samuên 16:7 – “Nhưng Đức Giê-hô-va phán cùng Sa-mu-ên rằng; Chớ xem về bộ dạng và hình vóc cao lớn của nó, vì ta đã bỏ nó. Đức Giê-hô-va chẳng xem điều gì loài người xem; loài người xem bề ngoài, nhưng Đức Giê-hô-va nhìn thấy trong lòng.”  Nhưng bản tánh của loài người chỉ thích nhìn xem bề ngoài, như Êsai nói về Chúa Cứu Thế:  Êsai 53:2 – “Người đã lớn lên trước mặt Ngài như một cái chồi, như cái rễ ra từ đất khô. Người chẳng có hình dung, chẳng có sự đẹp đẽ; khi chúng ta thấy người, không có sự tốt đẹp cho chúng ta ưa thích được”

7. Ngược lại, bên trong thì chúng ta có một con người với đầy đủ những đức tánh kiểu mẩu.  Đó là Chúa Giêxu.  Và chúng ta có thể bắt chướt theo, hay nói đúng hơn, xát nhập được những đức tánh lý tưởng của Ngài tức là của chính ĐCT vào đời sống chúng ta bởi quyền năng của Ðức Thánh Linh và ân huệ của Ngài. Phao-lô than thở:  Galati 4:19 – “Hỡi các con, vì các con mà ta lại chịu đau đớn của sự sanh nở, cho đến chừng nào Đấng Christ thành hình trong các con,” và ông cũng nhắc nhở trong Côlôse 2:9 – “Vì sự đầy dẫy của bản tánh Đức Chúa Trời thảy đều ở trong Đấng ấy như có hình.”

8. Niềm hạnh phúc của chúng ta không tùy thuộc vào sắc diện đẹp đẽ bên ngoài của chúng ta, nhưng tùy thuộc vào khả năng kinh nghiệm được những đức tánh của Chúa Cứu Thế trong đời sống chúng ta.  Math. 5:3-12 – “Phước cho người nghèo khó… than khóc … nhu mì… đói khát… bị bắt bớ…”  Phước cho người tàn tật? Phước cho người đi khập khễnh? người què? người không tay không chân? VD: Em vợ tôi là Châu, 42 tuổi, từ ngày bị viêm óc, bị mất trí nhớ ngắn hạn trí óc cũng bị suy giảm một chút, nhưng chúng tôi thấy cô thật có phước, vì trở thành một người thật đơn sơ, hồn nhiên, luôn tươi cười, không còn lo lắng nữa, và sự suy nghĩ của cô càng ngày càng thiêng liêng và sâu nhiệm hơn.

9. Nếu có cần, đôi khi Ðức Chúa Trời “hy sinh” (làm cho hư đi) cái vẻ đẹp bên ngoài của chúng ta để phát triển những đức tánh (vẻ đẹp) bên trong của chúng ta.  Vì cớ hạnh phúc của chúng ta, của gia đình chúng ta và của những người khác tùy thuộc vào những đức tánh đó của chúng ta.  VD: Joni Ereakson lúc còn trẻ bị té nặng và xuội từ cần cổ trở xuống, nhưng từ đó đời sống cô mới trở thành vô cùng ích lợi cho Chúa.  2Côrinhtô 4:16-18  – “4:16 Vậy nên chúng ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng ngày càng hơn. 4:17 Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời đời, vô lượng, vô biên, 4:18 bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy.”

10. Chúng ta sẽ cảm thấy thành công và thỏa lòng nhất khi chúng ta hết sức cố gắng để phát triển cho được những đức tánh của Christ trong đời sống mình. Chúng ta sẽ được nhiều người hâm mộ và yêu mến, là điều mà nhiều người tìm kiếm mà không được vì họ nghĩ rằng người khác chú trọng đến cái đẹp bên ngoài.  I Phierơ 2:9 – “Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Đức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhân đức của Đấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài”  và  2Côr. 3:2 – “Ấy chính anh em là thơ gởi gắm của chúng tôi, viết trong lòng chúng tôi, mọi người đều biết và đều đọc.”

11. Những sự khác biệt về hình dáng bên ngoài, những khả năng, gia tộc, gia tài văn hóa là những khuôn khổ (khung hình) mà Ðức Chúa Trời xử dụng trong đời sống từng người để phản ảnh, hay làm rõ nét sứ điệp của Ngài (= bức tranh về Chúa Cứu Thế) qua đời sống chúng ta.  Ngài dùng những cái đặc biệt của mỗi đời sống, để làm cho nổi bật sứ điệp của Ngài qua mỗi đời sống chúng ta. VD: Nick, anh chàng không tay không chân nói rằng, nhờ anh tàn tật như vậy mà người ta thấy được sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời qua đời sống anh. Nếu anh mà có tay chân bình thường, chắc anh không thể nào làm nổi bật sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời như anh đã làm trong hiện tại.  2 Côr. 12:9,10 – “Nhưng Chúa phán rằng: Ân điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức mạnh của ta nên trọn vẹn trong sự yếu đuối. Vậy, tôi sẽ rất vui lòng khoe mình về sự yếu đuối tôi, hầu cho sức mạnh của Đấng Christ ở trong tôi. 12:10 Cho nên tôi vì Đấng Christ mà đành chịu trong sự yếu đuối, nhuốc nhơ, túng ngặt, bắt bớ, khốn khó; vì khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ.”  và  1 Côr. 1:27, 29, 31 – “1:27 Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những sự dại ở thế gian để làm hổ thẹn những sự mạnh; 1:28 Đức Chúa Trời đã chọn những sự hèn hạ và khinh bỉ ở thế gian, cùng những sự không có, hầu cho làm những sự có ra không có, 1:29 để chẳng ai khoe mình trước một Đức Chúa Trời… 1:31 hầu cho, như có lời chép rằng: Ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa.”

12. Sự vinh hiển của Ðức Chúa Trời, danh tiếng của Ngài tùy thuộc nơi cách chúng ta làm gì với sắc diện bên ngoài của chúng ta, với những khả năng của chúng ta, với gia tộc và với gia tài văn hóa của chúng ta. Chính Chúa tạo dựng chúng ta như thế và đã đặt để chúng ta trong những hoàn cảnh nào đó để chuẩn bị và dùng chúng ta cho vinh hiển của Ngài.  Có người vì sắc đẹp bên ngoài mà lên mình kiêu ngạo đã làm xấu hổ Danh Chúa.  Chúng ta có giọng thanh tiếng tốt mà chính mình có được khen ngợi trong khi chính Chúa bị cười chê?  Xuất 4:11,12 “Đức Giê-hô-va bèn phán rằng: Ai tạo miệng loài người ra? hay là ai đã làm câm, làm điếc, làm sáng, làm mờ? Có phải ta là Đức Giê-hô-va chăng? 4:12 Vậy bây giờ, hãy đi; ta sẽ ở cùng miệng ngươi và dạy ngươi những lời phải nói.”

D. 4 bước đưa đến s chp nhn chính mình:

1. Phát hiện ra thái độ vong ân của mình đối với Ðức Chúa Trời, và ăn năn xin Chúa thứ tha.

2. Tạ ơn Chúa như Ðavít cho cách mà Ngài tạo nên chúng ta, nhất là tạ ơn về những gì mà xưa nay chúng ta cố thay đổi hay che giấu nhưng không làm được.  Cầu xin Ngài giúp cho chúng ta biết chấp nhận những đặc điểm hay nhược điểm của mình như là những điều tốt đẹp trong kế hoạch của Ngài cho đời sống chúng ta.

3. Bắt đầu nhìn chính mình  bằng con mắt của Chúa và trong mục đích của Ngài cho đời mình, và bắt đầu hợp tác với Ngài  trong việc phát triển những vẻ đẹp bên trong.

4. Tái dâng cuộc đời của mình để phục vụ Chúa bằng cách bày tỏ những đức tánh của Ngài qua đời sống mình (vâng lời Chúa và chọn lựa cách sống như Lời Chúa dạy) và giúp cho người khác cũng phát triển được những đức tánh đó trong đời sống họ.

E. Chấp nhn chính mình trưóc cái nhìn ca con người và ca Chúa:

1. Tại sao Chúa cho phép nhng khuyết tt làm cho nhng “nn nhân” cm thy thiếu hnh phúc?

a. Cách chúng ta suy nghĩ: Hạnh phúc chúng ta tùy thuộc nơi sắc đẹp bên ngoài và những tài năng được nhiều người quý trọng. Sự thật: thường là những người đẹp nhất và tài năng nhất lại là những người bất hạnh nhất (“Hồng nhan bạc phận”), những người giàu có nhất là những người đau khổ nhất.  Loài người thường nghĩ rằng có những kiểu mẩu quốc tế để đo lường sắc đẹp bên ngoài, hay những cái giá trị trên phương diện gia tộc, văn hóa, v.v.

b. Cái nhìn của Chúa: Hạnh phúc chỉ là kết quả của một người biết nhìn sự vật bằng con mắt của Ðức Chúa Trời, trong chiều kích đời đời.  Nó không lệ thuộc vào hoàn cảnh, nhưng tùy thuộc vào cách chúng ta phản ứng trước hoàn cảnh (Mathiơ 5). Nếu chúng ta chưa hiểu lý do nào hoàn cảnh xảy ra, thì bí quyết để được hạnh phúc là lấy đức tin chấp nhận quyền tể trị của Chúa, tin rằng nếu Chúa cho phép nó xảy đến tức là điều đó sẽ tốt đẹp cho Chúa và cho chúng ta.

2. Tại sao Chúa cho phép những tai nạn xảy đến gây nên tật nguyền khiến cho sắc diện nạn nhân bị xấu đi và khả năng bị suy giảm? VD: bạn bị trợt té gãy tay, từ đó không đàn piano được trong khi đó trong gia đình ai cũng là nhạc sĩ tài ba.

a. Cách con người suy nghĩ:  Những vết thương và tật bệnh cho thấy Ðức Chúa Trời bất công đối với bạn, vì Chúa có thể ngăn trở, bảo vệ bạn, nhưng Chúa lại cho phép nó xảy đến, nên bây giờ bạn mất nhiều cơ hội (mà bạn nghĩ rằng bạn xứng đáng để được).

b. Cái nhìn của Chúa: Quote: “Trong thế giới đầy cuồng loạn nầy, có một sự khác biệt rõ ràng giữa những giây phút đầy lạc thú và những lúc đầy chán chường, giữa sự đau buồn và mừng vui.  Nhưng trước con mắt của Ðức Chúa Trời, những điều đó không bao giờ tách rời nhau. Nơi nào có đau đớn, nơi đó có chữa lành. Nơi nào có khóc than, nơi đó có nhảy múa. Nơi nào có nghèo thiếu, nơi đó có nước trời.”  ~ Henri J. M. Nouwen.  Trong Mathiơ 5, chúng ta học được cái nhìn của Chúa, lúc nào cũng ngược lại với loài người. Những cơ hội mà bạn nghĩ là mình mất, có thể không tốt cho bạn. Hãy tìm kiếm những gì khác mà Chúa muốn bạn làm mà không muốn thấy nó, hay thấy rõ mà đang khướt từ.

3. Chúng ta có nên che giấu nhng yếu đui, thương tích, và tt bnh ca mình không?

a. Cách chúng ta suy nghĩ: Ðức Chúa Trời bắt buộc phải cho con cái Ngài một cuộc sống hạnh phúc, khoẻ mạnh, sống lâu… Nếu không thì Ngài rất bất công. Những thương tích, thẹo, tật… khiến cho người khác tránh xa chúng ta, làm chúng ta mất giá trị => thì làm sao hạnh phúc được?

b. Cái nhìn của Chúa:

i. Ðức Chúa Trời dùng những “vết thương” và “khuyết tật” bên ngoài để phát triển những đức tính bên trong, dù những điều đó do Chúa làm hay do loài người gây nên.  Người Việt có câu: “có tật (bên ngoài) có tài (bên trong)”.

ii. Nếu muốn che giấu không sao, miển chúng ta nhớ rằng đó là những dấu hiệu mà Ðức Chúa Trời đặt trong thân thể chúng ta với ý nghĩa là chúng ta thuộc về Ngài, và Ngài có quyền trên chúng ta, cũng như muốn chúng ta vì những dấu đó mà được khích lệ để ta tiếp tục phát triển cho xong những đức tánh tốt đẹp bên trong như ý Ngài.

iii. Nên nhớ, khi chúng ta muốn che giấu, đó là để người khác không bị lo ra khi chúng ta truyền đạt những giá trị bên trong của chúng ta mà thôi.

Người được Chúa khen là người sẽ được người khác tán thưởng.àKhi chúng ta càng đóng góp vào việc gầy dựng thân thể Ðấng Christ, chính chúng ta sẽ cảm thấy giá trị mình tăng them (trước mặt Chúa và người khác), và người khác cũng không còn chú ý đến bề ngoài xấu xí hay khuyết tật của chúng ta nữa. VD: Joni Eareckson, Phaolô với mủi gai, với tánh hay run rẫy khi đứng trước công chúng.  2 Côr.10:17,18 – “Ai khoe khoang, hãy khoe những việc Chúa làm. Vì người được tán thưởng không phải kẻ tự đề cao, nhưng người được Chúa khen.” (KT, Bản Hiện Ðại)

Kết luận: Chấp nhận quyền tể trị tuyệt đối của Chúa trên đời sống mình giúp cho chúng ta dễ chấp nhận chính mình hơn.  Chúa tạo dựng chúng ta không phải với mục đích cho chúng ta có được tất cả những gì mình muốn, nhưng để cho Danh Ngài được vinh hiển qua đời sống chúng ta.  Bất cứ những gì Chúa cho phép xảy đến với chúng ta đều nằm trong mục đích đó.  Chúng ta không có quyền xét đoán ý định của Ngài vì Chúa là thợ gốm, chúng ta chỉ là cái bình. Chấp nhận được điều đó giúp chúng ta có thể chấp nhận được chính mình. Và đó là bí quyết để biết được mục đích của đời sống, tìm được hạnh phúc và thỏa lòng với cuộc sống mỗi ngày.  Đó cũng là bí quyết để có một đời sống bớt tự ti mặc cảm, căng thẳng, bớt xung đột với chính mình, ít xung đột trong gia đình, trong hội thánh, và gặt hái nhiều kết quả tốt đẹp trong đời sống phục vụ Chúa.

Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân, ©2009 – TinLanhLibrary.com





Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top