Lòng Kiêu Ngạo Nguyên Nhân Thất Bại Của Người Lãnh Đạo Reviewed by Momizat on . viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Khóa Học “Người Lãnh Đạo Hữu Hiệu” Mục sư  Bác sĩ Nguyễn Duy Tân  © 2009, TinLanhLibrary.com Bài Học #3  Lòng K viện thần học vibi - vibiwebsite.com giới thiệu: Khóa Học “Người Lãnh Đạo Hữu Hiệu” Mục sư  Bác sĩ Nguyễn Duy Tân  © 2009, TinLanhLibrary.com Bài Học #3  Lòng K Rating:
You Are Here: Home » Mục Vụ » Lãnh đạo » Lòng Kiêu Ngạo Nguyên Nhân Thất Bại Của Người Lãnh Đạo

Lòng Kiêu Ngạo Nguyên Nhân Thất Bại Của Người Lãnh Đạo



viện thần học vibi – vibiwebsite.com giới thiệu:
Khóa Học “Người Lãnh Đạo Hữu Hiệu”

Mục sư  Bác sĩ Nguyễn Duy Tân  © 2009, TinLanhLibrary.com

Bài Học #3  Lòng Kiêu Ngạo

Nguyên Nhân Thất Bại Của Người Lãnh Đạo

Chú ý: Chúng ta muốn học biết lẽ thật, nên sẽ không tìm cách bọc đường những danh từ khó nghe và sẽ gọi mỗi tội lỗi bằng tên thật của nó. Chỉ khi nào chúng ta thẳng thắng đối diện với vấn đề và trước tiên là học hỏi cho chính mình thì chúng ta mới có thể thay đổi và trưởng thành. Chúng ta đừng học bài học nầy cho người khác hay chỉ để mang về dạy lại người khác, nhưng trước tiên phải học cho chính mình để được Chúa ban phước và lợi ích cho chức vụ mình.  

Từ đâu người ta bị áp lực tinh thần (stress)?  Đó là từ lòng kiêu ngạo.  Áp lực không đến từ người khác.  Nó đến từ chính đầu óc chúng ta.  Có một nhân vật trong film hình vẽ nói: “Chúng ta đã gặp kẻ thù rồi, đó chính là chúng ta!” (We have met the enemy, it’s us!)  Thật vậy, chúng ta là kẻ thù của chính mình.  Và kẻ thù đó là lòng kiêu ngạo trong mỗi đời sống chúng ta.  Chúng ta có muốn loại bỏ kẻ thù đó khỏi đời sống mình không?

Càng sống lâu chúng ta càng ý thức được rằng, chúng ta thường tạo nên những nan đề cho chính đời sống mình.  Nguyên nhân của nhiều nan đề là cái tôi hay bản ngã của chúng ta.  Cái tôi đó là một danh hiệu khác cho lòng kiêu ngạo của chúng ta.  “Cái tôi là cái thằng tồi.”  Cái tôi nó sinh ra đủ thứ tội chớ không có ai khác.  Chúng ta có thể đổ thừa cho người khác, nhưng sự thật vẫn là sự thật.  Trong tiếng Anh, chữ “i” nằm giữa chữ pride, và cũng nằm giữa chữ sin.  Khi tôi muốn cái gì cũng vừa ý tôi thì tôi có nan đề với mọi người và với Chúa.

Muốn trở thành một người lãnh đạo hữu hiệu, và lợi ích cho Chúa, chúng ta cần tiêu diệt cho được cái tôi hay bản ngã của mình luôn với bản tính kiêu ngạo của nó.  Mục sư Jonggi Cho là Hội Trưởng của một hội thánh đông nhất thế giới, với hàng nghìn mục sư phụ tá và cán sự cọng tác với ông.  Ông nói rằng, điều đầu tiên mà ông muốn những người lãnh đạo nầy cần học là bỏ tánh kiêu ngạo, nếu không thì họ sẽ không có ơn Chúa và còn làm hại đến công việc Chúa của tổ chức to lớn nầy.  Mục sư Rick Warren cũng có rất nhiều mục sư phụ tá, HT ông cũng cố gắng không dùng mục sư nào có thái độ kiêu ngạo trong đời sống.

Kinh Thánh có nói đến 2 loại kiêu hãnh, một loại tốt, một loại xấu.  VD: Cơ đốc nhân rất hãnh diện được làm con của Chúa, niềm hãnh diện đó trong tiếng Anh cũng là chữ pride, nhưng là một điều tích cực, nên người Việt chúng ta không gọi đó là kiêu ngạo nhưng  là “niềm hãnh diện”, vì nó giúp cho chúng ta biết được giá trị của mình, thêm lòng tự trọng (chớ không phải tự cao), thoát khỏi mặc cảm yếu hèn, khỏi sự sợ hãi, thêm lòng can đảm trước mọi đe dọa. VD: Có niềm hãnh diện đó, một người ít học vẫn có đủ can đảm làm chứng về Chúa cho người học thức cao hơn, một người nghèo dám nói về Chúa cho một người giàu có hơn trong xã hội. VD: Có niềm hãnh diện đó giúp cho người côi cút kẻ góa bụa cảm thấy có giá trị được thuộc vào đại gia đình của Chúa.

Phao lô lấy làm hãnh diện khi thấy công khó của ông mang đến kết quả là niềm tin của con cái Chúa được vững mạnh hơn, v.v.  Niềm hãnh diện đó khích lệ ông tiếp tục phục vụ không mỏi mệt, nên đó không phải là lòng kiêu ngạo xấu.

Lòng kiêu ngạo xấu là điều chúng ta thường bực mình khi thấy nơi người khác, nhưng lại không chú ý đến khi nó nổi lên trong chính đời sống chúng ta!  Đó là loại kiêu ngạo đầy ích kỷ, đó là cái cứng đầu khi chúng ta không chịu nhìn nhận rằng mình sai, đó là cái nguyên nhân của lòng tranh cạnh, tính hay nói xấu (để hạ người khác xuống), hay khoe khoang (để đem mình lên), hay ghim gút tức bực trong lòng, chà đạp danh dự của người khác, giả dối, hổn hào, thô lỗ,… và là nguyên nhân của mọi xung đột đưa đến biết bao tàn phá cho gia đình, hội thánh và xã hội.

Nhiều người vì tin Chúa lâu năm, thuộc về một gia đình có đạo nhiều đời, biết nhiều Lời Chúa, nên nghĩ rằng mình là người đạo đức thánh thiện hơn người, và không thể nào là người kiêu ngạo được.  Khi nghĩ như vậy thì họ đã là người kiêu ngạo rồi.  Nhưng nếu ai thành thật nhìn nhận rằng, họ vẫn còn phạm tội, còn sự yếu đuối, thì chắc chắn người đó vẫn còn bản tính kiêu ngạo, vì kiêu ngạo là nguồn gốc của mọi tội lỗi.  Ý thức điều đó giúp cho họ học hỏi cách loại bỏ bản tính kiêu ngạo ra khỏi đời sống mình.

Trước khi chúng ta học hỏi cách nào loại bỏ được bản tính đó để có thể sống như Chúa muốn chúng ta sống, chúng ta nghiên cứu qua…

I. Những Tai Hại Do Lòng Kiêu Ngạo Đưa Đến.

A.  Lòng kiêu ngạo tạo nên những xung đột:

Lòng kiêu ngạo là căn nguyên của mọi xung đột.  KT dạy trong Châm ngôn 13:10 “Sự kiêu ngạo chỉ sanh ra điều cãi lộn; Còn sự khôn ngoan ở với người chịu lời khuyên dạy.”

Khi chúng ta sống chung hay làm việc chung với người khác, trước sau cũng có những chuyện bất đồng ý kiến, và xung đột.  Càng thân với nhau chừng nào lại càng có nhiều xung đột chừng nấy.  Điều đó chứng minh rằng tất cả chúng ta đều có lòng kiêu ngạo.

Muốn tránh xung đột, chúng ta phải thay đổi, phải bỏ tánh ích kỷ. Tánh ích kỷ cũng là một danh hiệu khác cho tánh kiêu ngạo.  Người ích kỷ là người kiêu ngạo, người kiêu ngạo là người ích kỷ.  Người chỉ nghĩ đến mình là người gây nên xung đột.  Chồng muốn cái gì cũng vừa ý chồng, vợ luôn muốn vừa ý vợ, là có đụng độ thường xuyên.  Trong HT cũng vậy, có nhiều người muốn mọi người phải làm theo ý mình, nên cũng sinh ra cãi cọ.  Nhiều mục sư vì không muốn lắng nghe ý kiến của ai hết nên cũng tạo nên những xung đột (VD: Một mục sư kia không đồng ý với ban trang trí trong việc chọn chổ để treo một cái đèn lồng ngôi sao trong mùa lễ GS.  Ông muốn treo chổ nầy nhưng lát sau có người đem treo chổ khác.  Cuối cùng khi trở lại thấy ngôi sao được treo chổ khác ông MS nầy liền nổi giận lấy cây gậy đập bể ngôi sao tan tành!)

1. Lòng kiêu ngạo tạo áp lực (stress) trên người chung quanh.

Đôi khi lòng kiêu ngạo của chính chúng ta tạo nên áp lực đến những người chung quanh, những người làm việc chung với chúng ta.  Cha mẹ thường làm áp lực trên con cái vì muốn chúng học những nghành hay nghề gì ngày mà ngày xưa mình ham (vì lòng kiêu ngạo) mà không học nổi.  VD: Ở San Jose có cô đó bị người mẹ ép quá nên ráng học cho xong cấp bằng bác sĩ. Học xong cô mang đến cho mẹ và nói: “Con cho má cấp bằng nầy, tại má ham quá má ép con thì con học cho có cấp bằng bác sĩ cho má hãnh diện với bạn bè.  Từ đây con sẽ đi học ngành khác!”  VD: Nhiều người ép con cái làm việc nầy việc kia, cũng chỉ để làm thỏa mãn lòng kiêu ngạo của mình mà thôi, khiến cho nhiều đứa con trở nên bất mãn với cha mẹ, có nhiều em tự sát lúc 13-14 tuổi và để bức thơ lại nói rằng chúng không đủ khả năng làm cho cha mẹ vui lòng.

VD: Nhiều mục sư cũng vì lòng kiêu ngạo mà làm áp lực trên mọi người để tổ chức những chương trình hay làm những công trình to lớn, như mua nhà thờ, mà thiếu cầu nguyện tìm ý Chúa cũng như không nhất thiết để đáp ứng một nhu cầu thiết thực.

Vì cớ đó, khi làm gì chúng ta cần dành thì giờ cầu nguyện xem ý Chúa ra sao, hội ý của nhiều người, và xét lại xem có phải lòng kiêu ngạo là động lực thúc đẩy chúng ta làm việc đó hay không.  Nếu bởi lòng kiêu ngạo, nếu có mục đích để chúng ta được khen ngợi (chớ không phải cho Chúa hay cho lợi ích chung), thì chắc chắn sẽ không kết quả vinh hiển Danh Chúa.  Tạo áp lực có thể được việc, nhưng vô ích, và nhất là có thể khiến cho nhiều người tức bực và chống đối, HT có thể gặp chia rẽ hay tan rã.

VD: Nhiều mục sư ham mua hay xây nhà thờ, chỉ vì lý do để được khen ngợi (vd: Muốn “làm một việc lớn” trước khi hưu trí), nên ép buộc hội thánh làm điều đó mà không đúng lúc, hoặc không theo ý Chúa, kết quả nhiều người bỏ nhóm, hoặc hội thánh tan rã.

2. Lòng kiêu ngạo khiến cho người ta chứa chấp sự bực tức (hold grudge), ghi nhớ hết những điều làm cho mình đau lòng, và cứ nhắc đi nhắc lại.  Nếu bạn có làm điều đó, đó là lúc bạn bị bản tánh kiêu ngạo cai trị.  Lòng kiêu ngạo khiến cho người ta không chịu buông tha, không bỏ qua, không tha thứ, không quên được cái gì đau đớn, ghi nhớ hết từng lời nói từng hành động, ghim gút, chứa chấp những hờn giận trong lòng.  Nếu bạn sống như thế, chính cơ thể bạn đang sinh bệnh, bạn đang giết chết hạnh phúc trong hôn nhân, bạn đang phá hại chức vụ của bạn trong hội thánh.  Không ai khác làm hại gia đình bạn, hay hội thánh bạn – chính bạn, chính bạn là kẻ thù cho chức vụ của mình!  Bạn phải tập bỏ qua, nhờ ơn Chúa để tha thứ và không nhắc đi nhắc lại những gì làm bạn đau lòng và mất lòng hăng hái trong chức vụ.

3. Lòng kiêu ngạo đưa đến sự nói hành (gossip), nói chuyện xấu của người khác.  Tại sao người ta nói hành?  Lý do là để cảm thấy mình không đến đổi tệ như người mà mình nói đến.  Mỗi khi mà bạn nói xấu người khác, mình đang có thái độ kiêu ngạo.  KT dạy “Người nào có lòng kiêu ngạo giục sự tranh cạnh…” (Châm. 28:25) “He that is of a proud heart, stirs up strife.”  Không có điều gì khuấy động sự tranh cạnh nhiều bằng lời nói hành.

4. Lòng kiêu ngạo khiến cho người ta khiếm nhã (thô lỗ, rude) đối với người khác.  Khi chúng ta nghĩ rằng mình giỏi hơn người khác mình trở nên người hay nói xiêng nói xéo, mĩa mai, chọc tức…, ăn nói thiếu lịch sự, thiếu tôn trọng người khác, thô lỗ… Họ xem người khác không ra gì, đối xử với mọi người như tôi mọi của họ.  Có người xem “tôi tớ Chúa” như là “tôi tớ của họ”.  Có vài mục sư khi có một chút “chức phận cao” thì bắt đầu xem những “tôi tớ Chúa” khác như “tôi tớ họ”, xem bạn thân như không còn bình đẳng như xưa nữa.  Họ nghĩ rằng cả thế giới nầy phải phục vụ họ… Đó là người có lòng kiêu ngạo, không có danh từ nào khác để che đậy cho những thái độ mà mọi người đều thấy mà không nói ra.

MS Rick Warren chia sẻ một bí mật của ông khi ông lựa chọn một mục sư phụ tá.  Ông nói rằng khi thẩm vấn một mục sư ứng viên, ông mời người đó đến nhà hàng ăn trưa với ông để ông chú ý xem cách mục sư đó đối xử thế nào với những người bồi bàn.  Nếu người đó đòi hỏi nhiều quá, có thái độ khiếm nhã, không lịch sự, thiếu kiên nhẫn, không thận trọng, không ý tứ, … ông biết ngay người đó có tánh kiêu ngạo và không muốn có một mục sư như thế trong HT.

5. Lòng kiêu ngạo khiến cho chúng ta hay lên án (xét đoán) người khác.  Khi nghĩ rằng ta hơn người nào đó, thì ta có thái độ xem thường (không tôn trọng) người đó.  Khi người đó lầm lỡ, thì ta sẽ không cảm thấy cần tha thứ cho người đó.  Đó là thái độ xét đoán hay đoán phạt người khác, khiến chúng ta trở thành người thiếu ân điển trong đời sống (unmerciful).

Trong vấn đề xét đoán hay lên án người khác, Lời Chúa dạy: “Hỡi kẻ giả hình! trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt mình đi, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em mình được.” (Mat. 7:5)  Chắc chúng ta hiểu rằng đây là một chân lý sâu nhiệm, nhưng trình bày theo cách chọc cười của người Do-thái (họ nói cách “cường điệu” (exaggerate), càng phóng đại, càng quá mức thi càng tức cười).  Chúa Jesus có tánh thích khôi hài, và thường chọc cười như vậy khi Ngài giảng dạy.  Nghe câu đó lần đầu chắc các môn đồ cười ngã lăn, không khác nào nếu ngày nay thì Chúa sẽ nói: “Nè, trước khi lấy cái mạc cưa ra khỏi con mắt của người khác thì hãy rút trụ đèn điện ra khỏi mắt của ngươi trước đi!”

Có lần Chúa muốn chỉ trích những người Pharisi hay dùng luật lệ để xét đoán những chuyện nhỏ mọn của người ta thì Chúa nói: “… các ngươi lọc con ruồi nhỏ mà nuốt con lạc đà!” (“… They strain at a gnat and they swallow a camel.” (Chúa có ý nói: khi họ nuốt con ruồi thì mắc nghẹn, mà nuốt con lạc đà thì lại dễ dàng.”) (Mat. 23:24).

Chúa dùng những câu chọc cười để dạy chúng ta có một bí quyết để bỏ tánh kiêu ngạo: hãy xét đoán chính mình trước khi xét đoán người khác!  Sau khi xét chính mình, mình sẽ không còn dám xét đoán ai.

6. Lòng kiêu ngạo khiến cho người ta không chịu nhận lỗi.  Đó là một điều thường hay xảy ra. Trong mọi gia đình đều có những xung đột mà không bao giờ được giải quyết. Chắc chắn GĐ nào cũng có.  Lý do là tại lòng kiêu ngạo của mọi người!

Những người chồng, người cha là người không chịu nhận lỗi thường nhất!  Có người chồng nào tại đây chưa bao giờ xin lỗi với vợ mình? Có người cha nào chưa bao giờ xin lỗi với con mình?  “Anh có lỗi, anh lấy làm tiếc, xin em tha thứ cho anh!”  Tại sao những lời nói nầy quá khó nói cho nhiều người?  Tại chính vì lòng kiêu ngạo của họ mà thôi!

Đừng bao giờ nói: “Nếu anh có lỗi…”  Tại sao phải có chữ “Nếu”?  Hoặc là chúng ta biết mình có lỗi, nhận lỗi và nói ra rõ ràng lỗi của mình là gì rồi xin lỗi.  Đừng nói “nếu”. Chỉ có những nhà chính trị mới nói “nếu”.  “Nếu tôi có làm phật lòng ai…” Đó không phải là lời xin lỗi!  Nhưng chỉ là lời chạy tội.  “Tôi lỡ nói một lời không xứng đáng, làm phật lòng anh, xin tha lỗi cho tôi!”   Đó là xin lỗi.

Nhiều người lãnh đạo không muốn xin lỗi vì họ sợ rằng nếu mình nhận tội thì người khác khinh thường mình, không còn tôn trọng mình nữa.  Đó là sự suy nghĩ của lòng kiêu ngạo. Thật ra, nếu ta thành thật, chân thành, nếu ta càng hạ mình, càng khiêm tốn, thì lại càng được người ta kính trọng hơn.

Không ai đòi hỏi chúng ta toàn hảo, nhưng người ta mong muốn chúng ta thành thật, không giả dối.  Khi có lỗi, chúng ta tạo ra xung đột.  Muốn giải quyết xung đột, phải tự kỷ luật bỏ lòng kiêu ngạo qua một bên, và xin lỗi: “Tôi có lỗi, tôi rất hối hận khi đã làm gì, gì,…. xin tha thứ cho tôi.” / “Tôi đã lỡ nói gì… gì…, đêm qua tôi không ngủ được vì lương tâm cắn rức, tôi biết anh/chị buồn … hôm nay tôi muốn xin anh/chị tha thứ cho…”

Nhiều người nghĩ rằng, trong văn hóa VN, người làm lớn không cần phải xin lỗi người nhỏ tuổi hơn, dù biết rằng Chúa dạy ngược lại nhưng họ vẫn không làm, vì nghĩ rằng khi mình hạ mình xuống thì người khác sẽ khinh thường mình, còn gì mặt mủi.  Nhưng đó là một cách lý luận sai.  Nếu không xin lỗi mà không phải vì lòng kiêu ngạo, thì cũng có thể là do lòng sợ hãi, người ta sợ gì? — sợ ngưòi kia không đủ trình độ để thấy rằng mình là người cao thượng và khiêm nhượng, nhưng nghĩ rằng mình là người nhu nhượt, hèn nhác, và tiếp tục ăn hiếp, lấn lướt, qua mặt…?  Dù sao, chúng ta nên cân nhắc những lợi ích và hậu quả tai hại: một bên, nếu không xin lỗi thì tai hại như thế nào?  Còn nếu xin lỗi thì có lợi gì?  Rồi làm điều mình cần phải làm.

VD: MS Yonggi Cho kể rằng, ngày kia ông nghe một người phụ tá của ông nói với người bạn: “Tôi không đồng ý với cách làm việc của MS Cho, nhưng không sao, vì tôi biết ông ta rất thương yêu tôi.”  Nghe kể lại, MS Cho muốn biết rõ tự sự, nên đến gặp ông đó. Ông đó nói rằng: “Tôi thông cảm là MS biết tôi có khả năng và luôn sẵn sàng nhận trách nhiệm nên MS giao cho tôi làm Ủy viên mục vụ truyền giáo Âu Châu.  Dĩ nhiên là tôi vui chấp nhận, nhưng tôi không đồng ý ở điểm là MS không hỏi ý kiến tôi trước.”

(Bạn nghĩ MS Y. Cho có lỗi không? Nếu có, thì lỗi gì?  Nếu bạn là MS Cho bạn sẽ làm gì?)  MS Cho xin lỗi ngay cách thành thật và không tìm cách “chạy tội”, vì ông biết ông phụ tá nầy nói gì cũng vâng lời nên xem thường (take him for granted) và không hỏi ý kiến trước.  MS Cho nói rằng vì lời xin lỗi và thái độ của ông, nên sau đó tinh thần người phụ tá nầy được thêm phấn khởi và càng làm việc hăng hái hơn.

B.  Lòng Kiêu Ngạo Ngăn Trở Sự Trưởng Thành Của Người Đó.

1. Lòng kiêu ngạo khiến cho người đó không chịu học hỏi (unteachable). Người có tánh kiêu ngạo muốn “làm ra vẻ khôn ngoan” nhưng không chịu học hỏi.  Lúc nào cũng hay nói: “tôi biết! tôi biết!” nên ít ai thích chỉ dạy cho những người đó.  Nếu không chịu học thi không thể nào “có sự khôn ngoan thật” và vì vậy mà họ không trưởng thành hơn mỗi ngày.  Họ chấp nhận thà tiếp tục “làm ra vẽ tài giỏi” thay vì chịu học để nên giỏi thật sự.  Lòng kiêu ngạo khiến cho họ trở nên “khó dạy” (unteachable), và không ai có hứng thú để dạy họ nữa, cũng không ai thích đóng góp ý kiến xây dựng với họ, chỉ cười thầm sau lưng và để mặc cho họ tiếp tục sống trong sự ngu xuẩn của họ.

Khi biết đặt đúng câu hỏi, bạn có thể học từ bất cứ người nào, vì mọi người đều có những kinh nghiệm mà chính bạn không có.  Chúng ta có thể học từ kẻ thù.  Người Pháp có câu: “Kẻ thù của chúng ta là ông thầy tốt nhất” vì họ luôn nói lên sự thật.  Chúng ta có thể học từ những người chỉ trích chúng ta, từ những người ghét chúng ta, từ những người bất đồng ý kiến với chúng ta, từ bất cứ người nào nếu chúng ta sẵn sàng hạ mình và lắng nghe.

VD: Mohammed Ali lúc còn trẻ thắng nhiều trận đấu quyền Anh nên hơi lên mình, được mọi người gọi là The champion!  The superman!  Ngày kia, anh ta ngồi máy bay mà không chịu mang nịt an toàn.  Cô chiêu đãi viên nhắc mang vào, thì anh ta nói: “Superman cần gì phải mang dây nịt an toàn!”  Cô nầy hơi bực nhìn thẳng vô mặt anh ta nói: “Superman cần gì phải đi máy bay!”   Người kiêu ngạo luôn nghĩ rằng mình ngon lành lắm, nhưng người khác không nghĩ vậy đâu!

Châm. 11:2 “Khi kiêu ngạo đến, sỉ nhục cũng đến nữa; Nhưng sự khôn ngoan vẫn ở với người khiêm nhượng.”  Muốn đuợc khôn ngoan, được tôn trọng, bạn phải hạ mình xuống, và chịu học.

Châm. 10:17 “Kẻ nghe lời khuyên dạy ở trong đường sự sống; Nhưng ai quên sự quở trách phải lầm lạc.”  Không ai giúp chúng ta đuợc khi chúng ta không chịu nghe lời khuyên dạy và sửa trách.  Chắc chắn chúng ta chỉ tiếp tục sống trong sự lầm lạc, với một cuộc sống đầy khó khăn và rắc rối mà thôi.

Khi bối rối, hãy hạ mình xuống hội ý với cấp lãnh đạo của mình.  Đừng nghĩ rằng mình có đủ khả năng giải quyết tất cả moi khó khăn.  Nhiều chuyện lúc đầu thấy tầm thường nhỏ bé nhưng về sau có thể trở thành to lớn và rắc rối hơn.  Đó là lý do tại sao cần ở trong một tổ chức, hay ít lắm có một người nhiều kinh nghiệm hơn nhận làm cố vấn (coach).

2.  Lòng kiêu ngạo đưa đến lòng bất an (anxiety).

Lòng kiêu ngạo là căn nguyên của những áp lực (stress) và đưa đến lòng bất an.  Căn nguyên chánh đưa đến áp lực là nghĩ đến chính mình nhiều quá (self pre-occupation).  Nghĩ đến mình làm cho mình lo lắng bồn chồn, sợ hãi (nervous).  Luôn nghĩ đến mình sẽ làm cho mình bị áp lực – chính mình tạo ra những áp lực cho mình! – vì mình muốn biết người khác nghĩ gì về cách ăn mặc của mình, lời nói của mình, cách hát, cách giảng của mình, điệu bộ của mình…

Văn hóa Á-đông chúng ta xem trọng danh dự cá nhân và cái bề ngoài của mình.  Trong túi có tiền hay không không thành vấn đề, miển rằng chiếc xe gắn máy của mình đắc tiền nhất, cái điện thoại di động tối tân nhất… Văn hóa hiện đại càng làm cho chúng ta thêm kiêu ngạo, thêm nghĩ đến mình luôn luôn.  Ngày nay người ta có những cố vấn chuyên môn giúp cải tiến “hình ảnh bên ngoài” (image) của ca sĩ, của chính trị gia, của bất cứ người nào.  Nhưng không có những cố vấn cho đức tánh bên trong (ngoại trừ các mục sư). “Hình ảnh” là cái gì người khác nghĩ về chúng ta. “Đức tánh” là con người thật của bạn và tôi.  Nhưng tại sao người ta thích làm ra quan trọng cái vẽ bên ngoài của họ? Vì lòng kiêu ngạo, người ta hay sợ người khác khinh dễ khi nhìn bề ngoài của họ.

Châm 29:25 “Sự sợ loài người gài bẫy; Nhưng ai nhờ cậy Đức Giê-hô-va được yên ổn vô sự.” (“It is dangerous to be concerned with what others think of you.”)  Khi chúng ta sợ người khác nghĩ về mình thế nầy, chê mình thế kia, chúng ta sẽ cảm thấy bất an, và điều đó thật nguy hại.  Tại sao? Vì ai sợ người khác cười chê, sợ không được người khác tôn trọng, không ủng hộ… sẽ dễ bị người khác điều khiển, lôi kéo (manipulate) vào bẩy của họ, vào con đường ý riêng của họ.  Để “điều khiển” bạn, người ta chỉ cần nịn bợ bạn và nói xấu người bạn ghét.  Những người kiêu ngạo thích được khen tặng, thích nghe người mình không ưa bị chê bai.  Những người nịn bợ không phải là bạn của bạn, họ cũng sẽ nói xấu về bạn để “điều khiển” người khác.  Những người đó sẽ điều khiển những người có tánh kiêu ngạo cho mục đích riêng của họ, xong rồi người thích được nịnh bợ chính là người chuốt lấy đau đớn và mất mát.

VD: Có một Mục sư quản nhiệm sợ những người giàu ngưng dâng hiến, những người có ảnh hưởng lôi kéo một số đông tín hữu sang HT khác, … nên luôn làm theo ý riêng của họ, như là ông không được giảng về tội lỗi, không nói về việc gian lận thuế má, tội tà dâm, v.v.

3. Lòng kiêu ngạo biến đổi chúng ta thành người giả dối.  Khi chúng ta lo nghĩ về việc người khác sẽ nghĩ gì về mình, chúng ta không dám sống cách thành thật, chỉ cố tạo cho mình một “hình ảnh” giả tạo bên ngoài, chúng ta trở thành một con người luôn mang mặt nạ, dối trá, giả hình.  Vì kiêu ngạo, chúng ta muốn người khác nghĩ chúng ta là một “đại nhân”, nhưng thật sự chúng ta biết mình là một “tiểu nhân”.  Điều đó luôn tạo nên một áp lực tinh thần kinh khủng cho chúng ta, một trạng thái luôn bồn chồn, lo lắng bất an, vì sợ người ta biết được con người thật của mình!  Mình càng xấu xa, càng tội lỗi, thì càng lo sợ, càng mặc cảm. Chúng ta không thể giả dối và gạt chính chúng ta, nên ta mới lo sợ!  Nhưng điều chúng ta đáng lo nhất là ở điểm nầy…

4.  Lòng kiêu ngạo chọc giận Đức Chúa Trời.

a. Tại sao Chúa ghét lòng kiêu ngạo?  Cái gì Chúa cũng chịu đựng được, nhưng người kiêu ngạo thì Chúa không chịu nổi, Ngài ghét lòng kiêu ngạo của họ.  Lòng kiêu ngạo đã khiến cho Satan bị Chúa đuổi ra khỏi thiên đàng!  Vì lòng kiêu ngạo Satan tự nhủ: “Ta bằng ĐCT, ta làm gì tùy ý ta, ta sẽ làm chủ cuộc đời của ta!” Chúa rất ghét những điều đó.  Xem Thi. 90:7-10, Châm Ngôn 6:16-19, 2Sử ký 32:24,25 – (“Trong lúc ấy, Ê-xê-chia bị đau hòng chết; người cầu nguyện Đức Giê-hô-va, Đức Giê-hô-va phán cùng người, và ban cho người một dấu lạ (sống thêm 15 năm). 32:25 Nhưng Ê-xê-chia chẳng báo đáp lại ơn Chúa mà người đã lãnh, vì lòng người tự cao; bèn có cơn thạnh nộ của Chúa nổi lên cùng người, cùng Giu-đa và Giê-ru-sa-lem.”)  Êxêchia lên mình khi mở kho tàng đầy châu báu của ông để khoe khoang về sự giàu có của mình với các vua dân ngoại, nên đã cám dỗ họ. Sau đó Chúa cho phép họ kéo đến cướp phá Giêrusalem.

b. Người lãnh đạo nên mong ước có lòng khiêm nhượng.  Đó là đức tánh đối nghịch với kiêu ngạo. Chắc chắn lòng khiêm nhường là điều Chúa đẹp lòng. Nếu suốt đời bạn chỉ học được một đức tánh thì nên cố gắng hết sức để học đức khiêm nhượng!  Bạn nên thích tánh đó hơn hết. Thật ra đó là một đức tánh khó học nhất, vì nó đối chọi với bản tính kiêu ngạo của chúng ta!

Tại sao?  MS Rick Warren nói rằng “Humility is the hallmark of emotional maturity.” (Sự khiêm nhường là dấu hiệu của sự trưởng thành tình cảm.)  Càng trưởng thành (chú ý: không phải “càng lớn tuổi”) bạn càng trở nên người khiêm nhượng.  Càng có cảm xúc bất an bạn càng thêm kiêu ngạo.  Lòng kiêu ngạo là dấu hiệu của một tâm hồn bất an, thiếu tự tin (insecured).  Càng cảm thấy bất an, bạn lại càng khoe khoang.  Càng an tâm, càng tự tin, bạn càng là người trưởng thành, càng tin cậy Chúa, càng yêu Chúa và ở trong tình yêu của Ngài.

c. Chúng ta cần “chọn” sự hạ mình trước mặt Chúa.  Càng khiêm nhượng thì bạn sẽ càng nhận được ơn tứ và quyền năng của Chúa trong đời sống.  Bạn muốn có quyền năng của Chúa? Hãy hạ mình xuống trong tinh thần khiêm nhượng phục vụ Ngài.

Bạn đừng cầu xin Chúa “làm cho con hạ mình”.  Sự hạ mình là điều chính bạn tự làm, không khác nào đứa con trai hoang đàng biết mình có lỗi nên tự động quay về và tự nó quỳ xuống trước mặt cha mà không cần ai ra lệnh.  KT nói: “Hãy hạ mình xuống”, đó là một mạng lệnh, KT kêu gọi sự lựa chọn của bạn.  Thà rằng bạn tự hạ chính mình bạn xuống!  Đó là một đức tánh: hạ mình, khiêm nhượng.  Khi người khác hạ bạn xuống, đó là bạn bị họ “hạ nhục”.  Khi bạn tự hạ mình xuống trước mặt Chúa, việc đó không có nhục.  Vì chính Chúa sẽ nâng bạn lên, mà người khác cũng sẽ tôn bạn lên nữa!

Hạ mình trước mặt Chúa là thể nào?  Đơn giản: Với lòng thành thật, nói với Chúa: “Chúa ôi, con hạ mình xuống trước mặt Ngài!”  “Chúa ôi, con ý thức rằng Chúa là Đấng quyền năng vĩ đại, con biêt con hèn mọn thiếu khôn ngoan, con cần Ngài dạy dỗ con, con muốn làm theo ý Ngài, con cần ơn Ngài, cần quyền năng của Ngài để phục vụ, để làm vinh hiển Danh Ngài, nếu Chúa không nâng đỡ chắc chắn con sẽ không làm chi được, xin Chúa làm việc qua đời sống con, con sẽ dâng vinh quang cho Chúa, cho Chúa mà thôi, …”

Chúa nói; “Phước cho người khiêm nhường”, là người biết rằng mình nghèo thiếu thuộc linh, thiếu khả năng, thiếu nghị lực, nhưng biết rằng nếu mình hạ mình nhờ cậy Chúa thì chắn chắn sẽ được Chúa ban phước trên chức vụ.  Khi chức vụ chúng ta được ban phước, thì sẽ nhận được vinh dự mà chúng ta không tìm kiếm như người khác.

II.  5 Bước Giúp Ta Đối Phó Với Lòng Kiêu Ngạo:

Làm sao có một đời sống không còn kiêu ngạo? hay bớt kiêu ngạo? Làm sao sống khiêm nhường hơn?  Chúa nói phước cho người khiêm nhường!  Càng khiêm nhường bạn càng có phước!  Làm sao có thể loại khỏi đời sống cái tôi tồi tàn cứ tiếp tục gây ra những rắc rối làm mất phước trong chức vụ của tôi?  Nên chú ý: Lòng kiêu ngạo là bản tánh khó diệt trừ nhất.  Chúng ta cần hết cuộc đời của mình để tập bỏ đi tánh đó và mặc lấy tánh khiêm nhượng. Năm bước nầy chắc chắn sẽ giúp chúng ta …

1. Tôi cần thành thật nhìn nhận tội kiêu ngạo.

Đó là điểm bắt đầu.  Nhìn nhận mình có lòng kiêu ngạo, có tội kiêu ngạo.  Lời Chúa cho biết: ai xưng tội mình thì được Ngài tha thứ.  Được tha thứ giống như được bắt đầu trở lại. Chúa sẽ cho chúng ta bắt đầu lại như một người hoàn toàn mới, 1 lần, hay 2 lần, 5 lần… Chúa luôn kiên nhẫn với chúng ta nếu chúng ta hạ mình nhận tội khi mình lỡ lên mình và phạm một tội nào đó.  Mỗi lần vi phạm thì xưng ra với Chúa để được tha thứ và bắt đầu trở lại. Bước thứ nhì…

2. Tôi đánh giá sức lực (khả năng) mình cách thực tế.

Tâm Tình Tầm Thường — Lời Chúa dạy: “Chớ có tư tưởng cao quá lẽ! nhưng phải có tầm tình tầm thường…” (Rôma 12:3) — Người Mỹ hay nói: “nếu bạn hết lòng muốn, bạn có thể trở thành người mà bạn muốn!”  Nhưng đó không phải là sự thật.  Mới nghe thì cũng có vẽ hay lắm, nhưng không đúng.  Nếu bạn không có khả năng, bạn sẽ không bao giờ làm được bất cứ cái gì mà bạn hết lòng ham muốn.  Bạn chỉ có thể trở thành con người mà Chúa muốn bạn trở thành, và người mà Ngài đã tạo dựng bạn để trở thành.

Chúng ta thấy nhiều bạn trẻ lên cái show “American Idol” trong TV để làm trò cười cho thiên hạ, tại sao?  Vì họ không biết giới hạn khả năng của mình.  Dù tôi có khá nhiều tài năng, nhưng có rất nhiều việc mà tôi không thể nào làm được vì tôi không có những khả năng đó.  Ai cũng có cái gì đó mà họ sẽ không bao giờ làm được.  Ai cũng có những sở trường, ai cũng có những sở đoản.  Ai cũng có cái mình giỏi, có cái mình dỡ.  You can’t be all you can be!  Bạn không thể trở nên bất cứ cái gì mà bạn muốn.  Chúng ta phải biết khả năng của mình.  Lòng kiêu ngạo dựa trên một hình ảnh không thực tế (quá cao) về con người của mình.  Lòng hạ mình (khiêm nhượng) dựa trên sự đánh giá thực tế đúng mức về mình.

MS Rick Warren nói: “Khiêm nhượng không phải là chối từ những cái mạnh của mình.  Khiêm nhượng là thành thật với những cái yếu của mình.” (“Humility is not denying your strengths.  Humility is being honest about your weaknesses.”) Ai cũng có nhiều cái dỡ (sở đoản), nhưng ai cũng có vài cái hay (sở trường).  Khiêm nhường là chấp nhận những cái dỡ của mình mà không mặc cảm vì những cái dỡ đó.  Khiêm nhượng là nhìn biết những cái hay mà Chúa ban cho mình mà tạ ơn Chúa và sẵn sàng dùng nó cho vinh hiển của Ngài.

Khiêm nhường không phải là người hay nói: “Tôi dỡ lắm, tôi không có tài, tôi không biết làm cái gì hết,…” Đó là khiêm nhường giả dối.  Làm ra vẻ khiêm nhường là kiêu ngạo!  Khi bạn làm cái bánh thật ngon, ai ăn cũng khen, mà bạn nói: “Đâu ngon gì!  Tạm được vậy thôi!”  Đó là khiêm nhường giả dối, là kiêu ngạo.  Mục đích người nói như vậy vì họ có ý rằng: “Tôi nói ngược như vậy để mấy người cứ khen tôi thêm tí nữa đi.”  Khiêm nhường là thành thật nhìn nhận đâu là sở trường, đâu là sở đoản của mình. VD bạn nói: “Tôi nghĩ rằng kỳ nầy tôi làm được lắm, nhưng khả năng của tôi chỉ làm được như thế thôi.”

HT là nơi mà bạn có cơ hội để khám phá 2 điều đó và phát triển những sở trường của mình.  Bạn sẽ có dịp tiện để dùng những khả năng của bạn cách ích lợi cho nhà Chúa.  Bạn chỉ cần thành thật với chính mình và với mọi người.  Có cô bé kia vào nhà hàng gọi đồ ăn hơi nhiều. Người bồi bàn hỏi: “cháu nhắm có ăn hết không?” Cô bé trả lời: “thấy tui vậy chớ bên trong tui to hơn bên ngoài à!”  Người kiêu ngạo là người thấy bên ngoài của mình to hơn bên trong.  Đừng cố gắng làm vẻ cho mọi người tưởng rằng mình to hơn con người thật của mình (Nhớ chuyện con ếch muốn to bằng con bò, cuối cùng vỡ bụng như bong bóng!)  Vậy, chớ có tư tưởng cao quá lẽ.

Đừng So Sánh Mình Với Ai — “Mỗi người phải thử xét việc làm của mình, thì sự khoe mình chỉ tại mình thôi, chớ chẳng phải tại kẻ khác” (=chẳng phải tại so sánh mình với người khác). (without comparing himself to somebody else.”) (Gal. 6:4) — Câu nầy nói đến cái hãnh diện tốt. Thỉnh thoảng mình cần thử mình, cần so mình với mình để xem trong năm qua mình có tiến bộ hơn không, có trưởng thành hơn không, có khả năng nhiều hơn không, cái nào đã giỏi, cái nào còn cần học hỏi thêm, v.v.

Nhưng khi mình bắt đầu so sánh mình với người khác… lúc đó sự hãnh diện bắt đầu biến thành lòng kiêu ngạo! Cẩn thận!  Chúa tạo dựng chúng ta không ai giống ai!  Vậy đừng so sánh mình với ai, hoặc ai với mình.  Đừng so sánh giọng hát mình với ai, đừng so sánh vợ mình với vợ của ai, hay chồng mình với chồng của ai!  Đừng so sánh con mình với con ai!

Tại sao không nên so sánh?  Lý do 1: Bạn sẽ gặp một người giỏi hơn bạn, và bạn sẽ nản lòng!  Lý do 2: Bạn sẽ thấy bạn làm việc nào đó hay hơn ai đó và bạn bắt đầu lên mình kiêu ngạo!  Cả 2 điều đó đều có hậu quả không tốt: Nản chí làm cho bạn bỏ cuộc.  Kiêu ngạo làm cho bạn mất ơn, không được Chúa (hoặc là người ta) dùng nữa.  Nếu Chúa muốn bạn như người khác, Chúa đã tạo dựng bạn như họ rồi.  Đừng so sánh mình với ai!  Chấp nhận con người của mình và dâng cho Chúa những khả năng hèn mọn của mình cho mục đích của Ngài, đó là lòng khiêm nhượng, và đó là bí quyết để được phước và hạnh phúc.

Đừng lắng nghe những người vì ganh ghét mà nói rằng bạn không có thể làm được việc nầy việc kia.  Hãy lắng nghe tiếng Chúa, tìm ý Chúa và mục đích của Ngài.  Khi Chúa dùng bạn, khi bạn làm điều Chúa muốn bạn làm, kết quả sẽ tốt đẹp, mọi người sẽ tin tưởng bạn hơn.  Bước thứ 3…

3.  Tôi thỏa lòng về những thành công với lòng biết ơn Chúa.

Khi thành công, nên nhớ đó là việc mà Chúa đã làm qua đời sống mình, biết ơn Chúa để bớt lên mình, bớt khoe khoang.  Đừng quên chuyện con rùa được 2 con vịt trời cho gặm khúc củi bay lên mây. Những con vịt trời khác bay theo khen ngợi: ai đã có ý kiến hay quá như vậy? Rùa ta không nín lặng được, mở miệng nói “ý của tôi!”  Cũng nhớ chuyện con quạ ngặm miếng pho-mát trong miệng, gặp chồn khen nó hát hay nó không nhịn được mở miệng hát, nên mất miếng ăn.

Đừng ham tìm kiếm danh tiếng (danh vọng).  Phút nầy bạn lên phút sau đó bạn có thể rơi xuống cách đau đớn.  Danh vọng đời nầy không dài lâu.  Nếu có thành công, nhớ tự nhắc nhở 2 điều nầy:

a. Tất cả đều là quà tặng từ Chúa (ơn Chúa), tất cả những gì chúng ta có đều đến từ Chúa, nếu không có Chúa tôi chỉ là số không  không có lý do nào để lên mình.  Có thể bạn tự nghĩ rằng: tôi cực khổ, tôi có công khó, tôi làm việc mệt nhọc, … Những khả năng đó, sức lực đó đều đến từ Chúa.  Nếu Chúa lấy lại trí khôn, hơi thở, sức khoẻ v.v. thì tôi không thể nào có tài sức để làm bất cứ việc gì.  Nghĩ như vậy giúp ta hạ mình hơn.  Phao lô dạy chúng ta điều đó trong 1Côr. 4:7 “Bởi vì, ai phân biệt ngươi với người khác? Ngươi há có điều chi mà chẳng đã nhận lãnh sao? Nếu ngươi đã nhận lãnh, thì sao còn khoe mình như chẳng từng nhận lãnh?”  Người ta thích khoe khoang là vì khi họ so sánh mình với một vài người khác họ tưởng rằng mình “ngon lành” hơn mọi người, rồi lên mình.  Sự thật họ quên rằng vô số người ở khắp thế giới giỏi hơn họ bội phần.  Vậy chúng ta nên nhớ đến chân lý vừa nói để đừng so sánh mình với người khác nữa.

b. Ngày kia chúng ta phải khai trình mọi công việc trước mặt Chúa.  Loài người hôm nay chỉ thấy bên ngoài nên có thể khen tặng chúng ta về một việc nào đó, nhưng ngày kia Chúa có thể quở trách chúng ta về công việc đó (có thể vì động cơ thầm kín của chúng ta là vì danh vọng chớ không phải vì vinh hiển của Chúa).  Nếu mình thật sự làm việc vì vinh hiển của Chúa, thì tại sao cần khoe mình?  Chúng ta có quyền vui mừng và thỏa lòng khi thành công, nhưng nếu có khoe mình thì chỉ “khoe mình trong Chúa” (làm chứng ơn Chúa) và thành thật tạ ơn Chúa mà thôi.  Bước thứ Tư…

4.  Tôi sẽ phục vụ người khác cách không ích kỷ (unselfishly).

Đây là cách tốt nhất để bớt kiêu ngạo.  Khi lo nghĩ đến người khác thì chúng ta bớt nghĩ đến mình. Khi phục vụ người khác cách quên minh, là chúng ta đang bày tỏ lòng khiêm nhượng.

Khi chúng ta nghĩ đế mình nhiều quá, lâu quá, chúng ta sinh ra chán nản, tủi thân.  Khi giúp đỡ người khác đang khốn khổ hơn, chúng ta bớt buồn chán và thỏa lòng về đời sống mình hơn.  Lời Chúa dạy: “Chớ làm sự chi vì lòng tranh cạnh hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, coi người khác như tôn trọng (giỏi) hơn mình.” “Mỗi người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về (quyền) lợi kẻ khác nữa.” “Hãy có đồng một tâm tình (thái độ) như Đấng Christ đã có,” (Phil. 2:3-5)  Thái độ của Đ. Christ là gì? Ngài chăm về quyền lợi kẻ khác: Ngài huấn luyện lãnh đạo, chữa bệnh, đuổi quỷ, giảng dạy, giúp người nghèo thiếu, góa bụa, an ủi người đang lo lắng, … Vậy, đừng chăm chú về mình nhiều quá để bớt lòng kiêu ngạo.

MS Rick Warren nói: “Hạ mình (khiêm nhượng) không phải nghĩ tệ về mình. Khiêm nhường là nghĩ đến người khác nhiều hơn.”  Khiêm nhường là không phải nói “tôi dỡ, tô vô tài, tôi vô dụng…”  Đó là tự ti mặc cảm.  Đối với Chúa, bạn vô cùng quý giá, nên Chúa mới chết thế cho, ĐTL mới ở với bạn, và dùng bạn trong chương trình cứu rỗi vĩ đại của Ngài.

Có một tác giả nói: “Khiêm nhượng không phải là nghĩ thấp về bạn, nhưng nghĩ về bạn ít hơn.” (Humility is not thinking less of yourself.  Humility is thinking less about yourself.”)  Người hầu việc Chúa bận rộn nghĩ đến người khác nên không có thì giờ để nghĩ đến mình. Người thật sự quên mình, thấy như mất đời sống mình, nhưng sẽ tìm lại được!  Bạn sẵn sàng bỏ đời sống tầm thường nầy, thì Chúa sẽ cho bạn tìm lại được một đời sống cao trọng hơn, phước hạnh hơn, vì hạnh phước chỉ đến từ đời sống khiêm nhượng.

5. Tôi tập tùy thuộc vào Đấng Christ luôn luôn.

Tùy thuộc vào Đấng Christ là trọng tâm của lòng khiêm nhượng. Khiêm nhượng là bày tỏ lòng nương cậy nơi ĐCT.  Người kiêu ngạo là người có thái độ không cần Chúa trong đời sống họ. Tác giả Thi thiên 10:4 nói: “Kẻ ác bộ mặt kiêu ngạo mà rằng: Ngài sẽ không hề hạch hỏi. Chẳng có Đức Chúa Trời: kìa là tư tưởng của hắn.” (“Wicked people are proud.  They do not look for God; there is no room for God in their thoughts.”)

VD: Khi chúng ta bị 1 kẻ thù đầy quyền thế hăm dọa chuyện gì đó, chúng ta liền nhờ cậy Chúa.  Nhưng, sáng Chúa nhật hôm nay, chúng ta nhận trách nhiệm thay thế cho một cô giáo trẻ để dạy TCN cho lớp thiếu nhi, chúng ta có nhờ cậy Chúa Không? Tại sao? (Chúng ta có biết rằng những gì chúng ta dạy sáng hôm nay có thể đưa đến 1 thay đổi hoàn toàn và tốt đẹp cho 1 đời sống không?)

Nhiều người nhờ lòng kiêu ngạo mà thành công ngoài thế gian, họ khoe khoang về điều đó và có người tôn trọng họ.  Nhưng trong nhà Chúa, không có như vậy, cũng không ai có quyền khoe mình. Vì mọi sự đều thuộc về Chúa và nhờ Chúa mà được.

Cũng giống như nước thiên đàng, là một phước hạnh Chúa ban cho những người không xứng đáng. Nếu mỗi người lên đó nhờ tài giỏi và công việc của họ, thì chắc lúc đó ai sẽ nấy dành nhau khoe khoang, và thiên đàng không còn là thiên đàng nữa, vì người ta sẽ bắt đầu ghanh ghét nhau nơi đó.

Tại sao người ta thích khoe mình và ghanh ghét nhau?  Vì người ta sợ người khác hơn mình.  Sự sợ hãi đó là sự bất an (insecurity) trong đời sống.  Người bất an là người kiêu ngạo.  Càng cảm thấy bất an, bạn càng tỏ ra những thái độ kiêu ngạo, người kiêu ngạo là người hay sợ hãi.

Làm sao để hết sự sợ hãi đó?  Giải pháp cho sự kiêu ngạo là ân điển của ĐCT.  Hãy đón nhận ân điển của ĐCT.  Ý thức rằng Chúa tạo dựng chúng ta, Ngài yêu chúng ta, không ngừng yêu chúng ta dù chúng ta (hay người khác) nghĩ rằng mình không ra gì.  Tình yêu đó giúp cho chúng ta an tâm, giúp cho chúng ta tìm được bình an thật của Ngài, và chúng ta sẽ thôi tìm kiếm sự bình an giả tạo do kiêu ngạo mang đến.

Kết luận:

MS Rick Warren nói rằng, ông có cơ hội viếng thăm nhiều nước trên thế giới và gặp nhiều nhân vật quan trọng. Ông khám phá một điều, những nhà lãnh đạo các nước nào thiếu an ninh, có nhiều bất an (insecured) và mặc cảm thì họ càng mang nhiều mề đai trên ngực và càng nhiều dây nhợ lòng thòng trên vai trên áo!  Những nhà lãnh đạo của cường quốc thì ăn mặc rất đơn giản và rất khiêm nhượng, vì họ là những người an tâm.

Mục sư Tống Thượng Tiết có nhiều bằng Tiến sĩ nhưng ném bỏ ngoài biển.  Còn một số người có bằng giả thì treo đầy tường, ở đâu cũng thấy ghi doctor nầy, doctor nọ, đi đâu cũng rêu rao danh hiệu vì họ có mặc cảm yếu hèn, không an tâm và sợ bị cười chê.  Những người khiêm nhường có sự an tâm trong Chúa vì biết rằng khi mình tùy thuộc nơi Chúa thì sẽ được Chúa thêm ơn và được mọi người tôn trọng, không cần dùng danh hiệu và hình ảnh giả tạo bên ngoài để loè mắt thiên hạ.

Có người nói:  “Loài vật sẵn sàng thay đổi vì sợ đau đớn. Nhưng loài người thà chấp nhận đau khổ hơn là thay đổi thói quen và tập quán của mình.”  Vì cớ đó mà chúng ta thấy nhiều người không chịu đi bác sĩ dù biết mình đang đau bệnh.  Nhiều người thà đi địa ngục chớ không chịu tin Chúa mà phải thay đổi tập tục và lối sống của mình.  Muốn trở thành một tôi tớ hửu hiệu của Chúa, chúng ta phải thay đổi, phải hạ mình trước mặt Chúa và trở nên người khiêm nhượng trước mặt mọi người nếu không thì sẽ chuốt lấy những thất bại đau đớn trong chức vụ của mình mà thôi.

Mục sư  Bác sĩ Nguyễn Duy Tân  © 2009, TinLanhLibrary.com

Dạy ở Khoá Học tại VT và HT TLV tháng 4, 2009

Đăng TinlanhLibrary.com

Dạy tại HN, tháng 4, 2010

++++++++++++++++++++

(Đọc thêm)

“Hạ Mình Phục Vụ” — Giăng 13:1-5

“1 Trước ngày lễ Vượt Qua, Đức Chúa Jêsus biết giờ mình phải lìa thế gian đặng trở về cùng Đức Chúa Cha đến rồi; Ngài đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng. 2 Đương bữa ăn tối (ma quỉ đã để mưu phản Ngài vào lòng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt con trai Si-môn), 3 Đức Chúa Jêsus biết rằng Cha đã giao phó mọi sự trong tay mình, và mình sẽ về với Đức Chúa Trời,  4 nên đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ra, lấy khăn vấn ngang lưng mình. 5 Kế đó, Ngài đổ nước vào chậu, và rửa chơn cho môn đồ, lại lấy khăn mình đã vấn mà lau chơn cho.”

Theo Kinh Thánh, câu chuyện Chúa Cứu Thế Jesus dùng bữa ăn tối cuối cùng với các sứ đồ xảy ra vào chiều tối thứ năm trước khi Ngài bị đóng đinh trên cây thập tự vào thứ sáu; và câu chuyện Chúa Cứu Thế rửa chân cho các sứ đồ đã xảy ra trong buổi ăn tối nầy. Buổi ăn tối xảy ra tại một căn nhà được mượn, nên có lẽ không có người đầy tớ nào rửa chân cho khách vào nhà như thông thường; và chẳng ai trong số mười hai sứ đồ muốn rửa chân cho người khác. Mọi người đều biết chuyện phải làm, và mọi người nghĩ rằng người khác phải làm, nên cuối cùng chẳng có ai rửa chân cho ai cả. Dầu biết thái độ thiếu khiêm nhường của các sứ đồ, nhưng Chúa Cứu Thế “đã yêu kẻ thuộc về mình trong thế gian, thì cứ yêu cho đến cuối cùng”, hay là yêu đến tột cùng, nên Ngài “rửa chân cho môn đồ”.

Từ câu 1 cho đến câu 3 trình bày những sự việc Chúa Cứu Thế Jesus “biết” trước; từ câu 4 đến câu 5 trình bày những sự việc Ngài làm. Chúa Cứu Thế “biết giờ mình phải lìa thế gian”, “biết” “ma quỷ đã để mưu phản Ngài vào lòng Giuđa Íchcariốt”, biết rằng chẳng bao lâu sau các sứ đồ sẽ tranh cãi nhau ai là người phục vụ và ai sẽ là người được phục vụ, và “Ngài biết rằng Cha giao phó mọi sự trong tay mình”. Chúa Cứu Thế “đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ra, lấy khăn vấn ngang lưng mình. Kế đó, Ngài đổ nước vào chậu, và rửa chân cho môn đồ, lại lấy khăn mình đã vấn mà lau chân cho”. Nói cách khác, Chúa Cứu Thế “biết” mình là ai – là Đức Chúa Con, mình đến từ đâu – từ thiên đàng, mình có gì trong tay – “mọi sự”, mình sẽ trở về đâu – về cùng Đức Chúa Cha; nhưng Ngài “đứng dậy khỏi bàn, cởi áo ra, lấy khăn vấn ngang lưng mình. Kế đó, Ngài đổ nước vào chậu, và rửa chân cho môn đồ, lại lấy khăn mình đã vấn mà lau chân cho”. Nếu là người đầy tớ, rửa chân cho người khác là công việc bình thường; nhưng nếu là người chủ, hay là người thầy mà rửa chân cho khách, hay cho môn đệ là chuyện khác thường. Còn nếu Con Đức Chúa Trời rửa chân cho loài thọ tạo thì đó là chuyện phi thường.

Nếu là tín đồ bình thường thì thái độ và hành động khiêm nhường dễ có; nhưng nếu là mục sư quản nhiệm một hội thánh lớn, hay là mục sư chủ tịch thì thái độ và hành động khiêm nhường bị thách thức nhiều. Không phải vì là người tầm thường nên Chúa Cứu Thế Jesus khiêm nhường, không phải vì nghèo nên Ngài khiêm nhường; nhưng dầu là Đức Chúa Con, và có “mọi sự”, Chúa Cứu Thế lại bày tỏ thái độ và hành động khiêm nhường. Dầu muốn hay không, chúng ta ít nhiều bị nhiễm tinh thần “nhứt sĩ, nhì nông” nên muốn có điạ vị cao, tiền bạc nhiều để được người khác phục vụ, hơn là phục vụ người khác. Ảnh hưởng đó không những có ngoài xã hội, nhưng điểm đáng buồn là ảnh hưởng đó cũng có trong Hội Thánh, như đã có trong vòng các sứ đồ ngày xưa. Dường như đang có những giai cấp trong thành phần lãnh đạo của Hội Thánh đâu đây (?). Càng ở địa vị cao lâu chừng nào, chúng ta lại khó khiêm nhường chừng nấy, không những vì quyền hành vô tình đưa đẩy, mà cũng vì thái độ tăng bốc của người khác. Chúng ta ganh đố nhau, chỉ trích nhau, hại nhau để xem ai có quyền hơn ai, ai hay hơn ai; và rồi những gì xảy ra trong các tổ chức ngoài cộng đồng lại xảy ra trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể có “lẽ thật”, tức là biết sự dạy dỗ của Đức Chúa Trời về sự khiêm nhường, và dạy dỗ người khác về sự khiêm nhường; nhưng lại thiếu “ơn”, tức là thiếu tinh thần và hành động khiêm nhường.

Cảm xúc mạnh mẽ thái độ và hành động khiêm nhường của Chúa Cứu Thế Jesus qua hình ảnh nầy, sứ đồ Phaolô cũng diễn tả lại hình ảnh nầy khi viết: “Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người (Phil 2:6-7), mà chữ “bỏ” diễn tả hành động cởi chiếc áo ngoài để làm công việc của người đầy tớ. Rồi sứ đồ Phierơ cũng đã viết thư khuyên các tín hữu rải rác khắp nơi rằng “phải trang sức bằng sự khiêm nhường” (1 Phi 5:5), mà chữ “trang sức” có nghĩa là mặc lấy chiếc áo khiêm nhường. Chừng nào chúng ta mới chịu bỏ “chiếc áo bên ngoài” mà “trang sức bằng sự khiêm nhường” ?

++++++++++++++++

Đừng Quá Tự Phụ! — Đây là câu chuyện có thật.  Một người đàn ông có nuôi 3 con chó, một chó già và hai chó tơ. Hai chó tơ nhờ nhanh nhẹn nên thường giành chỗ nằm ấm cúng ngay trước lò sưởi, là chỗ mà chó già rất thích. Chó già không còn nhanh nhẹn, nhưng rất mưu trí. Cứ mỗi lần hai con chó nhỏ chiếm chỗ nằm, nó liền lặng lẽ vòng ra sau nhà và sủa inh ỏi như thể có người lạ đến. Hai con chó tơ nghe sủa, liền chạy ra sủa theo. Thừa lúc ấy, chó già lẻn ngay vào nhà ung dung nằm vào chỗ gần lò sưởi. Chó già đã nhiều lần dùng lại mưu nầy, thế mà lúc nào hai chó tơ vẫn bị lừa dễ dàng. Cứ mỗi lần chứng kiến, người chủ lại bật cười ha hả một cách thích thú, cho rằng hai chó tơ ngờ nghệch quá.

Một tối nọ, khi ông đang ngồi thoải mái trên chiếc ghế dựa êm ái đặt ngay trước lò sưởi, thì nghe tiếng chó già sủa. Cũng như các lần trước, hai chó tơ bỏ chỗ nằm chạy ra góp tiếng sủa với chó già. Nhưng lần nầy, ông chủ nghe cả ba con sủa khá lâu, mà chó già vẫn chưa lẻn vào chỗ nằm. Cho là có người lạ đến, hoặc có chuyện gì khác thường ở sau nhà, ông chủ liền bước ra xem. Khi thấy không có gì lạ, ông quay trở vào lò sưởi, thì thấy con chó già đang nằm gọn trên ghế dựa êm ái của mình. Hóa ra hôm nay chính ông lại ngờ nghệch đến nỗi bị nó lừa. Người đàn ông chỉ biết đứng cười!

Ở đời Khôn-Dại, Dại-Khôn là chuyện thường tình. Ai cũng có lúc xử sự khôn ngoan nhưng đôi khi lại bất ngờ trở nên dại dột. Có những lãnh vực ta làm thầy của người khác, nhưng trong một vài phương diện ta chỉ đáng làm học trò của họ!  Bởi thế đừng bao giờ nuôi ý tưởng chủ quan và lòng tự phụ. Tự tin là điều cần thiết để thành công, nhưng quá tự tin sẽ đẩy ta vào chỗ thất bại.  Không ai lường trước được những cạm bẫy của đời, bởi thế ta cần sự khôn ngoan từ trên cao để dẫn dắt!

“Kẻ nào tin cậy nơi lòng mình là kẻ ngu muội; Còn ai ăn ở cách khôn ngoan sẽ được cứu rỗi.” Châm ngôn 28:26

—-

Mục sư  Bác sĩ Nguyễn Duy Tân  © 2009, TinLanhLibrary.com

Khóa Học “Người Lãnh Đạo Hữu Hiệu”



Comments

comments

About The Author

Number of Entries : 217

Liên Phái Thánh Kinh Thần Học Viện Việt Nam Website đang xây dựng

Scroll to top